Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 127: Không Còn Chỗ Trống
Hữu Thiên đẩy cửa phòng y tế, giọng hơi bực.
- Cô ơi, bị...
khựng lại khi th bên trong vắng t. Một tờ gi dán trên bàn th báo cô y tế đang bận họp gấp, chưa rõ thời gian quay lại.
nhíu mày, thở hắt ra. Đặt Th Ngọc xuống giường loay hoay lục tìm băng gạc. Th Ngọc ngồi im, hai tay đặt gọn trên đùi, ánh mắt long l theo từng cử động của .
- Kh cần đâu... – Cô lên tiếng, giọng yếu ớt. – tự làm được mà...
- Ngồi yên. - Hữu Thiên cắt lời.
quỳ xuống, kéo chân cô lên, bắt đầu sát trùng và băng lại.
Th Ngọc khẽ rùng vì rát, nhưng trái tim lại đập rộn ràng. vẫn dịu dàng như vậy... vẫn là Hữu Thiên của trước đây.
- Nói gì thì nói, vẫn tin là... đâu đó trong lòng , vẫn còn một góc nhỏ dành cho , đúng kh? – Th Ngọc mỉm cười.
Bàn tay Hữu Thiên khựng lại. ngẩng lên, ánh mắt thẳng cô, kh né tránh.
- nói sai .
- cơ?
- Kh “một góc nhỏ”, mà là kh còn chỗ trống nào cho cả.
Th Ngọc sững , ánh mắt d.a.o động th rõ. Nhưng cô vẫn cố gượng cười.
- Vậy... làm tất cả những việc này là vì gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-127-khong-con-cho-trong.html.]
Hữu Thiên xé bỏ băng dư, đứng dậy, đáp.
- Vì lương tâm. Kh vì tình cảm. Đừng lẫn lộn.
Nói quay , đến cạnh bồn nước rửa tay.
- Tại chứ? Tại lại đối xử với như vậy? – Th Ngọc bật ra từng tiếng, giọng nghẹn ngào. – Vì Tiêu Hà ? Tiêu Hà đã nói gì khiến hiểu lầm kh?
Hữu Thiên cau mày, nụ cười nhạt hiện lên nơi khóe môi, kh rõ là châm chọc hay mệt mỏi. Trong thoáng chốc, mắt lóe lên thứ cảm xúc kh thể gọi tên, nhưng nh lại chìm vào lạnh lẽo.
- đánh giá Tiêu Hà cao quá . Cô kh giống như , thích làm khác tổn thương bằng sự giả tạo.
Th Ngọc sững , bàn tay vô thức siết nhẹ tấm ga giường. Hữu Thiên bước tới, dừng lại cách cô một bước chân, ánh mắt lạnh lẽo.
- Cô kh cần nói gì cả, vì đủ mắt và não để nhận ra đâu là đáng trân trọng. Cũng giống như việc tự ngã hôm nay, ngồi đợi khác đỡ. Đó kh là đau đớn mà là thói quen ỷ lại.
Cô c.h.ế.t lặng, cảm giác bẽ bàng như cánh hoa bị bóc trụi.
Hữu Thiên quay , tay đã đặt lên nắm cửa nhưng kh mở vội.
- Nghỉ ngơi . Nếu vẫn đau thì nhờ khác dìu hoặc trực tiếp gọi Nhật Khánh lên trường. kh rảnh thêm lần nữa. – vẫn quay lưng, nói bằng giọng trầm thấp.
Cánh cửa khép lại. Trong căn phòng tĩnh mịch, Th Ngọc ngồi im, bàn tay siết l lớp băng vừa được quấn xong – sạch sẽ, cẩn thận nhưng kh mang theo chút hơi ấm.
Tiết học sáng hôm sau trôi qua trong bầu kh khí ảm đạm với riêng Hữu Thiên. gục đầu suốt tiết đầu, mặt mũi bơ phờ như thể đêm qua chẳng ngủ được yên. Mãi đến tiết Toán của Quốc Hy, mới uể oải ngồi dậy, đôi mắt mơ màng như thể chưa tỉnh khỏi cơn mộng mị nào đó.
Tiêu Hà liếc trộm sang. Cô kh rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết sau khi trở về từ phòng y tế, Hữu Thiên mang theo cái vẻ mặt u ám như mây gi kéo đến mà chẳng ai hay gió từ đâu thổi lại.
Tiếng trống ra chơi vang lên, báo hiệu giờ phút giải thoát tạm thời. Sau cái gật đầu của Quốc Hy, từng tốp học sinh lục đục kéo nhau ra khỏi lớp. Tiêu Hà thở hắt ra, tựa lưng ra sau, mắt khép hờ. Kh hiểu Hữu Thiên ngáp ngắn ngáp dài cả buổi lại khiến cô buồn ngủ lây.
Chưa có bình luận nào cho chương này.