Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ

Chương 93: Cuộc Trò Chuyện Giữa Hai Anh Em

Chương trước Chương sau

Quốc Hy bật cười, lắc đầu.

- Kh . Em thuê được một căn nhà khác cách đây kh xa, sân rộng hơn, tiện cho việc mở lớp ôn thi.

- Ừ, hợp lý đ. Mà nếu thích thì mua hẳn căn đó cho em. Hay muốn xây một lớp học riêng cũng được, bảo một tiếng là xong.

Quốc Hy mỉm cười, ánh mắt dịu lại.

- Cảm ơn , nhưng kh cần khoa trương thế đâu.

Quốc Vinh em trai chốc lát, khẽ gật đầu hạ giọng.

- Sắp tới, ba sẽ tổ chức một bữa tiệc kỷ niệm ngày thành lập c ty. Ba bảo dặn em sắp xếp về.

Quốc Hy hơi khựng lại. biết ngày đó sẽ các quan chức cũng như nhiều do nhân đến dự. Liệu ba thật sự muốn xuất hiện với cái d thầy giáo bình thường này kh? Hay là vì mục đích khác, vì khi đồng ý cho dạy, cũng chỉ là sự miễn cưỡng chứ chưa từng tỏ ra tự hào hay vui vẻ gì.

im lặng chốc lát, ánh mắt xa xăm qua khung cửa sổ.

- Em tưởng... ba kh thèm quan tâm em nữa chứ? – cười nhạt, mắt kh rời khỏi khoảng trời ngoài kia.

Quốc Vinh đến ngồi cạnh em trai, giọng trầm hơn.

- Em nói gì vậy? Ba thể hoàn toàn ngó lơ em được. Chỉ là... cách ba quan tâm, đôi khi khiến ta th ngộp thở.

- Em kh muốn bị lôi vào những thứ đó nữa. – Quốc Hy ngả lưng ra ghế, thở dài. – Em chỉ muốn sống yên ổn với c việc hiện tại thôi.

- Thì em cứ về dự, nhưng là với tư cách em muốn. Kh cần thể hiện gì cả. Chỉ cần em là em của bây giờ, cũng đủ khiến khác ngưỡng mộ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-93-cuoc-tro-chuyen-giua-hai--em.html.]

Quốc Hy khẽ cười, nghiêng đầu trai.

- đang an ủi em đ à?

- chỉ đang nhắc em nhớ, em vẫn luôn giá trị, ngay cả khi kh sống theo kỳ vọng của ba.

Quốc Vinh vừa dứt lời thì giọng cô Thúy l lảnh vang lên từ bên ngoài.

- Hai nói chuyện xong chưa? Cơm nước xong hết , ra ăn kẻo nguội!

Quốc Vinh lập tức bật cười, liếc em trai.

- Kìa, em dâu gọi ra ăn cơm . Đi thôi!

- hai! – Quốc Hy nhíu mày. – mà còn nói bậy nữa là em cho nhịn cơm luôn đ.

- , ngậm miệng là được chứ gì? – Quốc Vinh vừa nói vừa đứng dậy, dáng vẻ đầy hả hê.

Ngày cuối tuần nh chóng trôi qua. Khi mặt trời vừa ló dạng, Tiêu Hà cũng uể oải rời khỏi giường, chuẩn bị thay đồ học.

Cô đã thức gần như xuyên đêm để tự hệ thống lại mớ lý thuyết hình học, nhưng kết quả vẫn là một mớ hỗn độn.

Tiết Văn sáng nay, trời vừa dịu nắng, gió vừa đủ mát. Lý thuyết hình học đêm qua vẫn còn lẩn quẩn trong đầu như màn sương mù chưa tan.

Tiêu Hà ngồi lặng giữa lớp, mắt mở nhưng não bộ kh hoạt động, cứ mơ màng theo nhịp giọng đều đều của cô Thúy đang thao thao bất tuyệt về một bài thơ nào đó mà cô kh còn đủ tỉnh táo để biết.

Chữ nghĩa kh vào đầu, nhưng buồn ngủ thì len vào tim. Mí mắt Tiêu Hà nặng như đá tảng, đầu gật gù như con lật đật.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...