Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Không Gian Tích Trữ: Mẹ Kế Làm Chủ Kho Tích Trữ Chống Nạn Đói

Chương 187:

Chương trước Chương sau

“Thật mỹ vị.”

Diệp Trì lại đưa thêm một miếng vào miệng.

Chiếc bánh thêm bột dương xỉ này, lớp ngoài thể hơi cháy giòn, tạo cảm giác giòn rụm, còn bên trong vẫn giữ được độ dai và mềm mượt của bột dương xỉ, lại thoang thoảng hương thơm tự nhiên.

Mùi vị thật mới lạ và ngon miệng.

Bốn đứa trẻ cũng ăn hết sạch, miếng nọ nối miếng kia, nài nỉ Thư Vân làm thêm vài cái nữa, bữa trưa hôm nay cũng ăn bánh này.

Thư Vân đáp lời, lại ra vườn hái thêm ít hành dại đã di thực, nghĩ bụng buổi trưa sẽ xào ít thịt heo kho tương, cuốn vào bánh tráng mà ăn.

Trong nhà ba nam nhân, Diệp Trường An và Diệp Tiểu Hổ đang tuổi lớn, sức ăn kinh . Còn Diệp Trì bản thân cũng ăn khỏe, nên Thư Vân một hơi dùng hết số bột dương xỉ hiện để tráng bánh.

thêm thịt heo kho tương và hành dại, sáu ăn sạch sẽ bánh, vẫn còn cảm th chưa đã thèm.

Các đứa trẻ còn nhao nhao đòi bữa sau lại ăn bánh.

“Món ngon m cũng sẽ ngán nếu ăn nhiều, hơn nữa bột dương xỉ cũng hết , hai ba ngày nữa đợi bột phơi khô, ta sẽ làm một món ngon khác cho các con ăn.”

Thư Vân muốn làm bột dương xỉ thành sợi để ăn, ở hiện đại nàng chưa từng ăn qua hai lần, nhưng sau khi nêm nếm gia vị, quả thực ngon.

nàng cũng làm bột dương xỉ, chi bằng làm thành sợi mà ăn thử.

Lập đ kh gieo mạ, năm tới chẳng gì tốt lành.

Sau lập đ khí hậu thấp, nhiệt độ đất giảm, kh lợi cho lúa mì nảy mầm và sinh trưởng, vì vậy hoàn thành gieo hạt trước lập đ là mấu chốt để đảm bảo một vụ mùa bội thu vào năm sau.

M ngày nay, Diệp Trì đều bận rộn ngoài đồng, Thư Vân thu dọn nhà cửa xong cũng ra giúp.

Những nhà khác cũng đều đang san sửa đất đai.

Gieo lúa mì mùa đ cần cày bừa đất, làm cho đất tơi xốp, kiểm tra độ ẩm của đất, đảm bảo đất kh quá khô cũng kh quá ẩm ướt.

Nhưng khi nàng đến, từ xa đã th trên mảnh đất nhà kh chỉ một Diệp Trì đang bận rộn, gần lại , thì ra là Đại Ngưu và những nạn dân khác.

Cảm nhận đến, Đại Ngưu ngẩng đầu cười tủm tỉm chào hỏi: “Trường An nương đến .”

“Kìa, các ngươi lại đến đây làm việc?”

“Trường An nương, trước đây nàng tốt bụng dạy chúng ta tìm khoai mài, khoai mì, chúng ta vô phương báo đáp. Bây giờ lại dạy mọi dùng quả sồi làm thạch mát, mọi càng kh biết cảm ơn nàng thế nào, chẳng đang nghĩ nhà nàng sắp gieo lúa mì mùa đ , nên đến giúp nhà nàng một tay.”

Thư Vân Diệp Trì, th gật đầu, nàng mới nói: “Vậy phiền các ngươi quá.”

“Kh phiền đâu Trường An nương, nàng và Trường An cha cứ ở một bên nghỉ ngơi là được.” nói là Hoàng Tam đứng bên trái Đại Ngưu.

“Đúng vậy, cứ giao hết cho chúng ta, hôm nay là thể san bằng xong đất đai .” Nê Thu đứng bên Đại Ngưu nói.

“Các ngươi vất vả , ở đây nước, khát thì cứ đến uống.” Thư Vân nói.

Ba đồng th đáp lời.

Đến chiều tối, hơn một mẫu đất, quả nhiên đã được san bằng xong.

Diệp Trì hầu như kh tốn chút sức lực nào, về nhà liền giã nát hết số rễ dương xỉ còn lại, Thư Vân lại bắt đầu nhào nặn để l bột, sau đó lắng đọng.

Diệp Trì và Thư Vân dậy sớm, định đến ruộng gieo hạt sớm.

Nhưng Đại Ngưu ba còn dậy sớm hơn cả họ, đã đợi sẵn bên ruộng muốn giúp gieo lúa mì mùa đ.

Đều là những lão luyện trong việc làm n, họ trải đều hạt lúa mì trên đất, mỗi hạt giống đều mang theo hy vọng.

Sau khi gieo hạt xong, Diệp Trì lại dùng cái cào nhẹ nhàng cào phẳng đất, đảm bảo hạt giống thể tiếp xúc tốt với đất.

“Trường An cha, hạt giống nhà ngươi xem ra tốt.” Đại Ngưu chút ngưỡng mộ nói.

đó, chỉ cần trời giúp đỡ, nhất định sẽ một vụ mùa bội thu.” Diệp Trì mỉm cười đáp.

Sau khi hạt giống đã xuống đất, Đại Ngưu và những khác cũng sẽ giúp coi sóc, cơ bản kh cần Diệp Trì và Thư Vân lo lắng nhiều.

Để trả món nhân tình này, Thư Vân quyết định sớm làm ra bột dương xỉ sợi.

Nhưng muốn làm bột dương xỉ sợi, thì bột thu được mịn hơn mới đúng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Vì vậy khi lắng đọng, Thư Vân đã thay m lần nước, lặp lặp lại rửa trong ba đến năm ngày, cuối cùng bột phơi khô ra vừa mịn vừa trắng, kh còn thô ráp như trước nữa.

Sau đó, nàng trộn tinh bột dương xỉ thu được với nước ấm khoảng ba mươi độ, khu thành hồ, dùng khuôn để làm thành sợi bột.

Hai hôm trước, Thư Vân đã nhờ Diệp Trì làm một cái ráy lọc để dự phòng.

“Ta sắp làm món ngon , nhưng ta cần các con giúp ta một tay.” Thư Vân nói với bốn đứa trẻ.

Diệp Trường An, Diệp Trường Lạc, Diệp Tiểu Hoa, Diệp Tiểu Hổ dù kh món ngon cũng sẽ giúp nàng, nhưng sự cám dỗ của món ngon thì động lực càng dồi dào.

“Trường Lạc nhóm lửa, Trường An và Tiểu Hổ giúp ta giữ cái ráy lọc cho vững, Tiểu Hoa đợi sợi bột xuống nồi, khi nào ta bảo vớt thì vớt lên.”

“Vâng, nương.”

“Vâng, nhị thẩm.”

Nồi nước đã sôi, Thư Vân bắt đầu cho tinh bột đã nghiền nát vào nước ấm, khu đều.

Tay trái từ từ thêm nước và tinh bột, tay kh ngừng khu, đợi đến khi hồ tinh bột thể nhỏ thành sợi từ kẽ ngón tay là được.

Sau đó, Thư Vân múc hồ tinh bột vào ráy lọc, vỗ đều đặn và mạnh mẽ.

Tiếp đó hồ tinh bột từ những lỗ tròn nhỏ, biến thành từng sợi bột rơi vào nồi.

Đợi đến khi sợi bột trong nồi nổi lên, Thư Vân liền gọi: “Tiểu Hoa, thể vớt được .”

Diệp Tiểu Hoa vớ l đũa, nh chóng vớt những sợi bột nổi lên bỏ vào chậu nước lạnh đã chuẩn bị sẵn.

Đợi đến khi toàn bộ hồ tinh bột của Thư Vân đều đã thành sợi bột, Diệp Trì cũng từ ruộng trở về.

Diệp Trì tò mò những sợi bột đen bóng trong chậu nước lạnh, “Đây là sợi bột làm từ bột dương xỉ ?”

“Ừm, nhưng bây giờ vẫn chưa ăn được, còn cần một thứ nữa.”

Đó chính là gia vị, kh gia vị, bột dương xỉ sẽ kh linh hồn.

Thư Vân định làm món chua cay.

Nàng đã thái sẵn lá lốt cay vào trong giấm từ sớm, như vậy càng tăng thêm vị cay nồng.

Tiếp đó là hành và tỏi băm nhỏ, nước tương, muối là thứ kh thể thiếu, còn cần thêm một chút đường để tăng vị tươi ngon.

Sau đó dùng đũa khu đều, để gia vị hòa quyện hoàn toàn. Thư Vân nếm thử một miếng, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng: “Ừm, chua cay vừa , mùi vị vừa đủ!”

Tiếp đó, nàng vớt sợi bột dương xỉ ra, để ráo nước, cho vào nước sốt đã pha chế. Dùng đũa khu nh, để mỗi sợi bột dương xỉ đều được bao phủ bởi nước sốt đậm đà. Sợi bột dương xỉ dưới lớp nước sốt trở nên càng hấp dẫn, những sợi bột đen bóng dính đầy vị chua cay.

“Xong , đại c cáo thành!”

Thư Vân múc sợi bột dương xỉ đã trộn đều vào một chiếc đĩa lớn, đặt lên bàn.

Nàng tác phẩm của , trong lòng tràn đầy cảm giác thành tựu.

“Các ngươi mau đến nếm thử, xem mùi vị thế nào.”

Diệp Trì và lũ trẻ đã thèm lắm , th đĩa sợi bột dương xỉ trên bàn, đều kh kìm được mà nuốt nước bọt.

“Oa, tr thật hấp dẫn!”

Diệp Tiểu Hổ tham ăn là đầu tiên cầm đũa, gắp một đũa sợi bột dương xỉ, cho vào miệng.

Đôi mắt bé lập tức sáng bừng: “Nhị thẩm, sợi bột dương xỉ làm ngon quá! Chua cay sảng khoái, tuyệt vời!”

Diệp Trì gắp một ít vào bát , mùi thơm quen thuộc vừa chua vừa cay xộc vào mũi, nóng lòng đưa vào miệng.

Sợi bột ăn vào miệng trơn mượt, dai ngon, cắn một miếng xuống chua cay khai vị, càng ăn càng muốn ăn, càng ăn càng thơm!

Sáu nh chóng ăn sạch đĩa.

Thư Vân với ánh mắt càng thêm sùng bái.

Diệp Trường An l.i.ế.m liếm môi, hồi vị nói: “nương, chúng con ăn hết , còn sợi bột nào nữa kh ạ?”

Thư Vân mỉm cười, nàng biết số sợi bột dương xỉ này kh đủ cho lũ mèo tham ăn này, nên còn nấu cơm nữa.

“Đợi đó, còn món ngon, hôm nay để các con được một bữa no nê!”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...