Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 2620: 2629: Vừa mang theo chút nũng nịu!
Vừa mang theo chút nũng nịu!
Nói xong, cò tiếp tục: “Cứ để em lái xe .”
Diệp Bạch ôm l đầu cô, tiếp theo cô bị hôn, đã m ngày kh gặp nhau ít nhiều gì cũng chút tương tư triền miên… Môi răng tiếp xúc, nụ hôn lúc sâu lúc cạn.
Hồi lâu sau, Diệp Bạch chống lên trán cô.
dùng một ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt ve cánh môi hồng hào mọng nước của cô: “Bây giờ trong hai chúng ta ai lái cũng như nhau… Gọi lái hộ !”
Lục U:…
Diệp Bạch l ện thoại ra, thao tác vài cái chốt đơn, sau đó lại cúi hôn cô.
Lúc cảm xúc trào dâng, lái hộ tới.
Diệp Bạch đế ta lái xe tới chỗ chung cơ, bên ngoài tuyết rơi, bọn họ ngồi dựa vào ghế sau… Lục U nói với chuyện lập nghiệp, nói
về chuyện buổi tối Tiểu Lục Hồi kh chịu ngủ, Diệp Bạch cũng kể chuyện ở nước ngoài, nói về bố mẹ của .
Đón bọn họ về nước sinh sống…
Lời này chỉ dừng lại trong miệng Lục U, quay vòng nửa ngày vẫn kh thốt nên lời.
Do dự mãi, cô mới nói ẩn ý một câu: “Nếu sống cùng nhau sẽ kh cần chạy chạy lại hai bên, bay tới bay lui nữa,”
Diệp Bạch nghiên , hôn nhẹ một cái lên môi cô. ừ một tiếng: “Quả thật quyết định này!” lái hộ là một trai còn trẻ tuổi.
Lúc lái xe cũng thật thà, cũng đứng đắn, càng kh dám liếc mắt trộm ra phía sau qua kính chiếu hậu…
Xe chạy đến chung cư.
Diệp Bạch trả thù lao vô cùng hậu hĩnh, lại còn kèm thêm câu chúc mừng năm mới, để ta bắt xe trở về.
xoay .
Lục U đang ngẩng đầu tuyết rơi, cô đưa tay ra đón l b tuyết.
Diệp Bạch nắm l tay cô.
Bàn tay nhỏ của cô lạnh lẽo còn của lại vô cùng ấm áp, giọng nói của Diệp Bạch cũng vô cùng ấm: “Vào nhà , ở cửa sổ sát đất cũng thể được.”
nửa ôm nửa kéo cô về chung cư.
Cửa mở ra, dường như hơi sốt ruột, đè cô lên trước cửa tinh tế hôn cô.
Hôn lên mặt mày, hôn lên đầu mũi cao thẳng của cô.
Cuối cùng là đôi môi , ngậm l từng chút một, nụ hôn như khiến cô tan ra... Lục U hơi ngắn , lúc thử thăm dò định hôn sâu, cô chủ động hé miệng để vào bên trong.
Dáng vẻ cô chiều ý thật sự khiến đàn chịu kh nổi.
Diệp Bạch kh muốn vội vàng như vậy nhưng với tình hình hiện nay, cũng kh nhịn được... chẳng lên trán cô, hỏi: “Làm trước hay là ăn cơm trước?"
Vẻ mặt của Lục U trở nên hoảng hốt, cô thể cảm giác được cơ thể của đang khát vọng .
Nhưng lại nghĩ rằng phụ nữ nên biết rụt rè một chút.
Lúc này, áo khoác và khăn quàng cổ của cô đã bị Diệp Bạch cởi bỏ, tiện tay ném lên đầu ghế sô pha, cô mặc một bộ váy len màu đen ở bên trong, trên vai một lớp ren mỏng, lộ ra làn da trắng trẻo tinh khiết.
Diệp Bạch nhịn kh được, hôn lên nơi đó.
Cô chịu kh nối mà cong cả lên, m.á.u tóc đen nhẹ nhàng lướt qua tay vịn sô pha, rơi xuống sàn nhà lát gỗ sồi trắng.
Lúc tình hình càng ngày càng nghiêm trọng, Lục U nhẹ nhàng kéo l mái tóc đen của .
Giọng nói khàn đặc, lẩm bẩm: “Ăn cơm trước di!”
Ánh mắt của Diệp Bạch trở nên thâm sáu, đột nhiên bắt l tay cô sờ nơi đó của . Thậm chí còn hỏi câu hỏi mà những đàn thường xuyên thích hỏi đố, Lục U cảm th vô cùng thẹn thùng, đánh c.h.ế.t cũng kh chịu nói.
Diệp Bạch dựa sát bên cổ cô, khẽ cười một tiếng.
bắt được tay cô, nhẹ nhàng vuốt ve, hơi thở tràn ngập quyến luyến.
Chờ đến khi ổn định, hôn cô một cái: “ nấu ăn! Đế dì mang nguyên liệu nấu ăn tới đây trước đã!”
Hai ở một chỗ tất nhiên sẽ ăn cơm Tây.
Diệp Bạch nướng sườn heo Bỉ, còn Pizza Đức, c đuôi bò kiểu Pháp… còn làm luôn cả đồ uống Lục U thích, chờ đến khi làm xong thì dùng khay bưng ra phòng khách, th Lục U đang tựa trên ghế sô pha ngay trước cửa sổ sát đất.
Tuyết vẫn rơi bên ngoài.
Cô tựa lưng vào sô pha, ánh mặt trời bên ngoài chiếu sáng, cho nên lúc cô nghiêng , ngay cả hàng mi cũng thể được rõ ràng từng sợi.
Diệp Bạch kh làm phiền cô.
bày cơm xong mới tới, yên tĩnh ôm chặt l vòng eo nhỏ của cô: “Đang gì vậy?”
Lục U kh hề cử động .
Giọng nói của cô hơi khàn: “Diệp Bạch, vừa lúc tuyết vừa mới rơi, mặt trời còn xuất hiện trong một lát nữa.”
Diệp Bạch chằm chằm vào góc mặt của cô.
Lục U quay đầu, cũng chăm chú… Thật lâu sau cúi đầu tiếp tục hôn cô một lát, giọng nói nghẹn ngào: “Vậy thì ăn cơm trước, chờ nát nữa chúng ta xem cùng nhau, lẽ vẫn thể th.”
Nhưng sau khi cơm nước xong, dọn dẹp chén bàn.
Nào rảnh để xem tuyết, xem mặt trời... Ngay trên sô pha, một tay Diệp Bạch đặt trên tỵ vịn, một tay ôm l vòng eo nhỏ của phụ nữ, mu bàn tay nối cả gần x.
Niềm vui sướng này bao phủ chỉ trong nháy mắt... Kh thể tự hỏi.
Chỉ cô, chỉ Lục U, chỉ phụ nữ nằm trong lòng n.g.ự.c của .
Lúc thật sự kết hợp cùng nhau, bỗng nhiên giọng nói của Lục U vô cùng tinh tế, nhịn kh được mà lẩm bẩm: "Dùng cái kia!" Diệp Bạch ngẩn ra.
Ngay sau đó, hơi ngồi dậy hôn l cô, giọng nói cũng trở nên mơ hồ: “Sẽ kh mang thai.”
của đã mất sức sống. Bọn họ kh cần tránh thai.
Nghĩ đến đây, kh đàn nào kh thể để ý, Diệp Bạch xoay lại đè cô dưới thân… Mạnh mẽ đến mức khiến Lục U kh kiềm chế được, vừa khóc vừa kêu.
Sau m hiệp, cả thấm đẫm mồ hôi. Còn hơi đau…
Xong việc, đàn thoải mái tỏ vẻ xin lỗi, hôn lên giọt nước mắt nơi khóe mắt cô, hạ giọng xin lỗi.
Lục U kh nói gì.
Cô chỉ ôm , ôm chặt l . Lúc tắm rửa, chỉ một cô.
Dòng nước mang theo hơi nóng kh ngừng chảy xuống, từ từ lướt qua bên gáy, dừng ở bụng nhỏ bằng phẳng, trắng nõn… Lục U nhẹ nhàng vuốt ve nơi đó.
Bỗng nhiên cô nhớ tới ều mới vừa trong tình thế cấp bách cô đã nói ra.
Diệp Bạch nói bị vô sinh.
Tuy rằng con cái kh là tất cả nhưng cũng kh thể chỉ dựa vào một tờ kết luận cảm th thật sự kh thế nữa, khi kết quả khám sai thì , khi cơ thể đã khôi phục thì ?
Cô nghĩ, chờ tới khi bọn họ thật sự ở bên nhau, cô sẽ thuyết phục tới bệnh viện khám một lần.
lẽ là do bác sĩ thầm thôi…
Cô ra khỏi phòng tắm, Diệp Bạch ở trong phòng sách, đang xử lý c việc của c ty Đa quốc gia… Sau khi bố của bị chấn thương ở chân, c việc ở bên kia cũng do Diệp Bạch tiếp nhận.
Sự cố vào hai năm trước vẫn khiến tim Lục U đập nh nhưng cỏ kh thể ngăn cản đàn , kh cho làm việc chỉ vì sự sợ hãi của .
Cô hơi mệt mỏi, tự nằm lên giường ngủ.
Lúc ý thứ dần trở nên mơ hồ, cô sờ bên gối, bỗng nhiên hơi nhớ Tiểu Lục Hồi…
Tuyết rơi đầy trời, nếu được ôm bé con mềm mại vào trong n.g.ự.c thì tốt biết bao.
Phía bên kia, bữa tụ họp của bạn cùng trường đã kết thúc.
Chương Bách Ngôn uống chút rượu, Tần Dụ đỡ về phía bãi đỗ xe.
Phía sau truyền đến tiếng Từ Chiêm Nhu nổi ên: “Chương Bách Ngôn, biết kh thua cô ta mà đã thua Lục U… th Diệp Bạch tới nên kh thể uống thay cô ta, trong lòng nhất định khó chịu! lẽ hiện tại sẽ thuê phòng khách sạn, Chương Bách Ngôn, xem thường , m năm nay vẫn kh thể cưới được ta mà lại lựa chọn cưới một phụ nữ mà hoàn toàn kh cảm giác! Các vẫn chưa xảy ra quan hệ đúng kh, đối với gương mặt nhạt nhẽo này, thể ngủ được ?”
Bốn phía xung qu toàn là bạn học.
Lời nói của Từ Chiêm Nhu vô cùng bùng nổ.
Nhưng kh ai dám nói tiếp, kh muốn sống nữa kh, cũng chỉ Từ Chiêm Nhu mới dám bóc khuyết ểm của Chương Bách Ngôn ra… , sắc mặt của Chương Bách Ngôn khó coi lắm kìa!
Từ Chiêm Nhu nói xong thì hơi hối hận, cũng kh hối hận.
Chương Bách Ngôn chằm chằm vào cô ta, ánh mắt lạnh như băng.
Một lúc lâu sau, nhẹ nhàng thốt ra m chữ: “Xem ra cô đang chê sự nghiệp của chồng cô quá thuận lợi, cảm th ở độ tuổi của ta cần học hỏi thêm kinh nghiệm đúng kh!”
Mặt Từ Chiêm Nhu trở nên tái nhợt: “Chương Bách Ngôn, ý gì?”
Chương Bách Ngôn kh thèm để ý đến cô ta.
thẳng đến chỗ xe của , đã tài xế mở cửa thay từ lâu, sau khi ngồi vào bên trong thì duỗi tay ra túm một cái, Tần Dụ cũng bị kéo ngã vào bên trong xe, ngã vào trong lòng n.g.ự.c sau đó, cửa xe sang trọng bị đóng lại, ngăn chặn tầm mắt của khác.
Bên trong xe tràn ngập mùi rượu vang đỏ tinh khiết thơm lừng, còn mùi hương của đàn .
Chương Bách Ngôn đã say chuếnh choáng.
đưa tay ra ấn một chút, phần ngăn cách phần ghế sau và ghế trước vách ngăn nâng lên che kín tầm mắt của tài xế, sau đó biếng nhác bắt đầu tháo bỏ nút áo của vợ tương lai...
Đôi mắt Tần Dụ đỏ bừng.
Sau khi cởi bỏ hai nút áo, bỗng nhiên cô bắt l cánh tay của , khó khăn mở miệng hỏi: " vẫn yêu cô , kh?” Cô ở đây là ai thì kh cần giải thích.
Cả hai họ đều hiểu rõ trong lòng. Chương Bách Ngôn cô chăm chú.
Cho dù đã uống rượu, cho dù lúc này đang ôm một phụ nữ trong lòng nhưng ánh mắt của vẫn th tỉnh lạnh lùng, ểm này thể lừa được khác nhưng kh thể nào lừa được thân mật nhất bên cạnh .
Tần Dụ nói xong, giọng nói chút nghẹn ngào.
Cô cúi đầu cười tự giễu: “Chương Bách Ngôn, thật ra kh nói em cũng biết! Cả đời này cũng kh thể quên được cô .!”
Cô nói xong, Chương Bách Ngôn chằm chằm vào cô thật lâu. Bỗng nhiên, hỏi cô: “Là vì kh chạm vào em ?” “Kh !”
Tần Dụ đau đớn kh chịu nối: “Em kh ý đó!” Chương Bách Ngôn bu eo cô ra.
sờ vào hộp thước theo bản năng nhưng nó lại nằm trong túi áo khoác, áo khoác lại bị đè ở phía dưới … Vì thế lại Tần Dụ, vợ chưa cưới trên d nghĩa của .
Bọn họ cũng đã chọn được ngày kết hôn.
Chọn vào ngày hai mươi tháng năm, là do Tần Dụ chọn, chuyện cô thích thật ra vẫn luôn rõ ràng, chẳng qua là vì kh yêu, chẳng qua là vì tạm chấp nhận, cho nên đàn mới kh đáp lại mà thôi.
chằm chằm vào mặt cô, hồi lâu sau, dương như đã châm chước một phen.
“ kh muốn lừa em!” “Bây giờ đổi ý, còn kịp…”
vẫn chưa thể l lại toàn bộ tình cảm dành cho Lục U, cũng kh muốn lừa cô.
Nghe vậy, đôi mắt Tần Dụ ửng đỏ.
Nhưng cô kh nói gì thêm, cô chỉ là nhẹ nhàng dịch , muốn ngồi xuống bên cạnh .
Nhưng một bàn tay lại ôm l vòng eo nhỏ của cô.
Chương Bách Ngôn tiếp tục chuyện lúc nãy nhưng kh tiếp tục cởi nút áo của cô mà chỉ vuốt ve vòng eo của cô... Đi xuống một chút nữa tiến vào làn váy, khiến cô thoải mái qua một lớp tất chân.
Tần Dụ chưa từng đàn nào khác.
Vòng eo tinh tế của cô phập phồng dưới bàn tay to lớn của , theo nhịp trêu chọc mà phát ra tiếng kêu tinh tế.
Chương Bách Ngôn biết cô đang th thoải mái. Vẻ mặt của cô đã thể hiện tất cả.
Trên thực tế, cũng kh nhiều kinh nghiệm, chỉ kinh nghiệm với Lục U.
Sau khi Lục U và Diệp Bạch kết hôn, trong lúc làm ăn cũng m lần gặp dịp thì chơi nhưng tới thời ểm cuối cùng vẫn kh thể làm được, tóm lại nếu kh là phụ nữ đứng đắn thì kh ngủ cùng được.
Hiện tại, trên chính là vợ tương lai của .
cũng kh yêu cô nhưng xác định bản thân cũng đôi phần yêu thích cô.
Tần Dụ trưởng thành, phù hợp với Tổng Giám đốc Chương hiện tại.
Nhưng ở trên xe dù cũng kh là nơi thích hợp, cuối cùng Chương Bách Ngôn đưa cô trở về biệt thự sống… ở trong căn phòng ngủ màu xám , trên chiếc giường ngủ to lớn lạnh lẽo đó, biến Tần Dụ thành phụ nữ thật sự.
Lúc kết hợp, trong một nháy mắt Chương Bách Ngôn hơi ngẩn , tiếng khóc của phụ nữ khiến nhớ tới lần đầu của Lục U.
Cũng khó xử như vậy, cẩn thận gọi tên của . “Chương Bách Ngôn, Chương Bách Ngôn..”
Chương Bách Ngôn khóc, ngay vào lúc và vợ tương lai d chính ngôn thuận kết hợp.
Quá khó chịu.
duỗi tay che đôi mắt của Tần Dụ lại.
Thế nhưng Tần Dụ lại cảm th cô còn khó chịu hơn cả , ngay lúc này, cả cô trần trụi nằm dưới thân mà lại đang hồi tưởng… về yêu.
Tình dục như cơn thủy triều.
Mồ hôi nóng, từng giọt rơi xuống.
Mà trái tim của bọn họ lại dần dần trở nên lạnh lẽo… Bọn họ kh thể sưởi ấm cho nhau, cũng kh ai thể chạm được tới tình yêu nóng bỏng của đối phương.
Trong nháy mắt đó, Tần Dụ thoáng chùn bước. Cô nghĩ, từ bỏ !
kh yêu , lẽ cả đời này cũng sẽ kh yêu , hà tất cứ cố chấp ở bên cạnh một làm gì… Thế nhưng lúc mở mắt lại th gương mặt tuấn tú của Chương Bách Ngôn, cặp mắt của sâu hun hút, là tình yêu say đắm khắc cốt ghi tâm dành cho khác.
Tất cả mọi thứ cộng lại biến thành độc dược cho Tần Dụ.
Chờ đến khi tất cả đã nguội dần, Chương Bách Ngôn kéo chăn mỏng tới che cho phụ nữ, xuống giường tắm rửa.
Nhưng chờ tới khi tắm xong quay lại.
Trên giường đã kh phụ nữ , cô đã rời , tấm ga trải giường lộn xộn đã chứng minh sự kịch liệt lúc ban nãy, mà khăn trải giường còn bị nhiễm vết m.á.u màu nâu đã chứng minh sự thuần khiết trong trắng của cô.
Trên gối còn sót lại vệt nước mắt của Tần Dụ.
Chương Bách Ngôn yên lặng một lát, trong áo tắm lên xuống lầu, hỏi trong giúp việc trong nhà Tần Dụ đâu. giúp việc cần thận trả lời: "Cô Tần vừa mới rời trong chốc lát.”
Chương Bách Ngôn châm một cây thuốc lá: “Cô như thế nào?"
giúp việc lập tức trả lời: “Lúc cô xuống lầu, đúng lúc tài xế lão Nhan vừa mới mua sắm về, cô Tần để chở ."
Chương Bách Ngôn gật đầu, kh nói gì thêm lại lên lâu.
Đi tới giữa cầu thang, dừng bước: “Lên lầu thay hết chăn nệm .”
Vừa giúp việc cũng nghe được động tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-2620-2629-vua-mang-theo-chut-nung-niu.html.]
Ông chủ làm mạnh, cô Tần khóc lâu, chắc là vì chủ quá thô lỗ nên cô Tần mới tức giận bỏ … giúp việc lên lầu tìm ra được bộ chăn ga mới từ trong tủ đầu giường, lúc tháo ra thay mới thì th trên khăn trải giường vết máu, bỗng chốc ngây ngẩn cả .
Cô Tần vẫn là một cô gái đ, thế mà chủ cũng kh dịu dàng một chút nào.
Lúc giúp việc thay ga gối, Chương Bách Ngôn ngồi ở trong phòng sinh hoạt hút thuốc.
nghĩ tới Tần Dụ, nghĩ tới những chuyện thừa dịp say rượu đã xảy ra, thật ra cố gắng dùng t.ì.n.h d.ụ.c để xả ra chỉ là gạt , chỉ là…
chỉ muốn nói với bản thân rằng, đã bu xuống, đã kh còn cố chấp với Lục U.
Nước mắt của Tần Dụ vạch trần lời nói dối của . Cô đau lòng khổ sở là đúng.
Nhưng Chương Bách Ngôn lại nghĩ, một vợ quá yêu thương cũng kh chuyện tốt.
Kh c bằng với Tần Dụ.
nghĩ ngợi, gọi ện thoại để thư ký chọn lựa một bộ trang sức giá trị hơn năm mươi triệu, l ra từ trong két sắt, đưa đến nhà họ Tần… Đây kh là bồi thường, đây là sự an ủi của đàn dành cho phụ nữ.
Nhưng thư ký lại nói cho biết rằng cô Tần kh chịu nhận.
Chương Bách Ngôn nghĩ rằng nếu kh tự tới, chắc là Tần Dụ sẽ kh làm bộ nữa.
Sau khi say rượu, ở trên giường thật sự đáng giận.
Ngày mồng hai, Chương Bách Ngôn tự tới thăm nhà họ Tần, biệt thự nhà họ Tần vô cùng yên tĩnh.
giúp việc nói cho : “Ông bà chủ ra ngoài thăm hỏi! Buổi chiều cô chủ vừa mới trở về kh lâu, lúc này đang ở trên lầu… Hẳn là đang đọc sách, đế th báo cho Chương một chút.”
Chương Bách Ngôn lại nói kh cần.
Nói xong, bước lên bậc thang đến lầu hai, kh thèm gõ cửa, cứ thế đẩy cửa phòng ngủ của Tần Dụ ra…
Tần Dụ kh đọc sách.
Cô chỉ mặc bộ váy lót mỏng màu trắng, đang ngồi trên chiếc sô pha kiểu cổ, hai chân dang rộng,
Đang bôi thuốc.
Cô kh ngờ tới tiến vào, này lại là Chương Bách Ngôn, bỗng chốc ngây .
Chương Bách Ngôn cũng kh ngờ tới sẽ th được cảnh này. Vô cùng chấn động.
Tần Dụ là con gái đài các chính thống do một gia đình gia giáo dạy dỗ bồi dưỡng, tư thế lúc này chẳng khác nào m cô gái dâm đãng... Thậm chí còn quyến rũ hơn cả lúc bọn họ ở trên giường.
Chương Bách Ngôn là một đàn thật thà.
thừa nhận, lúc này muốn lên giường với cô nhưng nếu làm như vậy thì quá cầm thú.
Tần Dụ ngơ ngác...
Một lát sau, Chương Bách Ngôn đóng cửa lại, khóa trái.
về phía cô, dưới ánh mắt ngơ ngấn của cô, nhận l thuốc mỡ trong tay cô, nhẹ nhàng nói: “ bôi cho em!”
Tần Dụ kh kịp phản ứng, một tay của đã đặt lên m.ô.n.g cô, kh thành thạo nhưng vẫn giúp cô bôi thuốc.
Kh khí trở nên vi diệu.
Tần Dụ muốn khép chân lại nhưng bị đàn ngăn cản, đôi mắt đen của vào phần da thịt trắng hồng của cô, g giọng nói: “ đau ?”
Đương nhiên đau!
Đây là lần đầu tiên của Tần Dụ, Chương Bách Ngôn lại kh dịu dàng một chút nào.
Thế nhưng cô kh muốn nói, nói ra giống như thỏa hiệp lẫn yếu thế trước … Tần Dụ xuất thân kh tồi, tuy cô thích Chương Bách Ngôn nhưng cũng lòng tự trọng.
Cô kh nói gì, Chương Bách Ngôn cũng kh miễn cưỡng.
Bôi thuốc cho cô xong, duỗi tay kéo váy lót ra lúc này mới thời gian và tâm trạng để suy nghĩ, thật ra vợ tương lai của dáng đẹp.
Bề ngoài mảnh khảnh nhưng cởi quần áo ra lại đầy đặn.
Kh đàn nào kh thích cái này, dù cho Chương Bách Ngôn cũng kh nảy sinh thứ gọi là tình yêu với cô nhưng vẫn thừa nhận, cơ thể của cô vô cùng thu hút đàn .
Đang định nói chuyện, ánh mắt lại va vào một cái hộp nhỏ trên sô pha.
Đó là một hộp… thuốc tránh thai? Chương Bách Ngôn lâu.
Dường như nhận ra được ánh mắt của , Tần Dụ cắn môi giải thích: “Lúc vừa mới làm kh dùng bao… M tháng nữa chúng ta mới kết hôn, bây giờ kh phù hợp để con.”
Chương Bách Ngôn cầm hộp thuốc lên .
Mở ra, viên thuốc bên trong đã biến mất, trên bàn trà còn một ly nước sôi để nguội, vẻ cô đã uống thuốc .
nhẹ nhàng hỏi cô: “Là bởi vì thời gian của hôn lễ, hay là em cảm th kh cảm giác an toàn, cho nên tạm thời kh muốn con?”
Gương mặt của Tần Dụ chút tái nhợt.
Cô nhẹ nhàng dựa vào trên sô pha, hồi lâu sau cuối cùng cũng thể nói ra đôi lời thật lòng.
Cô kh hề chất vấn mà chỉ trần thuật: “ và cô một đứa con, kh?”
Chương Bách Ngôn kh nói gì, sắc mặt chẳng đẹp là bao.
Dù những cái đó liên quan tới những hồi ức đau khổ nhất của , bởi vì một câu nói ra khiến mất Lục U, mất con, cũng mất luôn cả mẹ…
Tần Dụ kh lùi bước.
Cô cười lạnh lùng: "Cho dù lúc trước nhiều nói với ều này như vậy nhưng vẫn là kh tin! Mãi cho đến hôm nay, bắt tay cùng đàn tên Diệp Bạch đó... Chương Bách Ngôn, ngày thường kh hề thân thiện như vậy, cũng kh đề nói chuyện như thế, càng kh hề rộng lượng đến mức đó. Sở dĩ chấp nhận hòa giải với đàn đó là vì con... Là bởi vì con của cô là của đúng kh?
Chương Bách Ngôn im lặng cô.
Tần Dụ biết nói đúng, trong nháy mắt đó, cô cảm th là một kẻ đáng thương.
“Đoán được , vì còn chịu theo lên giường với ?”
Chương Bách Ngôn hạ giọng hỏi, sau đó đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào mặt cô.
Gương mặt của Tần Dụ hơi lạnh lẽo. thể th được vừa cô đã khóc...
EQ của Chương Bách Ngôn kh thấp, thoáng ngẫm cũng sẽ kh khó hiếu, bởi vì Tần Dụ thích , cho nên cô đau lòng.
Tần Dụ thật sự đau đớn.
Nhưng sự đau đớn của cô lại kh thể bày tỏ ra bên ngoài với ta, tất cả mọi chua xót chỉ thế đế bản thân cô tự nuốt vào. Bởi vì trước khi đính hôn, đủ loại tin đồn nhảm nhí đã truyền vào trong tai cô, truyền đến lỗ tai nhà cô.
nhà bảo cô nên suy nghĩ thêm.
Vì cô thích , cho nên kiên trì muốn đính hôn với .
Cô cho rằng, cho dù những cái đó là sự thật nhưng đó cũng là chuyện quá khứ… Cô cho rằng Chương Bách Ngôn đã bu tay, mãi cho đến hôm nay khi th Lục U, th được ánh mắt Chương Bách Ngôn cò , cô đã biết đàn thể là chồng của , cả đời này khi sẽ kh thể quên được.
Tần Dụ quá đau đớn…
Cô cầm l váy ngủ ở một bên, đeo thêm thắt lưng, nhẹ giọng mở miệng: “ trở về ! kh việc gì!”
Chương Bách Ngôn vẫn chưa khốn nạn đến mức đó.
mới chiếm lợi xong, bây giờ lại ném ta sang một bên, huống chi đây là vợ tương lai của nữa..
cong đầu gối, ngồi xổm trước mặt cô,
Ngửa đầu cô một lát, nhẹ giọng hỏi: “Về với ddi 1 Tần Dụ, chúng ta là vợ chồng sắp cưới, đón năm mới cùng nhau là ều bình thường, sau này sẽ gọi ện thoại cho bố mẹ em.”
Tần Dụ chăm chú.
Chương Bách Ngôn đặt bàn tay ở sau đầu cô, nhẹ nhàng ôm cô vào trong lòng ngực, bờ môi của ghé sát vào bên tai cô lẩm bẩm: “ xin lỗi vì đã làm em đau lòng! Nhưng mà Tần Dụ, bảo đảm sẽ kh những khác.”
Sự bảo đảm của kh thể khiến Tần Dụ vui vẻ.
nói sẽ kh những khác, giữ cũng kh vì cô.
Thật ra là vì Lục U.
Cô hỏi : “Chúng ta sẽ con!” “Đương nhiên!”
Chương Bách Ngôn nói như c.h.é.m nh chặt sắt, vuốt ve khuôn mặt nhỏ lạnh lẽo của cô, hứa hẹn: “Chúng ta sẽ con.”
Tần Dụ lại khóc.
Nếu kh vì thích đến thế, cô cũng kh cần ép dạ cầu toàn như vậy.
Cô như thiêu thân lao đầu vào lửa, kh biết tương lai.
Chương Bách Ngôn mặc áo khoác thay cô, muốn đưa cô , Tần Dụ kh chịu: "Bên trong vẫn mặc váy ngủ, chẳng ra thể thống gì!" Chương Bách Ngôn cô, bỗng nhiên chặn ngang bế cô lên.
Tần Dụ vội vàng ôm cổ .
Sau đó cả hai đều kh nói gì, Chương Bách Ngôn lưu loát ôm cô xuống lầu… giúp việc trong nhà th, bọn họ đều nhấp miệng cười thầm: “ chủ khỏe ghê nhỉ!”
Chương Bách Ngôn phát bao lì xì cho mọi .
Tần Dụ hơi ngượng ngùng, cô nhẹ giọng bảo thả xuống, Chương Bách Ngôn lại nhẹ nhàng vuốt ve cẳng chân tinh tế bóng loáng của cô… Vóc Tần Dụ cao, cẳng chân vô cùng xinh đẹp.
vừa sờ, cả cô lập tức run rẩy.
Ánh mắt của Chương Bách Ngôn trở nên đen tối.
lái xe đưa cô về biệt thự của , thật ra cũng kh nghĩ tới việc sẽ làm chuyện đó, dù đây cũng là lần đầu tiên của cô, lại còn khóc, thế nhưng chắc là vì nghỉ tết quá nhàm chán, trai đơn gái chiếc ở chung một chỗ lại dễ lau s.ú.n.g cướp cò.
Bọn họ là vợ chồng sắp cưới cũng kh cần kiêng kị.
Buổi chiều, trên cái giường lớn kia, Chương Bách Ngôn lại muốn cô thêm hai lần…
Chạng vạng, chiều hôm mênh m.
Tần Dụ tỉnh lại trên giường, cô duỗi tay sờ bên gối, trống trơn… Chương Bách Ngôn cũng kh ở trên giường.
Cô ngồi dậy, th đứng ở trước cửa sổ sát đất. đã mặc quần áo.
Quần dài màu đen, áo len cổ lọ cashmere màu xám, từ sau lưng dáng cao ráo chắc khỏe… Chỉ là bóng dáng về phương xa, ngay bóng hình cũng trở nên cô đơn.
Tần Dụ bỗng nhiên hiểu ra đang nhớ tới nào đó.
Thân thể dù nóng lên cũng kh sưởi ấm được trái tim của .
Chương Bách Ngôn nghe th tiếng động phía sau lưng, quay đầu lại, im lặng chăm chú vào cô: “Tỉnh ?”
Tần Dụ chân trần xuống giường.
Trên cô khoác áo sơ mi màu đen của
Cô tới bên cạnh , dựa vào vai , im lặng ôm nhau một lát… Chương Bách Ngôn thấp giọng nói: “Tần Dụ, chúng ta kết hôn ! muốn gia đình.”
Tần Dụ nói tốt: “Vẫn là ngày hai mươi tháng năm , ngày đó khá tốt.”
Chương Bách Ngôn cúi đầu hôn cô một cái. Kh nói cái gì nữa…
nghĩ, cứ như vậy , tìm cái một phụ nữ kh tồi đế kết hôn sinh con, hết cả đời này thật ra kh tồi… kh còn trẻ nữa, những tình cảm mãnh liệt đó cũng đã rời xa .
những thứ đã bỏ lỡ chính là bỏ lỡ. Dù muốn cũng chỉ là phí c…
Lúc Lục U tỉnh lại đã là hơn bảy giờ …. Bên ngoài, tiếng của con nít…
Là Tiểu Lục Hồi.
Diệp Bạch đón Tiểu Lục Hồi tới đây?
Cô chống ngồi dậy, sau đó lại nghe th tiếng bịch bịch, sau đó một bé con mềm mại nhào vào trong lòng n.g.ự.c cô, giống như một chú chó con hôn tùm lum lên mặt cô, cứ gọi mẹ, mẹ, mẹ.
Lục U hôn cô bé một cái: “Ai đưa con tới?”
Tiểu Lục Hòi ngoan ngoãn ngồi ở mép giường, đôi chân nhỏ nhẹ nhàng đung đưa: “Là chú Diệp đưa con tới.”
Nói xong, cái mũi nhỏ nhăn lại.
Trên khuôn mặt kia lấm tấm mồ hôi, thể th được vừa cô bé chơi vui.
Diệp Bạch đứng trước cửa, trên mặt mang theo nụ cười nhẹ nhàng: “Lúc em ngủ, đón con bé về đây, vừa nãy chơi vui lắm."
Nói xong Lục U, nhẹ giọng nói: “Đây là món quà năm mới tốt nhất của ."
Lục U chạm tới ánh của . Bỗng dưng, đồng tử của cô co rút lại....
Diệp Bạch bế Tiểu Lục Hồi lên, một tay cởi áo khoác thay bé con, chăm sóc cho con thuận buồm xuôi gió, căn bản kh giống như lần đầu tiên.
Tiểu Lục Hồi cũng thích .
Cởi áo khoác ra, bé con nhỏ đầu to, dề thương ghé vào trong lòng n.g.ự.c Diệp Bạch, đôi tay ngắn còn ôm chặt l … Diệp Bạch cúi đầu thơm cô bé, giương mắt nói ới Lục U: “Con bé đáng yêu.”
Lục U ngồi dậy, cũng duỗi tay ra vuốt ve cái m.ô.n.g nhỏ của Tiếu Lục Hồi.
Thịt mum múp.
Cô bé đá hai chân, ngáp một cái, sau đó đôi chân nhỏ chổng lên bụng Diệp Bạch ngủ khò khò.
Diệp Bạch Lục U: “Cứ thế là ngủ hả?”
Lục U ừ một tiếng: “Con thường xuyên chỉ cần vài giây là ngủ!”
Cô nhận l con, thật cẩn thận ôm lên trên giường, cởi giày vớ ra đắp chăn đàng hoàng cho cô bé… Bé con mới ngủ, khuôn mặt ửng đỏ, lại trắng trẻo hồng hào, ngay cả hơi thở cũng thơm tho ngọt ngào.
Diệp Bạch ôm Lục U từ phía sau.
Ánh mắt lại Tiếu Lục Hồi, nghĩ, lẽ tất cả mọi chuyện đều đã được sắp xếp.
Cả đời này, cùng Lục U cũng chỉ một đứa con này. Nhưng dường như cũng đã thỏa mãn.
Con vẫn còn ở đây, Lục U bị ôm l, cô hơi kh được tự nhiên.
Nghiêng hỏi : “Ăn cơm trước nhé? hơi đói bụng!” Diệp Bạch ừ một tiếng.
vổ nhẹ cô, dịu dàng nói: “Em rửa mặt trước, ra ngoài dọn dẹp một chút, vừa Tiểu Lục Hồi ném đồ khắp mọi nơi.”
Nói xong cũng cười.
Gia đình con nhỏ đều như vậy, trừ phi giao cho m dì chăm nhưng thời gian rảnh rỗi vẫn nguyện ý tự chăm con, th Tiểu Lục Hồi giống như th Lục U lúc còn nhỏ.
Diệp Bạch ra ngoài trước.
Lúc rửa mặt, Lục U dùng nước lạnh rửa, lúc vào trong gương cô ngẩn ra một hồi lâu.
Trong lòng mềm mại.
Cô nghĩ cô sẽ mãi mãi kh thể tg nổi sự dịu dàng của Diệp Bạch.
Diệp Bạch làm hai phần cơm, và Lục U, Tiểu Lục Hồi ăn cơm riêng cho bé,
Năm mới, còn l một chai rượu vang đỏ ra.
Lục U cẩn thận nhấm nháp hương vị hơi đắng chát giống như cảm giác của cô và Diệp Bạch ... Diệp Bạch hỏi cô vị của nó thế nào, cô cười nhẹ: “Cũng tạm!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.