Phu Quân Đào Hôn, Quận Chúa Ta Không Gả Nữa
Đại Sở năm thứ mười tám, mười dặm hồng sính, Ninh Quận chúa xuất giá.
Nhưng tân lang lại bỏ trốn ngay giờ lành, để lại một kiệu hoa lẻ loi giữa phố dài.
Người đời cười ta đáng thương, mẫu thân ta xót xa muốn đòi lại công bằng.
Chẳng ai biết rằng, dưới lớp khăn voan đỏ thắm ấy, ta đang mỉm cười.
Trải qua một kiếp thương đau, ta mới hiểu: Phượng quan quá nặng, tình bạc quá lạnh. Nếu đã không có tâm, hà tất phải cưỡng cầu chung một lối?
Hắn muốn biên thùy khói lửa, ta trả hắn tự do.
Ta muốn yên bình tĩnh lặng, ta trả lại hắn một tờ hưu thư.
“Thế tử, từ nay đường ai nấy bước. Ngài làm chiến thần của ngài, ta làm đóa kiêu hồng trong phủ Công chúa. Chúng ta… tử sinh không gặp lại.”
Chưa có bình luận nào.