Lòng Nàng Không Hướng Về Năm Tháng Cũ
Trong cuộc tuyển chọn ngự trù cung đình, ta với thân phận là đích nữ Trữ gia*, đã công khai loại bỏ tấm bài tử của Chu Tình Tuyết.
Tay nghề nấu nướng của ả rách nát đến cực điểm, món ăn đến người bình thường còn khó lòng nuốt trôi, huống hồ là Hoàng thượng đang mắc chứng chán ăn?
Thế nhưng ta vạn vạn lần không ngờ tới, vị thanh mai trúc mã có hôn ước với ta là Lục Thành Giang, lại vì ả mà hận ta thấu xương tủy.
Ngay đêm hôm đó, hắn đã hạ mê dược với ta.
Đến khi ta tỉnh lại, trên người không một mảnh vải che thân, khắp người bày biện đầy những món ăn đã nguội ngắt, bị người ta khênh thẳng vào giữa sảnh yến tiệc của Thưởng Hoa Yến.
Bộ dạng chật vật bị lột sạch đồ của ta đã trở thành trò cười cho toàn bộ giới thượng lưu Kinh thành.
Giọng nói của Lục Thành Giang lạnh lẽo như băng:
"Ngươi đã chặt đứt con đường của Tình Tuyết, vậy thì ta sẽ khiến ngươi phải nếm thử mùi vị bị vạn người sỉ nhục là như thế nào."
Trữ gia vì ta mà chịu nhục nhã, cuối cùng rơi vào kết cục tịch thu tài sản chém đầu cả nhà.
Ta cũng bị lưu đày đến Ninh Cổ Tháp, chịu hết mọi tủi nhục, cuối cùng cắn lưỡi tự sát giữa trời đông đầy tuyết trắng.
Vừa mở mắt ra một lần nữa, ta đã quay trở lại khoảnh khắc thử món ăn năm ấy.
Lục Thành Giang đang dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn ta, chờ đợi ta ban hoa cho Chu Tình Tuyết.
Ta hít một hơi thật sâu, trực tiếp quỳ sụp xuống trước mặt Thái hậu.
"Thái hậu nương nương, thần nữ to gan tiến cử Chu Tình Tuyết."
"Món ăn của cô ta làm cực kỳ xuất sắc, thần nữ khẩn cầu Thái hậu, xin người nhất định phải giữ cô ta lại để làm ngự trù cho Hoàng thượng."
Chưa có bình luận nào.