Mùa Hạ Năm Ấy Chúng Ta Gặp Gỡ
Chương 94: Giả Vờ Ngất
Trúc Quỳnh ngồi bên cạnh th vậy liền thụi nhẹ vào tay cô, thì thầm.
- Tiêu Hà! Dậy ! Cô Thúy th là toi đời đ!
Tiêu Hà gượng dậy, ngáp khẽ một cái chống tay lên bàn, thở ra mệt mỏi.
“ tỉnh táo... sống sót qua tiết này...” – Cô tự thôi miên bản thân.
Nhưng vừa dứt câu thì đầu cô đập “cộp” một cái xuống bàn. Chưa kịp bật dậy, thì cả cô nghiêng sang một bên và rời khỏi ghế.
Cả lớp sững sờ khi th Tiêu Hà nằm sõng soài dưới nền gạch. Một vài tiếng la khe khẽ vang lên.
Cô Thúy giật quay lại.
- Gì vậy? Chuyện gì mà ồn ào ở đó?
Biết cô Thúy đã phát hiện nên Tiêu Hà đánh liều, nhắm nghiền mắt, tay chân thả lỏng như đã ngất.
Cả Phương Ny và Trúc Quỳnh vội quỳ xuống lay lay vai cô, ghé tai thì thầm.
- vậy? Tỉnh lại !
Tiêu Hà hé một mắt, môi mấp máy kh thành tiếng.
- Giả vờ thôi... cứu ...
Trúc Quỳnh hiểu ý. Lập tức đứng phắt dậy.
- Cô ơi! Tiêu Hà ngất ạ!
- Đưa bạn xuống phòng y tế . – Cô Thúy giục.
Hữu Thiên ban đầu hơi hoảng, nhưng khi th Phương Ny nháy mắt với thì cũng lờ mờ đoán được. lập tức bước đến, nhẹ nhàng nhấc cô lên trước con mắt ngưỡng mộ của đám con gái.
Trúc Quỳnh và Phương Ny nhau, cố nín cười, vờ bày ra bộ dạng rối rắm.
Ngay lúc ba vừa phóng ra khỏi lớp, Quốc Hy cũng từ cầu thang bước lên. Ánh mắt hơi chững lại, mày hơi nhíu, bước chân cũng khựng mất nửa nhịp khi th Hữu Thiên đang bế Tiêu Hà, còn Phương Ny và Trúc Quỳnh thì chạy rối rít bên cạnh.
theo bóng họ khuất dần nơi khúc cua hành lang, lòng chẳng hiểu chút lo lắng.
Dưới phòng y tế, sau khi kiểm tra sơ bộ, cô y tế quay sang nhóm Trúc Quỳnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/mua-ha-nam-ay-chung-ta-gap-go/chuong-94-gia-vo-ngat.html.]
- Bạn kh , nằm nghỉ một chút là khỏe thôi. M đứa về lớp .
- Vậy tụi em xin phép về lớp. – Phương Ny cúi đầu, cùng hai kia rời .
Căn phòng trở lại yên ắng. Nhưng vài phút sau, cô y tế nhận được một cuộc gọi gấp. Cô Tiêu Hà, do dự một lúc phóng ra ngoài. Nhác th Gia Hưng đang về hướng , cô y tế liền lôi cổ vào.
Gia Hưng ngơ ngác kh hiểu chuyện gì, nhưng khi th Tiêu Hà nằm trên giường, sắc mặt lập tức đổi thành hớn hở.
- Cô việc ra ngoài. Em tr bạn giúp cô một lát nhé.
- Vâng, cô cứ yên tâm giao cho em.
Khi cô y tế đã khuất dạng, Gia Hưng quay lại Tiêu Hà với vẻ đầy tò mò. Th cô vẫn nằm bất động, rón rén bước lại, ngồi bên giường.
- Tiêu Hà… - Gia Hưng gọi nhỏ, nhưng kh th cô phản ứng. khẽ nhếch môi, cúi thấp , đưa tay định chạm và má cô.
Nhưng đầu ngón tay còn chưa kịp chạm tới, thì bàn tay Tiêu Hà đã nắm chặt cổ tay . Gia Hưng giật b.ắ.n , chưa kịp hoàn hồn thì cả thân thể đã bị đẩy bật về sau.
Tiêu Hà ngồi bật dậy, ánh sắc lạnh như muốn đóng băng đối phương.
- làm gì vậy? – Giọng cô bình tĩnh nhưng lại khiến ta kh rét mà run.
- À… em tỉnh ? Làm lo muốn chết! – Gia Hưng lúng túng bật cười, l lại vẻ mặt dịu dàng thường ngày. – Th em nằm im nên mới định xem thử sốt kh thôi mà.
- ổn. thể về lớp được .
Gia Hưng hơi khựng lại, vẻ mặt hơi cứng.
- Em đang tránh mặt ?
- chỉ kh muốn khác th và hiểu lầm.
- khác? Ý em là Trúc Quỳnh ? Vì và em thân thiết nên em muốn tránh xa ?
Tiêu Hà cau mày, quay sang thẳng vào Gia Hưng.
- Kh vì ai cả. Đơn giản là kh muốn gần , thế thôi. Giờ mệt. Mong cho.
Gia Hưng im lặng một lúc, đứng dậy, bỏ lại một câu cụt ngủn.
- Vậy... nghỉ .
Khi Gia Hưng đã khỏi, Tiêu Hà thở hắt ra một hơi. Cô nằm xuống, mắt trân trân lên trần nhà. Cô kh biết bản thân bị nào chiếu mà lại gặp lắm chuyện rắc rối như vậy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.