Ngôi Nhà Ma Ám
Tôi là Lâm Tú, một giáo viên tình nguyện rời bỏ phố thị náo nhiệt để về vùng núi Long Sơn hẻo lánh dạy học. Nơi đây tách biệt với đô thị văn minh. Ngôi làng nhỏ chìm trong màn sương dày đặc, là nơi những câu chuyện kỳ dị thường xuyên xảy ra mà không ai có thể giải thích nổi.
Đêm xuống, khi ánh đèn dầu leo lét còn run rẩy trên vách gỗ, ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng chim cú. Giọng kêu khàn khàn, rít dài như tiếng oán hờn từ cõi âm vọng về:
“Hận hu… hận hu…”
Âm thanh dai dẳng, như khoan thẳng vào lồng ngực, khiến người nghe lạnh toát sống lưng.
Người dân Long Sơn nghe được đều sợ hãi. Họ tin rằng cú kêu là điềm báo tang tóc, mỗi âm “hận hu” là một hồn người sắp bị gọi đi. Tôi chỉ cười, cho đó là hủ tục mê tín. Thế nhưng, ngay sau đó, một đứa trẻ trong thôn mất tích bí ẩn, rồi đến một lão nông khỏe mạnh cũng gục xuống bất ngờ. Mọi thứ đều ứng nghiệm đúng với tiếng cú kêu đêm trước.
Điều khiến tôi rùng mình hơn cả là: con cú ấy chỉ kêu quanh ngôi nhà cổ u ám ở đầu làng - một nơi dân làng ai cũng né tránh không dám dòm ngó, cũng như nhắc đến, bởi người ta đồn rằng nhiều năm trước một gia đình chết thảm tại đó.
Mỗi khi có tang tóc, tiếng cú lại văng vẳng trên cây đa già trơ lá đứng sừng sửng đầu làng, vang vọng trong núi rừng tĩnh mịch như lời réo gọi từ âm ty. Người ta truyền tai nhau rằng: tiếng “hận hu” không phải chỉ là tiếng chim, mà chính là tiếng oán than của những oan hồn chưa siêu thoát, vọng ra từ ngôi nhà ma ám ấy…
[Tất cả những tình tiếc và nhân vật trong truyện điều là hư cấu.]
Chưa có bình luận nào.