Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 125: Tiến Bộ
Kh khí trong phòng giáo viên hôm nay rôm rả hơn hẳn. Chủ nhiệm các lớp cấp tốc tụ họp qu bàn máy in, nơi bảng ểm từng lớp đang lần lượt được xuất ra.
Thầy Hoàng cố len qua m giáo viên đang bàn tán xôn xao, vừa chen vừa lầm bầm.
- Tránh chút, tránh chút, 12C1 đâu …?
- tr thầy còn nôn hơn cả tụi nhỏ vậy? – Bảo Đăng ngồi vắt chân thư thả, tay cầm ly cà phê nóng, liếc đồng nghiệp với vẻ thích thú.
- chỉ tò mò kh biết đổi sang thầy giáo đẹp trai này, môn Toán của bọn nhóc lớp đỡ thảm hơn chút nào kh? – Thầy Hoàng cười rộ lên, ánh mắt liếc sang Quốc Hy đang chăm chú vào xấp tài liệu ở bàn bên.
Quốc Hy chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ cười nhẹ một cái.
- Đây ! – Thầy Hoàng chộp l bảng ểm vừa in ra, mắt lướt nh qua các con số. - Ồ hố hố! Đều trên trung bình cả. đứa còn vọt hẳn lên tám phẩy.
- Chúc mừng thầy nhé. Vậy là được cứu nhỉ? – Bảo Đăng hơi ngồi thẳng dậy, cười cợt.
- nói là sống lại từ cõi chết! – Thầy Hoàng giơ tờ gi lên như giành được chiến lợi phẩm. – Sau này kh lên phòng hiệu trưởng uống trà nữa .
Tiếng cười rôm rả vang lên khắp phòng. Quốc Hy kh nói gì, nhưng cũng cảm th chút tự hào.
Tin tức về việc c bố ểm thi vừa loan , học sinh các khối liền xôn xao như ong vỡ tổ. Trong lúc Phương Ny cùng lớp trưởng nhận bài, kh khí trong lớp Tiêu Hà nóng ran như thể ai cũng bị nhốt trong nồi áp suất. Chỉ hận kh thể gắn thêm động cơ phản lực vào chân hai vị đại diện kia.
- Hàng tới m em ơi! – Giọng lớp trưởng vang lên the thé từ ngoài hành lang, dù còn chưa xuất hiện trong lớp.
Từng xấp bài thi lần lượt được đặt ngay ngắn trên bàn giáo viên. Lớp học lập tức nhao nhao.
- Phát lẹ !
- Coi ểm cho em với!
- Câm họng lại hết coi! – Lớp trưởng đập bàn hét lớn, đưa tay ngoắc Hữu Thiên và Đức Thành. – Trai đẹp lên cưng.
Bốn bắt đầu chia nhau, cật lực phát bài. Những tiếng hò reo vang lên khắp lớp, xen kẽ vài tiếng rên rỉ ai oán.
Tiêu Hà nhận bài, mắt sáng lên khi th các môn phát ra đều tám phẩy trở lên. Cô hồi hộp chồng bài Toán chưa được phát, chỉ muốn chạy ào lên tự tìm l bài .
- Hữu Thiên, phát Toán trước . – Tiêu Hà túm l áo bạn ngay khi vừa lướt qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-125-tien-bo.html.]
- ! – Hữu Thiên gật đầu lia lịa, tay thoăn thoắt phát cho xong bài Địa.
Tiêu Hà nhận l bài thi Toán, tay run nhẹ. Cô kh ểm ngay, mà lật thẳng đến phần Toán hình – phần mà cô sợ nhất.
- Một ểm rưỡi luôn ? – Tiêu Hà che miệng, mắt mở to ngạc nhiên.
Lật sang trang đầu, con số chín phẩy năm đỏ chót đập vào mắt khiến cô suýt thì bật dậy hét lên giữa lớp. Kh kiềm được, cô nhào qua ôm l Trúc Quỳnh, giữ l vai cô bạn lay giật khí thế.
- Chồng ơi! Vợ được chín phẩy năm luôn nè!
Trúc Quỳnh cảm giác như não sắp rớt ra ngoài, chỉ biết mờ mịt gật đầu.
- Còn thì ? – Tiêu Hà bu tay, hớn hở hỏi.
Trúc Quỳnh vẫn còn choáng váng, mơ hồ đáp.
- . Chín. Tốt.
Chưa kịp hỏi thêm ai, ánh mắt Tiêu Hà bỗng dừng lại nơi hành lang khi th bóng áo sơ mi trắng quen thuộc lướt qua. Cô bật dậy, cầm bài thi vụt chạy theo.
- Thầy! Thầy ơi!
Tiếng cô gái trong trẻo như chim sơn ca lảnh lót vang lên. Quốc Hy dừng bước, xoay lại.
Tiêu Hà dừng trước mặt , đôi mắt long l.
- Em được chín phẩy luôn nè thầy! – Cô chìa bài thi ra, mặt hớn hở như trẻ con khoe ểm mười.
- Ừ. – Quốc Hy gật đầu, đáp gọn.
Nét cười trên môi Tiêu Hà khựng lại. Cô chớp mắt, bối rối.
Kh ít nhất cũng nên khen cô một câu hay ?
- Thầy kh bất ngờ ạ? – Cô lí nhí.
- là chấm mà. – đút tay vào túi quần, ềm nhiên nói.
- À... nhỉ... – Tiêu Hà gượng cười. Cảm th hai má bắt đầu nóng ran.
Chưa có bình luận nào cho chương này.