Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi - Hoắc Thiệu Đình & Ôn Mạn
Chương 2630: 2639: Là một khách hàng không quan trọng
Ánh mắt của Diệp Bạch trở nên thâm sâu.
Câu nói của chứa đầy ẩn ý: “Cũng tạm là được !”
Đang nói chuyện, di động đặt lên bàn vang lên, thoáng qua nhẹ nhàng tắt máy.
Lục U đoán được là ai gọi tới.
Cô nhấp miệng uống rượu vang đỏ, kh lên tiếng… Diệp Bạch sợ cô kh vui, nhẹ giọng nói: “Là một khách hàng kh quan trọng.”
Cô biết sợ cô mất hứng, nói dối.
Lục U cũng kh vạch trần, tình cảm của trưởng thành đôi khi vần nên hồ đ’ô một chút mới tốt. Nếu thật sự so đo, cô và Diệp Bạch thật sự kh thể cùng nhau nổi một ngày.
Sau khi ăn xong, Tiểu Lục Hồi vẫn chưa tỉnh giấc.
Diệp Bạch dọn dẹp, Lục U ở cùng con, cô khuôn mặt tinh tế của cô bé dưới ánh đèn.
Bên ngoài, dường như tiếng nói chuyện truyền tới. Cô đoán, là Gina lại gọi ện thoại tới.
Diệp Bạch nghe ện thoại.
Lục U kh lắng nghe, cô cũng chỉ yên tĩnh nằm cùng con, chờ cô bé tỉnh lại… Ước chừng tới mười hai giờ, cuối cùng cô bé cũng đã ngủ đủ, lúc chui ra khỏi ố chăn cả ấm áp dễ chịu, nhưng cô bé kh muốn dậy, ôm mẹ đòi trò chuyện cùng mẹ.
Lục U nằm xuống.
Cô đôi mắt sáng lấp lánh của Tiểu Lục Hồi, giọng ệu vô cùng dịu dàng: “Muốn nói cái gì vậy?”
Tiểu Lục Hồi xoay , ưỡn ẹo bò vào trong lòng n.g.ự.c của cô.
Cô bé mở to đôi mắt, mềm mại hỏi: “Con thể gọi chú Diệp là bố kh? Con cảm th chú chính là bố của con.”
Lục U nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của con gái.
Cò đang châm chước trả lời nhưng còn chưa kịp mở miệng, Tiểu Lục Hồi đã bị ta ôm lên.
Diệp Bạch vào trong.
giúp cô bé vuốt ve lại mái tóc bù xù lại thơm lên mặt bé: “Sau này cứ gọi là bố!”
Tiểu Lục Hồi che đôi mắt lại. Ngã vào đầu vai , thẹn thùng!
Diệp Bạch nhẹ nhàng ôm l cô bé, quay đầu lại Lục U, ánh mắt của cực kỳ dịu dàng... Hạnh phúc đến muộn, ngay lúc bọn họ kết hôn đã ảo tưởng quá vô số lần, hôm nay cuối cùng cũng thành hiện thực.
Lục U dựa vào đầu giường.
Cả cô mềm mại nhưng cô trong lòng cũng kh nhẹ nhàng giống như Diệp Bạch.
Trong kỳ nghỉ năm mới, Lục U và con đều ở chung cư. Toàn bộ thời gian Diệp Bạch ở cùng các cô.
Ban ngày, bọn họ đưa Tiểu Lục Hồi c viên trò chơi, ban đêm khi cô bé ngủ , bọn họ sẽ chọn một hai bộ phim cùng nhau nằm xem ở trên sô pha, thỉnh thoảng cũng sẽ động tình, vuốt ve hôn môi... Nhẹ nhàng làm một lần.
Ít khi tin tức của Gina
Phần lớn thời gian, ện thoại của Gina, Diệp Bạch sẽ kh nghe. Lục U nghĩ, lẽ cũng khó xử.
Một đêm trước khi kì nghỉ kết thúc, Lục U thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đưa Tiểu Lục Hồi trở về trong ngày hôm sau.
Cô bé chơi trong phòng khách.
Trong phòng ngủ, Lục U sửa soạn một rương hành lý lớn, hầu như đều là đồ của Tiểu Lục Hồi.
Mới chuẩn bị xong, cả đã bị ta ôm l từ phía sau.
Diệp Bạch nhẹ nhàng ôm l cô, cằm gác trên đầu vai cô, lẩm bẩm: “Đừng ! Ở lại được kh? Lục U, thích được ở cùng một chỗ với mẹ con em.”
Cổ họng Lục U căng chặt.
Cô cũng muốn, cô cũng cảm th vui nhưng thế giới của ba quá nhỏ.
Cô cũng kh thể nói câu chờ đến khi Gina c.h.ế.t bệnh được.
Cô nghĩ ngợi, xoay , nghiêm túc hỏi : “Diệp Bạch, thể bảo đảm tương lai của chúng ta kh? thể bảo đảm sẽ cho Lục Hồi hạnh phúc kh?”
Diệp Bạch nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của cô, giọng nói khàn đặc: “Đương nhiên!”
nói với cô: “Trừ phi thật sự ngày đó, bằng kh sẽ kh nữa, Lục U cam đoan với em.”
Lục U cũng duỗi tay sờ mặt . Bóng đêm ôn nhu.
Hồi lâu sau, cô mới nhẹ giọng hỏi: “Em thể tin tưởng , Diệp Bạch?”
Cô bị ôm vào trong lòng n.g.ự.c của …
Lúc Diệp Bạch ôm cô, thật sự thể cảm nhận được, Lục U đã kh còn là thiếu nữ… Cô đã là một phụ nữ trưởng thành, là vợ của .
nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên hôn: “Ngày mai đăng ký kết hôn, chúng ta sẽ làm hôn lễ.”
Lục U cười rộ lên: “ lại gấp gáp như vậy được! Trên tay em còn nhiều việc cần làm nữa!”
Rõ ràng là đang cười, trong mắt cô lại nước mắt.
Diệp Bạch biết cô uất ức, nhẹ nhàng giúp cô lau giọt lệ vương trên khóe mắt: “Đừng khóc! Lục U, đừng khóc!”
Nhưng cô vẫn kh nhịn được mà rơi nước mắt. Đêm đó, cô cùng Tiểu Lục Hồi kh …
Lúc ngủ, Tiểu Lục Hồi ngủ ở giữa bọn họ, sung sướng lăn qua lăn lại.
Diệp Bạch sợ cô bé làm phiền Lục U, đành kéo cô bé ôm vào trong lòng n.g.ự.c , kể chuyện cổ tích cho cô bé… Bé con thơm tho mềm mại khiến trái tim mềm ra.
Diệp Bạch nhịn kh được vừa thơm vừa hôn. Thật là đáng yêu!
Tiểu Lục Hồi thẹn thùng lại che mặt lại… Qua năm mới, Lục U hơi bận rộn.
Trước đây, hầu như một tuần cô chỉ cần tới c ty hai ba lằn, gần đây ngày nào cũng … Cũng may Diệp Bạch, buổi tối cô còn thể tr thủ vào thời gian rảnh để vẽ truyện tr, cũng xem như những tháng ngày ngày kh trở ngại gì cả.
Đầu mùa xuân, mưa nhiều,
Hôm nay Lục U xong xuôi c việc, bước ra khỏi tòa nhà, tài xế mãi chưa tới.
Điện thoại cũng kh gọi được.
Cô đang định bắt xe về, một chiếc xe RV màu đen từ từ lướt qua, bỗng dưng một giọng nói vang lên: “Bách Ngôn, là cô Lục, chúng ta đưa cô về !”
Lục U sửng sốt.
Cô xoay , th trong xe ngồi, đúng là Chương Bách Ngôn và vợ chưa cưới của , Tần Dụ.
Tần Dụ mỉm cười: “Cô Lục lên xe , để Bách Ngôn đưa cô trở về!" Lục U cảm th kh thích hợp lắm.
Dù cho cô kh tính đến mối quan hệ giữa cô và Chương Bách Ngôn, cô còn bận tâm đến cảm nhận của Diệp Bạch... Hơn nữa ngồi cùng xe với bọn họ, vô cùng kh thoải mái!
Cô từ chối theo bản năng.
Nhưng giây tiếp theo, xe ngừng lại, Chương Bách Ngôn xuống xe mở cửa xe ra.
im lặng lại cô: “Lên xe!” Trong xe, Tần Dụ ngồi ở ghế phó lái.
Lục U vẫn từ chối: “ tự bắt xe cũng được, cũng tiện.” Trời mưa to.
Ven đường lại hối hả, xe taxi nào cũng đã khách, làm bắt được xe? Lục U giả vờ xem di động, Chương Bách Ngôn lại thúc giục: “Lên xe! đưa cô đến c ty.”
Tần Dụ cũng nhẹ nhàng tiếp lời.
Lục U kh từ chối được, cô cười miễn cưỡng: “Phiền phức!” Cô ngồi vào ghế sau, mái tóc hơi ẩm ướt.
Tần Dụ đưa khăn mặt cho cô, mỉm cười hỏi han vài câu, Lục U trả lời qua loa…Cô kh ý nghĩ làm bạn với Tần Dụ, vì quá khứ giữa
cô và Chương Bách Ngôn còn sự tồn tại của Tiểu Lục Hồi, quả thực cô kh phù hợp để thân thiết với vợ của Chương Bách Ngôn.
Nếu quá thân, trái lại sẽ làm khác bị tổn thương.
Trong suốt hai mươi phút lái xe, Lục U ngồi im lặng ở ghế sau. Phía trước, Chương Bách Ngôn chăm chú lái xe.
Đến ngã tư đèn đỏ, khi xe dừng lại Tần Dụ sẽ tán gẫu với một vài câu, hoặc là về bộ phim cuối tuần, hoặc là về kế hoạch du lịch tiếp theo, bọn họ nói chuyện giống như yêu lâu năm hay như một đôi vợ chồng già, thảnh thơi nhàn hạ.
Chương Bách Ngôn hờ hững trò chuyện với vợ chưa cưới, chưa từng phớt lờ cô .
Cuối cùng, xe dừng lại dưới tòa c ty của Lục U.
Chương Bách Ngôn lịch thiệp mở cửa xe, Lục U xuống xe và nói cảm ơn, đang muốn vào thì th Tần Dụ cũng xuống xe, đang đứng sóng vai cùng với Chương Bách Ngôn…Cô hời hợt nói lời cảm ơn bước vào tòa nhà.
Mưa vẫn đang rơi…
Chương Bách Ngôn thu lại ánh mắt, lạnh nhạt mở miệng: “Lên xe !”
Khi ngồi lại vào trong xe, bầu kh khí vậy mà lại áp lực hơn so với khi Lục U, Chương Bách Ngôn vẫn luôn im lặng, chỉ tập trung vào tình hình xe phía trước.
Tần Dụ ngồi ở bên cạnh .
Cô nghiêng đầu : “ giận à?”
“Kh !” đàn trả lời nh, nhưng vì trả lời quá nh, nên dường như ý nghĩa khác.
Kh khí trầm xuống.
Lát sau, Tần Dụ nhẹ giọng nói: “ chắc c là khinh thường ! Đúng, là muốn cô lên xe, là muốn xem giữa hai rốt cuộc còn vương vấn hay kh, là kh cảm giác an toàn cho nên muốn thử một chút, thậm chí còn cố ý bày tỏ tình cảm với trước mặt cô .”
Tiếng mưa bên ngoài ngày một lớn hơn.
Giọng nói của Chương Bách Ngôn trở nên nặng nề: “Vậy em đã được đáp án chưa?”
Câu hỏi này rõ ràng là đang kh vui. Tần Dụ đã được đáp án.
Bởi vì còn quan tâm, cho nên Chương Bách Ngôn mới thể kh vui, mới thể tức giận... sợ Lục U khó chịu, mà
thương tiếc vẫn luôn là Lục U, chưa bao giờ nghĩ tới những lời đồn đại mà cô chịu đựng.
Tần Dụ nhẹ giọng nói: “Để xuống bên đường ! tự bắt xe về.” Chiếc xe rít lên dừng lại.
Nhưng Chương Bách Ngôn kh để cô xuống, mà khóa ở bên trong xe.
ngiêng cô, nhẹ giọng nói: “Tần Dụ, nghĩ chúng ta cũng đã chừng này tuổi , kh nên qu co lòng vòng. Những ều nên thẳng t thành thật với em thì cũng đã thẳng t thành thật, với cô kh gì cả, em cũng th kh là kh cần cô , mà là cô kh cần ! Sau này, kh cần làm lại những phép thử trẻ con như vậy nữa. dừng một chút, giọng nói chút dịu dàng: “Nếu em thực sự kh chấp nhận được...”
muốn nói, hủy bỏ hôn lễ.
Cuộc đời còn dài, nếu miễn cưỡng kết hôn, ở trong lòng cô, đoạn tình cảm này như gai đ.â.m vào cổ, ều đó nghĩa là gì, lúc đó bị ràng buộc kh là mà là Tần Dụ…
bình tĩnh đưa ra đề nghị.
Tần Dụ biết, vẫn kh yêu , trong lòng chỉ Lục U. Cô kh cầm được nước mắt nữa.
Chính cô cũng khinh thường chính , vừa cô ghen tị với Lục U, giống như một đàn bà đố kỵ, muốn chiếm trọn sự chú ý của Chương Bách Ngôn, cô kh thể tiếp thu được ều này.
Cò yên lặng rơi nước mắt, mũi đỏ lên. Cô khó xử quay mặt qua chỗ khác.
Chương Bách Ngôn cô một lúc lâu, than nhẹ, cầm khăn tay giúp cô lau mặt, sau đó nhẹ nhàng ôm cô vào lồng ngực…Tần Dụ càng khóc lớn hơn.
Thích Chương Bách Ngôn là nỗi xấu hổ lớn nhất của cô. Nhưng mà, cô lại kh bu bỏ được!
Lục U đến c ty mới biết tài xế đã xảy ra chuyện ở trên đường. Cô hoàn thành c việc, tự lái xe quay về căn hộ.
Hoàng hôn xuống, trời hết mưa.
Đầu mùa xuân, phía chân trời xuất hiện cầu vồng, Lục U dừng xe ở ngã tư ngắm thật lâu…Di động reo lên, là Diệp Bạch gọi đến, giọng nói của Diệp Bạch dịu dàng: “ đón Tiểu Lục Hồi về nhà , em muốn ăn gì?”
Lục U kh muốn ăn gì cả.
Nhưng cô cổ gắng suy nghĩ: “Muốn ăn khoai tây nghiền nướng và tôm hùm.”
Diệp Bạch cười cười: “Được! làm cho em!”
Cúp ện thoại, Lục U nghĩ đến việc bây giờ Tiểu Lục Hồi lẽ đang theo Diệp Bạch chọn lựa tôm tươi lớn ở trong siêu thị thì kh kìm lòng được cười khẽ.
Cô lại nghĩ đến món khoai tây nghiền nướng.
Rõ ràng là món thích ăn nhất, nhưng hiện giờ nghĩ đến cô liền cảm th chút ngậy, trong lòng cô mơ hồ cảm giác, nhưng lại kh muốn tin tưởng…Diệp Bạch, kh …
Bình tĩnh một lát, mới cảm th thoải mái hơn.
Nhưng khi ngang qua một nhà hàng cao cấp, loại cảm giác khó chịu đó lại dâng lên, cảm th buồn nôn nhưng kh nôn ra được.
Cô dừng xe lại bên đường.
Ngồi im lặng ở trong xe một lúc lâu.
Dù ngốc đến đâu cô cũng hiểu rằng đang...mang thai.
Lục U cầm di động, bấm số của Diệp Bạch, kh bắt máy nên chắc là đang bận lựa tôm ! Thế nên cô muốn gửi cho một tin n Diệp Bạch, thể em đã mang thai.
Nhưng chỉ những chữ đơn giản như vậy, cô hết gõ lại xóa. Lỡ như kh thai thì ?
Lục U đến một bệnh viện tư nhân, ở đó một bác sĩ quen với nhà họ Lục, chưa đầy nửa tiếng kiểm tra đo lường đã kết quả, cô thai được sáu tuần.
Lục U dòng chữ đó thật lâu, mắt đầy nước mắt. Cô lại con.
Với Diệp Bạch.
Cô cẩn thận gấp tờ gi xét nghiệm lại bỏ vào túi xách, định khi trở về thì đưa cho Diệp Bạch xem…Cô tin rằng lần kiểm tra sức khỏe đó của Diệp Bạch sai lầm, chức năng sinh lí của vẫn bình thường.
Lúc trở về, cô lái xe chậm.
Cô cấn thận che chở cho chính và đứa nhỏ, cô nghĩ nếu Tiểu Lục Hồi biết em gái thì nhất định sẽ vui vẻ.
Lục U đỗ xe ở dưới căn hộ.
Lại vô tình gặp được một . Là Chương Bách Ngôn.
ta đang dựa vào thân chiếc xe màu đen, trên tay cầm một một chiếc túi to, là chiếc túi mà Lục U đã để trên xe ta trước đó. Đương nhiên ta cố ý đến đây kh là vì trả đổ, mà là thay Tần Dụ chào hỏi.
Lục U nhận đồ.
Cô nghe th Chương Bách Ngôn nhẹ giọng nói: “Đừng để bụng! Cô kh ý xấu.”
Lục U cũng kh để bụng.
Cô thể th Tần Dụ là một phụ nữ tốt, cũng thật lòng yêu Chương Bách Ngôn…Chương Bách Ngôn thay Tần Dụ nói những lời đó cũng chứng minh rằng Tần Dụ sức nặng trong lòng ta, cô cũng mừng cho họ.
Lục U mỉm cười: “Chúc mừng !” Màn đêm bu xuống, gió đêm…
Chương Bách Ngôn đứng con gái mà thích nhiều năm, lẽ lâu sau này ta nuối tiếc, khó quên được, nhưng bọn họ thực sự đã đến lúc nói lời từ biệt, lần này cũng là lần cuối cùng ta đến tìm cô.
Sau này, lại đến tìm thì chính là làm phiền. ta nói cảm ơn.
Lục U ngẫm nghĩ nói: “Chương Bách Ngôn, chúng ta đều tiến về phía trước! sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Lục Hồi.”
Ý của cô, Chương Bách Ngôn hiểu.
ta xoay mở cửa xe, chuẩn bị bước vào xe...Lục U yên lặng đứng ta rời , nhưng Chương Bách Ngôn vẫn kh nhịn được quay đầu lại ôm l cô, ta nói khẽ vào bên tai cô: "Bất kể khi nào gặp khó khăn, em đều thể tìm đến .”
ta bu cô ra, lên xe nh chóng rời .
Nỗi đau xa cách, sợ nhất chính là dù xa cách đã lâu nhưng vẫn kh đành lòng nói lời ly biệt.
Lục U giật .
Một lát sau, cô thoải mái mỉm cười.
Cô nghĩ, Tần Dụ là phụ nữ tốt, Chương Bách Ngôn chắc c sẽ được hạnh phúc.
Vừa định vào thang máy, cô đã th Diệp Bạch đứng ở cửa vào.
đang ôm Đa Đa trên tay, lẽ là đang dắt chó xuống lầu…Ánh mắt lúc này u tối kh chút ánh sáng, cũng kh thể th rõ cảm xúc trong mắt , nhưng Lục U thể đoán được lúc ra th Chương Bách Ngôn, cũng kh biết đã th trong bao lâu.
Lòng cô kh một gợn sóng, qua chỗ , cầm l dây xích chó trong tay lại cúi đầu vuốt ve đầu chó.
Đa Đa vẫy đuôi với cô.
Lục U ngẩng đầu, nói: “Buổi chiều xe của tài xế bị hỏng, vừa hay gặp được Chương Bách Ngôn và Tần Dụ, bọn họ cho em nhờ một đoạn, đồ này bỏ quên trên xe ta nên ta đem trả lại cho em.”
Diệp Bạch chăm chú cô, kh nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-hoac-thieu-dinh-on-man/chuong-2630-2639-la-mot-khach-hang-khong-quan-trong.html.]
Lục U cũng kh biết tin hay kh, cô đang định giải thích thì v.ú em cùng Tiểu Lục Hồi ra, Tiếu Lục Hồi th Diệp Bạch thì chạy đến, đòi ôm.
Tim Lục U nhảy lên cổ họng.
Diệp Bạch ôm l Tiếu Lục Hồi dịu dàng nói: “Đi làm đồ ăn ngon cho con gái.”
Nói xong, ôm Tiếu Lục Hồi về phía thang máy.
Lục U ra được đang tức giận… chắc đã th cái ôm của Chương Bách Ngôn, nhưng ều đó thực sự kh là chủ ý của cô, cô cũng kh ngờ rằng Chương Bách Ngôn lại ôm cô.
Cô mím môi dưới, mang chó lên lầu.
Vú em nhận ra được bầu kh khí áp lực giữa bọn họ, nhỏ giọng nói với Lục U: “Ngài ở cửa sổ th cô Lục trở về, nên cố ý xuống lầu đón.”
Tâm tư Lục U rối loạn.
Lúc ăn cơm, Diệp Bạch vẫn là kh mặn kh nhạt, kh tới mức thờ ơ nhưng tuyệt đối kh giống như lúc trước, Lục U cảm th bọn họ nên ngồi lại để nói chuyện.
Sau khi ăn xong Diệp Bạch chơi đùa với Tiểu Lục Hồi một lát vào phòng sách.
Lục U đang dỗ Tiếu Lục Hồi ngủ.
Vú em bưng dĩa trái cây tới, nháy mắt với cô: “Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, cứ dỗ ngọt ngài thì chuyện sẽ qua thôi.”
Lục U đoán v.ú em cũng đã th.
Cô kh giải thích, chỉ nói: “Là hiểu lầm thôi.”
Vú em vội vàng xua tay: “Nhân phẩm của cô Lục chắc c là kh vấn đề gì, nhưng đôi khi đàn cũng được dỗ dành…Cứ như vậy mà nói, chắc c sẽ giải quyết được nghi ngờ.”
Lục U gật đầu.
Cô gõ cửa phòng sách, lâu sau, bên trong truyền đến giọng nói: “Vào !”
Lục U đẩy cửa vào.
Vừa bước vào cửa đã bị mùi t.h.u.ố.c lá bao vây, cô xua xua tay: “ lại hút nhiều t.h.u.ố.c lá như vậy? Kh tốt cho sức khỏe!”
Diệp Bạch vẫn ngồi, yên lặng chăm chú cô. “Em vẫn còn quan tâm ?”
Lục U để đồ xuống, tới l ếu thuốc của , lại mở cửa số để mùi thuốc tản .
Vừa định xoay .
Cơ thể bị Diệp Bạch ôm l từ phía sau, ôm eo nhỏ của cô, gác cằm lên bả vai cô, trầm giọng nói: “Lúc gần tối, đứng ở chỗ này th em nói chuyện cùng với Chương Bách Ngôn, th ta ôm em!”
“Lục U, trong lòng em vẫn còn ta ?
Lục U cảm th khó thở.
Cô nghiêng đầu, cố gắng hôn lên cầm để ổn định tâm trạng của .
Nhưng Diệp Bạch vẫn bất động.
Đôi mắt đen của chằm chằm vào cô, đột nhiên, bế cô đến bàn làm việc...Bắt đầu cởi áo choàng tắm của cô, nút thắt dây lưng được cởi bỏ, lộ ra thân hình mảnh khảnh trắng nõn của cô.
Một âm th nhỏ vang lên, khóa thắt lưng của mở ra.
Vạt áo sơ mi trắng tuột ra khỏi lưng quần, khóa kéo quần cũng bị kéo xuống...
áp sát Lục U, dường như giây tiếp theo sẽ kết hợp với cô. Cô giật thót.
Cô sợ làm tổn thương đứa bé, vội vàng l tay đẩy vai , giải thích: “ ta thật sự chỉ đến đây đưa đồ. Đây cũng là lần cuối cùng em gặp ta. Diệp Bạch, em kh thích ta, nếu em thích ta, hiện tại em và ta…”
“Hiện tại em và ta đã ở bên nhau , đúng kh?” Giọng Diệp Bạch trầm một cách khác thường.
cúi đầu thẳng vào mắt cô, như thế muốn rõ hết tim gan của cô vậy.
Lục U khẽ run.
Cô lúng túng từ từ khép lại vạt áo tắm, suy nghĩ nên nói chuyện mang thai cho Diệp Bạch như thế nào.
Nếu nói lúc này, chắc c sẽ nghi ngờ.
Thế nhưng, nếu như kh nói, cô sợ hiềm khích giữa họ sẽ ngày càng lớn. Họ trải qua bao khó khăn mới thể ở bên nhau, cô kh muốn họ bỏ lỡ nhau, chỉ còn lại tiếc nuối.
Ánh đèn vàng khiến khuôn mặt cô hơi tái nhợt.
Cô bổng ngước mắt chăm chú Diệp Bạch, quyết định nói ra hết những lời còn ngập ngừng. Cô khẽ khàng nói bên tai , nhỏ đến nỗi gần như kh nghe th được nhưng lại khiến chấn động. Cô nói: “Diệp Bạch, em thai !”
Diệp Bạch chăm chăm cô.
Lục U biết đang nghĩ gì, cô sốt ruột vội vàng nói thêm: “Là con của ! Thật đó!”
Diệp Bạch kh lên tiếng.
Bác sĩ kiểm tra cho là bác sĩ quen m đời với gia đình , là tiến sĩ y khoa nổi tiếng, kh thể nào chẩn đoán sai được.
Như vậy sai chỉ thể Lục U!
Ánh mắt nghi ngờ của khiến con tim Lục U c.h.ế.t lặng.
kh tin cô. Đối với , một tờ gi lạnh lẽo còn đáng tin hơn cả lời cô nói. Kh lẽ nghi ngờ đây là con của… Chương Bách Ngôn?
Một cái ôm, cộng thêm việc cô mang thai.
Trong lòng Diệp Bạch, cô đã bị kết án tử vì tội kh chung thủy, nghĩ cô là loại phụ nữ như vậy ?
Sau sự im lặng kéo dài, Lục U khẽ hỏi: “ kh tin em ?”
Diệp Bạch đang định mở miệng thì tiếng chu ện thoại trong túi chợt vang lên.
Là bố của Gina gọi.
Diệp Bạch thoáng Lục U, một tay làm động tác kéo khóa, một tay nhận cuộc gọi... Nghe xong vài câu liền đứng thẳng dậy, ra ngoài với vẻ mặt nghiêm túc.
Lục U ngây .
Cô bỗng linh tính, bèn thấp giọng hỏi Diệp Bạch: “ muốn tìm cô ta kh? Diệp Bạch, vấn đề giữa chúng ta vẫn chưa giải quyết xong, lại muốn tìm cô ta ? Ở trong lòng , cô ta quan trọng hơn em ?"
Cô hỏi như vậy, chính là muốn đặt cược lần cuối cùng. Chỉ hai kết quả.
Diệp Bạch ở lại, hoặc Diệp Bạch ly hôn, tìm Gina... Sau đó kh bao giờ trở lại nữa.
Diệp Bạch dừng lại, xoay : “Gina tự sát! đến chỗ cô .”
Tự sát?
lại sự trùng hợp như vậy…
Lục U nhịn kh được nói: “Diệp Bạch, nghĩ cô ta giả vờ kh?”
Trong nháy mắt, sắc mặt Diệp Bạch trở nên cực kỳ khó coi.
chằm chằm cô bằng ánh mắt Lục U chưa bao giờ th, cứ như đang một xa lạ.
Diệp Bạch chậm chạp lên tiếng: “Gina ngây thơ, cô kh từng trải nhiều như em, cô kh biết lừa gạt ai cả… Còn đứa bé, nghĩ thế này Lục U, em nên suy nghĩ cẩn thận xem quên chuyện gì kh, chẳng hạn như hôm nào đó uống rượu hơi nhiều, tâm trạng hào hứng, nên gặp lại tình cũ kh kiềm chế được đã xảy ra một số chuyện…”
Cả Lục U đều run rẩy.
Cô kh dám chấp nhận đây là những lời mà Diệp Bạch thể nói.
Cô mở to mắt , đôi mắt ừng ực nước, nhưng kh giọt nước mắt nào rơi xuống.
Cô tin lầm .
Đây là suy nghĩ lúc này của cô!
Diệp Bạch chằm chằm cô, nhưng rốt cuộc vẫn xoay , vội vàng rời …
Lục U ngồi ngây trên bàn học.
Nơi đây… nơi đây chứa đựng toàn bộ hồi ức tốt đẹp của cô và Diệp Bạch, nhưng từ hôm nay mọi thứ đều đã tan biến kh còn tồn tại… Cô gái cùng đám cưới trong mơ cũng đã chết.
Chết theo lời nói của của Diệp Bạch.
Chết theo ánh mắt kh còn sự tin tưởng của Diệp Bạch.
Cô kh làm loạn, cô thậm chí còn kh rơi nước mắt, cô chỉ im lặng ngồi… Cho dù hệ thống sưởi đã mở nhưng ban đêm những ngày đầu xuân vẫn mang hơi lạnh, khiến cả cô cũng trở nên lạnh lẽo.
Vú em bối rối tiến vào phòng: “Cô Lục, chủ…” Lục U ngửa đầu, kh cho nước mắt rơi xuống.
Cô khẽ nói: “ biết !”
Vú em kh biết giữa họ đã xảy ra chuyện gì, cũng kh dám hỏi, chỉ thể xoa tay chờ Lục U dặn dò. Một hồi lâu sau, Lục U mới nhẹ giọng nói: “Lục Hồi ngủ , đừng đánh thức con bé, sáng sớm mai chúng ta dọn đồ về biệt thự.”
Khi nói những lời này, trong lòng cô hoàn toàn vỡ vụn.
Vú em đoán cô Lục và ngài Diệp đã cãi nhau ầm ĩ đến kh thể cứu vãn được nữa.
Bà kh biết cách an ủi, chỉ đành bu tiếng thở dài rời khỏi phòng.
Lục U ngồi im lặng thật lâu.
Cô từ từ cúi đầu, khẽ vỗ về bụng, tưởng tượng dáng vẻ đứa bé sau khi chào đời… Nhưng bây giờ cô do dự kh biết nên giữ lại hay kh.
Suốt một đêm, cô kh hề chợp mắt.
Bên tai cô cứ vang vọng những lời Diệp Bạch nói… ‘Gina ngây thơ, cô kh từng trải nhiều như em, cô kh biết lừa gạt ai cả!’
Lục U nở nụ cười.
Cô cũng đã từng là cô gái như vậy trong lòng Diệp Bạch.
Cô cứ ngồi đó, từ chạng vạng đến nửa đêm, lại đến bình minh. Trời tờ mờ sáng, cô bước vào phòng tắm rửa mặt.
Ngước mắt, vào gương, con trước mặt gần như khác hoàn toàn so với m ngày trước.
Tiều tụy, oán hận, thất vọng!
Lục U chà xát mặt thật mạnh bằng nước lạnh, sau đó cô vào phòng bếp, chuẩn bị bữa sáng cho Tiểu Lục Hồi như mọi khi... Tiểu Lục Hồi
bị gọi dậy, kh th Diệp Bạch, giọng trẻ con ngây ngô hỏi chú Diệp đâu .
Lục U dừng lại.
Sau đó, cô nhẹ nhàng hôn Tiểu Lục Hồi: “Chú nước ngoài , chúng ta về nhà vài ngày nhé.”
Trẻ con chóng quên.
lẽ sẽ làm ầm ĩ một thời gian, nhưng cô nghĩ, sau vài tháng con bé sẽ quên chuyện này thôi.
Tiểu Lục Hồi ngoan ngoãn mặc quần áo, rửa mặt đánh răng sạch sẽ, được v.ú em dẫn đến bàn ăn sáng. Lục U bắt đầu dọn đồ, cô kh thu dọn gì nhiều, chỉ mang theo đồ quan trọng… Những món khác thì bỏ !
Một tiếng sau, cô dắt Tiểu Lục Hồi rời khỏi căn hộ.
Khác với lần trước, lần này cô nhất quyết rời , kh bất cứ lưu luyến nào.
Giống như tình cảm của cô đối với Diệp Bạch. Cuối cùng cũng kết thúc!
Diệp Bạch gấp gáp bay nước ngoài.
Chuyến bay hạ cánh, khi ngồi trên xe, cầm di động suy nghĩ nên gọi cho Lục U kh, cho dù cô quay lại với Chương Bách Ngôn, nhưng những lời nói tối hôm qua quả thật khó nghe.
Bọn họ kh nên kết thúc như vậy.
Nhưng kh gọi cho Lục U được, cô đã cho số ện thoại của vào d sách đen.
Wechat cũng vậy.
Diệp Bạch cúi đầu di động, tâm trạng bỗng chốc trở nên tồi tệ, còn tệ hơn khi biết tin Lục U mang thai.
suy nghĩ tìm Lục Huân.
Cho dù thế nào, muốn đảm bảo Lục U kh việc gì mới yên tâm.
Lục Huân nghe máy, vẫn chưa biết chuyện của họ.
Nhưng ngay khi nghe Diệp Bạch nói đang ở nước ngoài, cô liền kh đồng ý: “Diệp Bạch, cứ mãi kh chịu đưa ra quyết định như vậy thì ngày và Lục U sẽ kết thúc thôi!”
Diệp Bạch im lặng một lúc tắt ện thoại.
Bên kia đầu dây, Lục Huân cầm di động vẫn chưa l lại tinh thần thì đã bị chồng cô l ện thoại.
Lục Thước vừa xem lịch sử cuộc gọi vừa lẩm bẩm: “Diệp Bạch, cuộc trò chuyện 2 phút 14 giây.”
Nói xong, liền bày ra vẻ mặt muốn đòi bồi thường.
Khi chồng Lục Huân đang đòi hôn, cô bỗng nhiên nói: “Lục Thước, em sợ Lục U gặp chuyện kh may!”
Cô nói nhỏ: "Diệp Bạch nước ngoài !”
Lục Thước nhíu mày, lập tức gọi ện cho Lục U, cuộc gọi được kết nối nhưng kh ai bắt máy... tiếp tục gọi cho khác, v.ú em trong nhà nói cô Lục đã đưa cô chủ nhỏ đến cơ sở đào tạo .
Lục Thước cúp máy, mặc áo măng tô.
nhẹ nhàng nói: “Chắc là chuyện ! Em gọi ện thoại cho Diệp Bạch, hỏi ta đã xảy ra chuyện gì... Em nói với ta, ta và Lục U thành vợ chồng hay kh kh quan trọng, nhưng em gái mà xảy ra chuyện thì sẽ g.i.ế.c ta!"
Lục Thước lái xe tìm .
Một tiếng sau, vợ gọi đến. Giọng của Lục Huân nhỏ: “Lục U mang thai, nhưng trước đó Diệp Bạch đã kiểm tra bị tinh trùng yếu, cho nên kh tin đứa bé đó là con của ... cho rằng Lục U và Chương Bách Ngôn tình cũ tái hợp.” Lục Thước nghe xong liền bóp mạnh còi xe.
mắng: “Em gái là như vậy ? Mà giả dụ đứa bé đó đúng là con của con bé và Chương Bách Ngôn, cho dù nhà họ Lục chúng ta kh nuôi nổi đứa bé cũng bắt ta nuôi đâu? Đúng là khốn nạn!”
tắt máy, rảo mắt khắp nơi tìm Lục U. Cuối cùng, tìm th Lục U ở bờ biển…
Gió biển lớn.
Lục U ngồi trên bờ cát, lặng lẽ mặt biến tĩnh lặng ngoài xa. Kh biết đang suy nghĩ ều gì.
Một ý chí sắt đá như Lục Thước chợt th cay mũi. đến ngồi xuống cạnh em gái, nhẹ nhàng ôm vai cô, để cô tựa vào vai : “Em nghĩ gì mà kh về nhà vậy, chị dâu lo cho em lắm đ.”
Một lúc lâu sau, Lục U quay sang : “, biết ?”
Lục Thước trầm giọng ‘ừ’ một tiếng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cô: “Em muốn sinh đứa bé thì cứ sinh, đâu chúng ta kh nuôi nổi!”
Lục U kh nói gì.
Cò mặt biển x thẳm, thật lâu,
lại cúi đầu chăm chú viên kim cương x trên ngón tay. Là chiếc nhẫn Diệp Bạch đã tặng cô.
Cô nhẹ nhàng gỡ nhẫn, vứt ra ngoài biến, nhưng cô kh thể vứt xa đến thế… Cuối cùng chiếc nhẫn rơi xuống bờ biển, vùi lẫn trong cát.
Lục U khẽ nói: “ xem, chiếc nhẫn kim cương sặc sỡ lóa mắt trên ngón tay bị xen lẫn trong cát cũng chẳng còn thu hút, lỡ bị ai đó đạp vùi vào cát khi vĩnh viễn kh xuất hiện nữa, cũng mất giá trị vốn của nó. Hoặc là nó vốn đã kh giá trị, tất cả mọi vẻ đẹp đều là tưởng tượng.”
Lục Thước nghe xong bỗng cảm th đau lòng.
ôm chặt cô: “Bây giờ nói chuyện triết lý thế?”
Sau đó, kh nói nữa, chỉ im lặng ôm em gái… Ba mẹ đã tuổi, lớn như cha, là chỗ dựa lớn nhất của Lục U.
Gió lớn, ngồi thêm một lúc thì Lục Thước dẫn Lục U về. Trên xe, rốt cuộc vẫn muốn hỏi dự định của cô.
Lục U nghĩ một lát nhẹ giọng nói: “Em sẽ sinh con, cũng tự nuôi con!”
Cô đã suy nghĩ suốt buổi sáng, đã gần như quyết định kh nên giữ đứa bé này.
Nhưng rốt cuộc cô vẫn kh nỡ.
Đây là một đứa bé, dù sai lầm lớn thế nào, cũng kh là lỗi của đứa bé.
Vào buổi chiều ba ngày sau.
Tại một bệnh viện nổi tiếng, mẹ của Gina đang giúp cô ta dạo, Diệp Bạch ngồi trong phòng bệnh chăm chú xem tạp chí y học và tư liệu liên quan đến bệnh ung thư vú.
Y tá đẩy cửa tiến vào, thay bác sĩ trả lại hồ sơ bệnh án. Gina kh ở đây nên cô ta giao hồ sơ cho Diệp Bạch.
Cô ta nghĩ đàn này chắc là yêu của Gina, ngoại hình tuấn.
Diệp Bạch nhận hồ sơ gật đầu.
Chờ y tá rời , đặt hồ sơ lên bàn trà, yên lặng ngồi... Bỗng nhiên, kh xem tạp chí nữa, tâm trạng bồn chồn, nhớ tới Lục U.
Chưa có bình luận nào cho chương này.