Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 126: Va Chạm
Th vẻ ngẩn ngơ như bị cụt hứng của cô, Quốc Hy mím môi nén cười. Một thoáng im lặng.
- Làm tốt lắm. Nhóc con. – đưa tay vỗ nhẹ vai cô một cái, quay , trong mắt thoáng nét cười dịu dàng.
Tiêu Hà đứng lặng một lúc, bàn tay vô thức chạm nhẹ lên vai. Cô theo bóng khuất dần nơi cầu thang, trong lòng bỗng th ấm áp, rực rỡ như nắng.
Sân thể dục chiều nay rộn ràng hơn thường lệ vì thầy cho lớp chạy tiếp sức theo nhóm. Trúc Quỳnh vừa khởi động vừa kéo tay Tiêu Hà và Phương Ny, thì thầm rủ rê.
- Cuối tuần tụi siêu thị chơi nha, coi như xả hơi sau thi.
- Cả tuần vừa thức khuya đến mòn mắt luôn đ. Được ngày cuối tuần, cho ở nhà ngủ bù . – Phương Ny than thở.
Trúc Quỳnh cong môi, vờ giận dỗi.
- mà cứ ngủ hoài sẽ thành heo lười cho coi! – quay sang Tiêu Hà, nũng nịu. – Đi nha vợ yêu?
Tiêu Hà bật cười:
- Được thôi. Nhưng rủ hai tên kia chưa?
- Rủ hai tên đó làm gì? Chỗ chị em phụ nữ riêng tư. – Trúc Quỳnh trợn mắt.
- Bộ siêu thị cấm con trai kh được vào hay mà riêng tư? – Phương Ny đần mặt hỏi.
- Ờ thì... ý là chỉ muốn hội chị em chúng ta thôi. thử nghĩ xem, lôi hai tên con trai vào khu nội y phụ nữ thì còn ra thể thống gì? – Trúc Quỳnh chống chế, mặt đỏ bừng.
Cả Tiêu Hà và Phương Ny tròn mắt nhau, kh nhịn được mà ôm bụng cười ngặt nghẽo. Đúng lúc đó, tiếng còi th giáo vang lên, báo hiệu cuộc thi bắt đầu.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Sau khi nhận được gậy từ Tiêu Hà, Hữu Thiên lập tức tăng tốc, vừa chạy vừa liếc đồng hồ. Bỗng Th Ngọc ở phía trước, bất ngờ dừng lại, loay hoay cúi cột lại dây giày. Hữu Thiên ph gấp nhưng kh tránh kịp. Cú va chạm nhẹ khiến cô nàng chao đảo ngã xuống nền sân.
- Á...! – Cô khẽ kêu lên, tay ôm l cổ chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-126-va-cham.html.]
Một nhóm bạn nh chóng xúm lại.
- Trời ơi! kh?
- bị trật chân kh vậy?
Th Ngọc mím môi, lắc đầu nhẹ.
- kh ...
Vài đưa tay kéo cô đứng dậy, nhưng Th Ngọc chỉ nhướn nhẹ ngồi bệt xuống, khẽ nhăn mặt.
- Hình như... chân hơi đau...
Đám con gái bắt đầu đổ dồn ánh mắt về phía Hữu Thiên khi th đương sự cứ đứng im ru, kh hề tỏ ra lo lắng.
Hữu Thiên chống h, cau mày.
- đâu cố ý. Ai bảo đang chạy lại đột ngột dừng?
- Vô tình hay cố ý thì cũng đụng ta , giờ định để Th Ngọc tự lết vào phòng y tế à? – Một cô gái bức xúc lên tiếng.
- Đúng là đồ đàn vô tâm, ngoài cái mã ra chẳng được gì! – khác chép miệng.
Hữu Thiên nghẹn họng. vô tâm ư? Vậy như cách Th Ngọc đối xử với trước đây gọi là nhẫn tâm mới đúng...
- đưa Th Ngọc vào phòng y tế . – Tiêu Hà bước đến, đặt tay lên vai , nhẹ giọng.
Hữu Thiên cô, ánh mắt dịu vài phần. khẽ thở hắt ra, cúi xuống trước mặt Th Ngọc.
- Lên . cõng.
Th Ngọc ngập ngừng, nhưng vẫn chậm rãi leo lên, bàn tay nhẹ nhàng ôm l cổ . Hữu Thiên hơi cứng , nhưng kh nói gì, lặng lẽ cõng cô rời sân, về phía tòa nhà chính.
Chưa có bình luận nào cho chương này.