Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Người Tình Cũ Dấu Yêu

Chương 121: Không Buông Xuôi - 1

Chương trước Chương sau

Trịnh Hàn rồi, căn nhà chỉ còn lại Hà Chấn Đ và Khương Lệ Na. ngồi bên giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc của cô, ánh mắt kh rời khỏi gương mặt tiều tụy.

Tất cả những gì vừa xảy ra là quá sức chịu đựng đối với một cô gái mong m như cô. Cô hoạt bát, nhí nhảnh và nhiệt tình theo đuổi nhưng cô kh phải là cô gái mạnh mẽ, giỏi khống chế cảm xúc như Liêu Bích Linh.

- Lệ Na, rất tiếc vì đã để chúng ta đến bước đường này. .. cũng kh biết phải làm mới đúng nữa.

Sau tiếng thở dài, gục đầu xuống và rồi dần dà thiếp . Từ sau cái đêm chung chăn gối cùng cô, chưa có được một giấc ngủ ngon. Biến cố liên tục kéo đến khiến gần như ngã quỵ. Thế nhưng, trách nhiệm đã thành c kéo lại, buộc phải đứng vững trên đôi chân mỏi mệt này.

Nửa đêm, mưa đã ngừng rơi, thôi kh còn ru ngủ Khương Lệ Na nữa. Cô từ từ mở mắt, nhìn trân trân lên trần nhà rồi nhìn đến bên cạnh mình, nơi có người đàn đang ngủ say.

Ánh đèn bàn mờ ảo kh đủ sưởi ấm và lấp đầy trống trải cho căn phòng lạnh lẽo. Đoạn ký ức ngắt quãng sau khi cô ngồi trong bồn tắm và cảm giác khô ráo lúc này đã cho cô biết Hà Chấn Đ là người đã bế cô ra và thay quần áo cho cô.

Những lời nói và khuôn mặt lo lắng của các nhân viên Kim Thế lại lần nữa xuất hiện trong đầu cô. Phải chăng, cô nên đồng ý với ? Cuộc hôn nhân này sẽ đưa cô và về đâu đây?

Cho dẫu đưa ra yêu cầu là vì em trai muốn chăm sóc cô mà đề nghị kết hôn hay là vì còn yêu cô thì cũng kh có ý nghĩa gì nữa. Người như cô còn có tư cách mong chờ một cuộc hôn nhân có xuất phát ểm là tình yêu ?

Cô cảm thấy mình thật rẻ mạt, vì tiền mà đồng ý ở bên Hà Chấn Kiệt và giờ là Hà Chấn Đ. Cho dẫu cô đã có tình cảm với họ thì đã ? Kh phải khi cô đưa ra quyết ̣nh sau cùng cũng là vì tiền ?

Đêm trôi qua và ngày lại đến, lúc Khương Lệ Na mở mắt lần nữa, hơi ấm nơi mu bàn tay cô đã kh còn. Đang ̣nh bước xuống giường thì cánh cửa đột ngột mở ra và một người phụ nữ lớn tuổi, lạ mặt xuất hiện khiến cô nhất thời kh thể cử động. Ai mà lại vào nhà cô vậy? Tr cũng kh giống kẻ trộm hay cướp.

- Chào cô, tên Mỹ Liên. Là cậu Chấn Đ bảo đến đây chăm sóc cô.

Sau lời giới thiệu, Mỹ Liên liền tiến lại, cẩn thận gỡ bỏ chiếc chăn còn vướng trên người Khương Lệ Na ra và hỏi cô có muốn vào nhà vệ sinh kh. Đầu Khương Lệ Na vẫn đang quay mòng mòng, toàn thân thì nhức mỏi nên cô biết mình cần một người kề cận trong lúc này nếu kh muốn tiến gần đến cửa tử.

Những lúc tâm trạng tồi tệ đến cực ểm, cô muốn theo ba mình và Hà Chấn Kiệt nhưng những lúc có đủ tỉnh táo như thế này, cô vẫn sợ cái chết và cô cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm.

- Vâng, cô giúp cháu với. – Khương Lệ Na gật đầu.

Suốt một ngày, Khương Lệ Na kh rời phòng. Mỹ Liên chăm sóc cô rất chu đáo, ân cần như cái cách mà một người mẹ chăm sóc con cái. Chiều đến, khi thấy cánh cửa mở ra, cô cứ ngỡ là Mỹ Liên lên ngó chừng mình nhưng kh, người bước vào là Trịnh Hàn.

- Cô thấy trong người thế nào rồi? Cô bị suy nhược nặng đấy, cần truyền dịch và tẩm bổ nhiều nếu muốn nh chóng khỏe lại. - Hắn vừa nói vừa tiến tới, đặt bàn tay lên trán cô để kiểm tra nhiệt độ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/nguoi-tinh-cu-dau-yeu/chuong-121-khong-buong-xuoi-1.html.]

- vẫn còn choáng váng và mệt. – Cô đáp.

- Đúng rồi. Ít nhất phải tĩnh dưỡng cả nửa tháng đấy. Chịu đau chút nhé.

Thao tác nh chóng, chẳng mấy chốc mà kim tiêm đã được ghim vào tay trái cô. Trịnh Hàn nói hôm qua tay phải của cô có dấu hiệu phù nề nên hắn mới rút kim ra.

Khương Lệ Na nào còn có cảm giác đau trên da thịt nữa, thậm chí trái tim cô giờ đây như là bị đóng băng rồi, cô muốn bu xuôi, mặc cho dòng đời đưa đẩy.

- có đến viếng đám tang của ba cô nhưng lúc đó cô kh có mặt. Lệ Na à, sống chết vốn là quy luật của vũ trụ, chỉ là.. có những cái chết khác nhau. Người sống vẫn nên tiếp tục sống và sống thật tốt.

- Cảm ơn , sẽ cố gắng vượt qua.

Cũng giống ngày hôm qua, Trịnh Hàn truyền cho Khương Lệ Na hai bình dịch truyền. Lúc hắn chuẩn bị rời thì Hà Chấn Đ xuất hiện. vẫn đang mang trang phục c sở, sơ mi trắng, áo vest và quần tây tối màu, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, có đôi phần bất lực.

- Tình trạng cô ấy thế nào rồi? – Ánh mắt di chuyển nh từ cô sang Trịnh Hàn và hỏi.

- Kh còn sốt nữa. có mua một số thực phẩm chức năng, để trên bàn đấy, đọc hướng dẫn sử dụng và cho cô ấy dùng nhé.

- Ừ. Cảm ơn cậu.

Trịnh Hàn rồi, căn phòng lại trở về trạng thái yên tĩnh, nghe rõ tiếng thở dài của người đàn . Hà Chấn Đ chầm chậm tiến lại, ngồi ở mép giường, giương đôi mắt thâm quầng quan sát người đối diện.

Khương Lệ Na vẫn đang quay mặt vào vách tường, kh nhìn kể từ khi cô vừa thấy bước vào. Mãi khi cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ lòng bàn tay, cô mới từ từ quay đầu.

- Bánh bao em thích, xếp hàng mua nên về muộn. – nhẹ nhàng lên tiếng, cứ như một người chồng đang giải thích lý do làm về trễ với vợ.

- Nếu em kh kết hôn với thì sẽ kh thu mua Kim Thế ?

- Mua chứ, nhưng sẽ theo giá thị trường, kh thể mua cao.

Chiếc bánh trong tay Khương Lệ Na trở nên méo mó vì lực siết quá mạnh. Câu trả lời thản nhiên và tuyệt tình của khiến cô cảm thấy giống như một kẻ xa lạ, một do nhân máu lạnh trên thương trường. Chút hơi ấm dùng cái bánh bao mang đến cho cô nh chóng biến mất.

Thế nhưng, cô nh chóng lấy lại bình tĩnh. Phải rồi. Cô là ai chứ? cô có thể yêu cầu người đàn này đối xử tốt với mình mà kh cần trao đổi chứ? Phải, Hà Chấn Kiệt cũng đã từng đưa ra yêu cầu tương tự nhưng cảm giác mà mang lại cho cô kh áp bức thế này. Lúc đó, cô nhận lời vì quá cảm động.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...