Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn
Chương 314: Đóng phim
Phó Tr việc đến c ty, tiện thể thả Ôn Lương xuống trước cổng đồn cảnh sát.
Ôn Lương tr thủ lái xe của về.
Trên đường , cô nhận được một cuộc gọi từ một số lạ. Cô bật tai nghe Bluetooth và nghe máy:
“Alô?”
Đầu bên kia là giọng nam trẻ trung và nhiệt tình:
“Alô, là cô Ôn đúng kh ạ?”
“Là . là…”
“ là Tiểu Trình, trợ lý của đạo diễn Tống. Đạo diễn chuyện muốn bàn với cô, cô tiện qua phim trường một chuyến kh?”
Ôn Lương hơi ngạc nhiên:
“Đạo diễn Tống tìm chuyện gì?”
Tiểu Trình nói:
“Chuyện này nói qua ện thoại hơi khó rõ, hình như liên quan đến phần diễn của cô. Nếu tiện thì cô nên đến phim trường một chuyến thì hơn.”
Ôn Lương suy nghĩ một chút:
“Được, qua ngay.”
Dù thì cô cũng đã quay vài cảnh ở phim trường .
Sau khi biết rõ lý do thực sự khiến Sở Tư Di bị cảnh sát bắt , đoàn phim đã xác định rằng cô ta kh thể vớt vát được nữa nên quyết định thay thế vai diễn của cô.
Lúc này họ chắc đang tìm diễn viên mới.
thể những phân cảnh mà Ôn Lương quay trước đó sẽ bị cắt.
Cô quay đầu xe ở ngã tư phía trước, thẳng đến phim trường.
Tại phim trường, các nhân viên tránh sang một bên, diễn viên đang quay dưới ống kính. Đạo diễn Tống ngồi nghiêm túc sau màn hình giám sát theo dõi.
Một diễn viên bật cười trong lúc diễn, cảnh đó quay lại hai lần.
Ôn Lương tìm một chỗ bên cạnh nhân viên để xem.
Trong quá trình quay, một số chi tiết và biểu cảm cảm xúc của diễn viên kh đạt, đạo diễn Tống đích thân ra thị phạm.
Mãi đến khi cả cảnh quay hoàn tất, các diễn viên mới được nghỉ, thì cầm kịch bản chuẩn bị quay tiếp, thì thay trang phục.
Nhân viên hậu trường bắt đầu dọn dẹp đạo cụ và sân khấu.
Đạo diễn Tống vẫn ngồi trước màn hình giám sát, tua lại đoạn phim vừa quay để xem lại.
Ôn Lương lặng lẽ bước đến phía sau , ánh mắt rơi vào màn hình.
Nghe th động tĩnh, đạo diễn Tống quay đầu lại cô một cái:
“Đến à?”
Ôn Lương mỉm cười:
“Đạo diễn Tống, tìm ?”
“Ôn Lương, cô th cảnh này thế nào? cứ th gì đó kh ổn.” Ông chỉ vào màn hình.
“Đạo diễn Tống, kh rành m chuyện này…”
“Đừng khiêm tốn thế. Trước đây cô từng làm giám chế cho khá nhiều video quảng cáo mà? còn nghe nói cô đang học nhiếp ảnh?”
Dù thể loại khác nhau nhưng đều là cách sử dụng ngôn ngữ hình ảnh, sự tương đồng nhất định.
Đạo diễn Tống đã tìm hiểu về lý lịch làm việc của Ôn Lương, cũng từng xem qua các tác phẩm mà cô tham gia. Sau đó liền nảy sinh sự tán thưởng.
“ chỉ là nửa vời thôi…”
“Thôi đừng nói vậy. xem qua m tác phẩm của cô, đều ổn. Nếu kh đã chẳng hỏi ý kiến cô.”
Th đạo diễn Tống thành ý như vậy, Ôn Lương nói:
“Vậy thì xin phép góp chút ý, nếu gì sai mong đừng cười.”
Thì ra gọi cô đến chỉ để hỏi m chuyện này?
Chẳng lẽ những ý kiến của các phó đạo diễn kh vừa lòng?
“Kh , cô cứ nói .”
Ôn Lương dán mắt vào màn hình, tua lại một chút, dùng chuột kho một trong khung hình:
“Ở đây, tư thế của tiểu đạo sĩ này kh đúng. Khi chạy dừng lại, phần thân trên nghiêng về phía trước sẽ tạo cảm giác mệt mỏi. Nhưng đây là dừng gấp, đúng ra phần trên ngửa ra sau, biểu hiện xu hướng quán tính mới đúng. Và ở chỗ này, theo được biết, vị trưởng lão này tính cách mạnh mẽ, thích kiểm soát mọi thứ. Nhưng góc quay từ trên xuống làm yếu khí chất của ta. Nếu dùng góc ngước lên thì sẽ phù hợp hơn…”
Ôn Lương chỉ ra vài ểm cô cho là kh hợp lý:
“… Đạo diễn Tống, mạo .”
Đạo diễn vừa nghe vừa gật gù, tay chống cằm trầm tư một lát, sau đó cô đầy tán thưởng:
“ th cô nói đúng lắm, chi tiết chuẩn.”
Nói xong, cầm l loa, hét ra ngoài:
“Cảnh đó đừng dọn nữa! Quay lại lần nữa cảnh vừa !”
Nhân viên hơi sững , sau đó vội vàng dàn dựng lại đạo cụ, trợ lý thì gọi diễn viên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-314-dong-phim.html.]
“Cô đợi một lát.” Đạo diễn Tống đặt loa xuống, ra ngoài gọi diễn viên và quay phim đến nói chuyện.
Giảng giải xong thì bắt đầu quay lại.
Do đã diễn một lần nên các diễn viên khá thuần thục, một lần là qua.
Đạo diễn quay lại trước màn hình, chiếu lại đoạn phim vừa quay, nhẹ gật đầu:
“Kh tệ, giờ thì th thoải mái hơn hẳn.”
Ôn Lương mỉm cười:
“Đạo diễn Tống, còn chuyện gì nữa kh?”
Nếu kh thì cô định về.
Nghe vậy, đạo diễn ngẩng đầu lên cười:
“ đ, chúng ta qua bên kia ngồi nói chuyện .”
“Vâng.” Ôn Lương đồng ý, trong lòng lại th ngờ vực.
Còn gì để nói nữa chứ?
Chắc là muốn cắt cảnh của cô.
Cô ngồi xuống đối diện đạo diễn Tống, trợ lý mang hai cốc nước tới.
Cô ra hiệu đặt lên bàn mỉm cười:
“Đạo diễn Tống, gì cứ nói thẳng.”
Đạo diễn cũng mỉm cười:
“Vậy nói thẳng nhé.”
“Vâng.”
“Cô Ôn, vai Tô Diệu này, muốn cô tiếp tục diễn…”
“Được… Khoan đã!”
Ôn Lương sửng sốt đạo diễn Tống, cô nghe nhầm kh?
“Kh định cắt phần diễn của ?”
Cô đã chuẩn bị tinh thần , dù cô cũng kh thích bị ánh đèn sân khấu soi vào.
“Ai nói sẽ cắt phần diễn của cô? Hay là Tiểu Trình truyền đạt sai khiến cô hiểu lầm?”
“Kh… kh nói gì cả, là tự đoán. th đoàn đang tuyển vai Tô Diệu mà…”
Nghe vậy, đạo diễn Tống đan mười ngón tay vào nhau:
“Đúng là tính đến chuyện tuyển diễn viên mới, nhưng cô cũng biết, quay phim cần sắp lịch. Nhiều diễn viên đã kín lịch, giờ tìm thể lập tức gia nhập đoàn kh dễ.”
“ vài thử vai, nhưng đều kh ưng. Suy tính lại, th chi bằng để cô thử xem .”
Ôn Lương lập tức xua tay:
“Kh được đâu đạo diễn Tống, kh biết diễn xuất. Làm thế thân kh lộ mặt thì còn được, chứ vai chính thức thì kh làm được đâu.”
“Cô đừng vội từ chối. Chưa thử biết là kh làm được?”
“ thật sự kh làm được mà!”
“ từng xem tác phẩm cô làm, cảm xúc nhân vật trong đó dễ nhập tâm, chắc c c sức của cô.”
“Đó là nhờ đạo diễn giỏi, kh liên quan gì đến cả.”
“Vậy nói thẳng luôn nhé, m đạo diễn hợp tác với cô, các tác phẩm khác của họ chẳng ra cả.”
Ôn Lương: “…”
Khóe miệng cô giật giật:
“Đạo diễn Tống, nói vậy là nâng lên quá …”
“ nói thật mà.”
Th cô vẫn kháng cự, đạo diễn Tống bắt đầu nghiêm túc trò chuyện:
“Ôn Lương à, gọi cô là Tiểu Ôn nhé. cô kh muốn làm diễn viên?”
Ôn Lương do dự một lát gật đầu:
“ kh muốn bị chú ý, làm gì cũng bị phóng viên và cư dân mạng soi mói.”
Đạo diễn Tống bắt đầu… truyền cảm hứng:
“Thật ra nỗi lo của cô hơi thừa . Chuyện này chẳng đáng gì cả. M chuyện đó đội ngũ lo. M tay săn tin , chẳng cũng vì tiền à? L ai làm đối tượng chẳng là l? Cô m ngôi bị bóc gần đây xem, ai là do paparazzi ph phui kh? Toàn do trong ngành tố cáo cả.”
“M chuyện xấu trong giới, ai cũng biết, chỉ là ngầm hiểu với nhau, chẳng ai muốn đắc tội ai cả. Cô chỉ cần tuân thủ pháp luật, thì paparazzi với cư dân mạng cũng chẳng làm gì được. bôi đen cô cũng chỉ là bất lực mà tức giận thôi.”
Ôn Lương nghe mà cảm th gì đó hơi sai sai, nhưng kh nói được rõ:
“Nhưng mà…”
Đạo diễn Tống đề nghị:
“Hay thế này , cô thử diễn một đoạn. Nếu thật sự kh được, cũng kh ép.”
Ôn Lương ngẫm nghĩ một chút, gật đầu:
“Được .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.