Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 92: Em Dâu Lớn Tuổi
Buổi sáng cuối tuần, thời tiết dịu mát. Trong căn nhà nhỏ, Quốc Hy đang lúi húi làm cho một ly nước cam thì nghe ngoài cổng tiếng gọi.
Vừa bước ra bậc thềm phòng khách, đã th bóng cô Thúy thấp thoáng sau chấn song. Một linh cảm chẳng lành trỗi dậy trong lòng. Nhưng vì phép lịch sự, vẫn bước ra mở cổng.
- Chào thầy! đoán thầy sống một chắc ăn uống qua loa lắm, nên mang đồ sang nấu cho thầy đây. – Cô Thúy cười tươi như hoa.
Quốc Hy liếc xuống, th cô xách đầy những túi lớn túi nhỏ, còn thêm combo chổi quét, bao tay cao su, mà thiếu ều muốn xỉu ngang.
- Ơ… kh cần phiền cô đâu, …
- Thầy kh cần khách sáo! Đồng nghiệp giúp đỡ nhau là chuyện bình thường! – Cô Thúy vừa nói vừa lách qua, đường hoàng bước vào trước sự bất lực của gia chủ.
Quốc Hy thở dài não nề, rảo bước theo sau. Lúc vào đến nơi, đã th cô Thúy trưng dụng gần hết kh gian, bày đủ thứ nguyên liệu như sắp mở tiệc.
- Cô Thúy, thực sự kh cần đâu. tự nấu được mà...
- Thầy cứ yên tâm giao cho ! Hôm nay đãi thầy một bữa ngon lành!
Cô vừa nói vừa đẩy Quốc Hy ra khỏi bếp.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (otruyen.vn) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Trong lúc bất cẩn, tay cô quơ trúng ly nước cam trên bếp, làm nước b.ắ.n tung tóe lên áo thun trắng của .
- Ôi trời! Áo thầy bẩn ! Mau cởi ra để giặt cho, kh thì nó ám màu đ!
- Kh ... để …
- Thầy cứ đứng yên đó! – Chưa để phản ứng, cô Thúy đã túm gấu áo , ra sức kéo lên.
- Khoan đã… cô bình tĩnh! tự làm được.
Trong lúc hai đang giằng co qua lại, thì một giọng nam quen thuộc vang lên.
- Quốc Hy, và mẹ đến thăm…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-92-em-dau-lon-tuoi.html.]
Lời chưa dứt, cả Thục Quyên và Quốc Vinh đã đứng hình khi chứng kiến cảnh tượng đầy ám trước mắt.
Quốc Vinh sốc đến độ đánh rơi túi đồ trên tay, lắp bắp.
- Em… từ khi nào... lại trở nên táo bạo như vậy?
Quốc Hy vội đẩy cô Thúy ra, gấp gáp giải thích.
- Mẹ, hai, kh như hai nghĩ đâu! Con kh làm gì hết!
Thục Quyên con trai, chớp mắt liên tục như thể chưa tiêu hóa được cảnh tượng khi nãy. Trong khi đó, cô Thúy lại thong dong xoay , vui vẻ chào hỏi.
- Cháu chào cô, em chào ! Cháu là đồng nghiệp của thầy Quốc Hy. Th thầy ở một nên qua giúp đỡ chút việc nhà thôi ạ!
- À, vậy à... – Thục Quyên mỉm cười đầy ẩn ý, liếc sang con trai. – Con trai cô thật là may mắn, khi được đồng nghiệp chu đáo như cháu.
- Dạ kh gì đâu ạ! – Cô Thúy cười e thẹn như thể con dâu đang ra mắt mẹ chồng.
Quốc Vinh đảo mắt em trai đang đứng như hóa đá mà kh nhịn được cười. Chuyến thăm này đúng là kh uổng c chút nào.
Sau màn chào hỏi chỉ ba vui, Quốc Hy liền trở vào phòng thay áo. Quốc Vinh cũng lon ton theo sau, miệng kh quên trêu chọc.
- Em trai từ khi nào lại chuộng kiểu phụ nữ chững chạc thế hả? Tr em dâu tương lai kia hình như còn lớn tuổi hơn cả đ! – Quốc Vinh bật cười khoái chí.
- Em và cô chỉ là đồng nghiệp bình thường thôi, hoàn toàn kh gì khác. – Quốc Hy lườm một cái cảnh cáo tiến tới tủ đồ.
- Ồ, vậy ? – Quốc Vinh giả vờ ngạc nhiên, nhưng ánh mắt vẫn mang ý trêu chọc.
Quốc Hy lờ , kéo ngăn tủ, chọn đại một chiếc áo thun khác.
- Ở một thế này ổn kh? thiếu thốn gì kh đ? – Quốc Vinh bỗng đổi giọng, từ trêu ghẹo sang quan tâm một cách tự nhiên.
- Ổn lắm. Em thích sự yên tĩnh ở đây. À mà tuần sau em chuyển nhà. – Quốc Hy vừa nói vừa thay áo, giọng ềm đạm.
- Chuyển nhà? – Quốc Vinh nhướn mày. – Này đừng nói là em sợ em dâu kia nên dọn đ nhé!
Chưa có bình luận nào cho chương này.