Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 90: Giao Kèo
Tiêu Hà: [Thầy ơi cho em xin lỗi. Chuyện cái hình đó, thực sự kh như thầy nghĩ đâu. Em chỉ là vẽ linh tinh để giải tỏa căng thẳng học hành thôi. Hoàn toàn kh ý ám chỉ gì thầy hết.]
Quốc Hy màn hình, khẽ nhếch môi, một nụ cười mơ hồ hiện lên.
n lại: [Hóa ra cái hình đó là ám chỉ ? đã kh định nghĩ vậy, nhưng giờ em nói thế thì chắc là vậy nhỉ?]
Bên kia màn hình, Tiêu Hà như muốn cắn lưỡi tại chỗ. Thế quái nào mà biến lời xin lỗi của cô thành lời thú tội luôn vậy kìa? Đúng là há miệng mắc quai mà!
Cô cắn môi, gõ lia lịa: [Kh đâu thầy! Trong mắt tụi em, thầy là thiên sứ giúp tụi em vực dậy môn Toán đ ạ. Kh những đẹp trai, tài giỏi, còn đặc biệt nhân hậu khoan dung với học trò nữa ạ.]
Quốc Hy bật cười thành tiếng. Cái kiểu lươn lẹo một cách trắng trợn thế này khiến buồn cười thật sự. Cô nhóc này rõ ràng đang nịnh nọt để thoát tội đây mà.
gõ lại: [Thiên sứ Toán học? Nghe cũng xuôi tai đ. Nhưng muốn em chứng minh “niềm tin” đó là thật.]
Tiêu Hà ngồi bật dậy: [Chứng minh thế nào ạ?]
Quốc Hy tựa lưng vào ghế, ngón tay gõ nhẹ trên bàn gỗ. Một ý nghĩ thoáng qua – trêu cô một chút chắc cũng kh .
Quốc Hy: [Bằng bài thi sắp tới. Nếu em được chín ểm trở lên, sẽ tạm tin lời em nói. Còn kh thì xem như em đã vẽ chân dung thật lòng của về .]
Tiêu Hà đọc tin n mà muốn bật khóc. Rõ ràng biết cô bị khống chế phần hình học, còn đưa ra mốc ểm như thế thì thà chôn cô luôn cho .
- Chết tiệt... – Tiêu Hà nghiến răng.
Vài phút trôi qua. Quốc Hy th khung chát vẫn im lặng, bèn n thêm: [Sợ ? Xem ra kh là thiên sứ như em nói .]
Bên kia màn hình, Tiêu Hà vật vã trong im lặng, đau khổ gõ từng chữ: [Em sẽ cố gắng đạt được số ểm như thầy muốn.]
Quốc Hy nở một nụ cười nhẹ nhàng, đáp gọn: [Tốt!]
Tiêu Hà quẳng chiếc ện thoại qua một bên, nằm vật xuống giường. Đúng là bút sa thì gà chết. Cô thể sống qua con trăng này đây?
Giờ ra chơi ngày hôm sau, Tiêu Hà vừa từ phòng đoàn trở về, còn chưa kịp bước vào lớp thì bất chợt khựng lại khi th Gia Hưng đang đứng trước cửa. Trên tay là một ly trà sữa đang đưa về phía Trúc Quỳnh.
- Cảm ơn món bánh của em nhé. Kh ngờ tay nghề của em lại giỏi đến vậy. – Gia Hưng mỉm cười nhã nhặn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-90-giao-keo.html.]
Trúc Quỳnh đỏ bừng mặt, tay run run đón l ly nước, lí nhí đáp.
- Kh gì đâu ạ.
Lúc này, ánh mắt Gia Hưng chợt liếc sang Tiêu Hà.
- Chào em, lâu kh gặp. – nở nụ cười dịu dàng.
Tiêu Hà khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn giữ nguyên vẻ dè chừng.
- Chào .
Sau đó, ta quay sang chào Trúc Quỳnh xoay rời . Lúc ngang qua Tiêu Hà vẫn kh quên tặng cô một ánh thâm tình.
Đợi bóng lưng kia khuất hẳn, Tiêu Hà mới quay sang cô bạn, hỏi.
- với ta thân với nhau từ khi nào vậy?
Trúc Quỳnh cười ngại ngùng, bối rối chỗ khác.
- Làm... làm gì . Tụi chỉ như bạn bè bình thường thôi.
Tiêu Hà cô, ánh mắt nghiêm túc hơn.
- Trúc Quỳnh, thích ta kh?
Trúc Quỳnh mím môi, vành tai đỏ ửng. Cô im lặng một thoáng, khẽ thú nhận.
- ... nhưng hình như chỉ đơn phương thôi.
Tiêu Hà nhíu mày, hạ giọng.
- Trúc Quỳnh, nghĩ kh nên dính líu đến như ta đâu.
- như ta là chứ? – Trúc Quỳnh ngước lên, hơi cao giọng.
- chỉ cảm th ta kh đơn giản, kh đáng tin. Ngay cả Long đại ca cũng từng nói với ...
Chưa có bình luận nào cho chương này.