Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 91: Hai Chàng Một Cô
Chưa đợi cô nói xong, Trúc Quỳnh đã phì cười, xua tay.
- Trời đất, lời của tên Long bòn bon đó mà cũng tin à? ta nhất định là g tị với Gia Hưng nên kiếm chuyện nói xấu.
- Nhưng nghiêm túc đó. cảm th ta kh thật lòng với .
- Kh đâu, đối với tốt. lẽ vì chuyện lần trước nên vẫn còn ác cảm với kh?
Tiêu Hà chưa kịp trả lời thì Đức Thành từ trong lớp bước ra, vẻ mặt kh thoải mái. thoáng qua ly trà sữa trên tay Trúc Quỳnh, giọng lấp lửng.
- Coi chừng ăn xôi chùa nghẹn họng đ.
Trúc Quỳnh quay ngoắt lại, ánh mắt giận dữ.
- thì biết gì chứ? chỉ đơn giản là muốn cảm ơn thôi.
Đức Thành nheo mắt, cười nửa miệng.
- Ừ, thì biết gì chứ? Chỉ biết là mắt mà kh biết dùng.
Dứt lời, quay , bước nh xuống cầu thang, bàn tay trong túi quần đã siết lại từ lúc nào.
Tiêu Hà thở dài, Trúc Quỳnh đang mím chặt môi, ánh mắt đầy cố chấp.
Tiết học cuối, sân trường rộn ràng hơn hẳn vì các lớp được nghỉ để chuẩn bị cho buổi tuyên truyền an toàn giao th.
Th Th Ngọc đang cố gỡ một chiếc ghế ra khỏi chồng nhưng kh được, Tiêu Hà liền bước đến, nhẹ giọng.
- Để giúp.
- Cảm ơn . – Th Ngọc cười dịu dàng.
Bỗng một nam sinh lớp dưới chạy vụt qua, vô ý va mạnh vào vai Th Ngọc và Tiêu Hà, khiến cả hai lảo đảo.
- Á! – Th Ngọc khẽ kêu lên, thân nghiêng hẳn sang một bên ngã xuống nền sân.
Tiêu Hà cũng loạng choạng, ngã về phía sau. Nhưng lúc cô tưởng sắp tiếp đất thì hai giọng nam gần như vang lên cùng lúc.
- Cẩn thận!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-91-hai-chang-mot-co.html.]
Hữu Thiên từ bên trái và Nhật Khánh từ hướng ngược lại, đồng thời lao đến. Hữu Thiên kịp giữ l cánh tay trái Tiêu Hà, Nhật Khánh đỡ l vai cô từ bên , còn Tiêu Hà thì lọt thỏm giữa hai .
- kh? – Nhật Khánh gấp gáp hỏi, ánh mắt ánh lên sự lo lắng.
- bị trật chân hay trật khớp gì kh? – Hữu Thiên xuống chân cô, bàn tay vẫn giữ chắc khuỷu tay Tiêu Hà.
Tiêu Hà hơi choáng, nhưng lập tức trấn tĩnh.
- kh ... cảm ơn hai .
Hai kia vẫn chưa chịu bu ra. Cả hai ánh mắt đều dán chặt vào cô như sợ nếu lơi lỏng sẽ đánh rơi trên tay.
Lúc này, Th Ngọc đang ngồi trên sân với đầu gối bị trầy, mặt cô đỏ bừng vì đau và tức.
- Nhật Khánh... – Cô gọi, giọng run lên đầy ấm ức.
Nhật Khánh giật , như bị ai đó kéo về thực tại. vội bu tay Tiêu Hà, quay ngoắt sang, chạy đến đỡ Th Ngọc. th đầu gối cô trầy đỏ, nhăn mặt.
- bị thương . Để đưa lên phòng y tế.
Th Ngọc cố giữ vẻ dịu dàng, nhưng ánh mắt lướt qua Tiêu Hà vẫn kh giấu được sự ghen tu và tổn thương.
Hữu Thiên im lặng, theo đôi nam nữ. Ánh mắt hơi tối lại, giọng nói thoảng qua trong gió.
- Phiền phức thật.
Tiêu Hà cười nhẹ.
- nhóc kia cũng chỉ là vô ý thôi.
- nói cái tên Nhật Khánh kia kìa. – Hữu Thiên làu bàu.
- cơ?
Tiêu Hà chưa kịp hiểu, thì đã phẩy tay.
- Kh gì.
Xa xa, Th Ngọc vẫn còn liếc lại phía sau. Ánh mắt đầy sự căm phẫn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.