Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 35: Những Ngày Hạnh Phúc - 1

Chương trước Chương sau

Con đường dẫn xuống núi buổi sáng tinh mơ phủ một màu sương trắng lãng đãng, cảnh sắc vô cùng th bình. Tử Hân cùng Hạo Nhiên theo lời Diệp sư phụ, chạy tới chạy lui hết m vòng liền.

Hạo Nhiên thì kh vấn đề, riêng Tử Hân toát hết mồ hôi hột, cô cảm giác dường như chẳng việc gì vất vả hơn là học võ.

Diệp sư phụ nói thể lực Tử Hân khá yếu, cần luyện tập, cải thiện trước và giao cho Hạo Nhiên kèm cặp cô.

Lúc hoàn thành xong nhiệm vụ, mặt trời cũng vừa ló dạng. Cả hai tới bên bờ suối rửa mặt, ngâm chân vào dòng nước mát lạnh một hồi để giảm đau nhức, sau đó mới trở lên đỉnh.

Sáng nay, Tử Hân bắt đầu học các thế tấn cơ bản, còn Hạo Nhiên được Diệp sư phụ truyền dạy những kỹ thuật cao hơn vì ở võ quán, đã hoàn thành hết chương trình .

Giờ cơm trưa đến, ba dùng bữa đạm bạc với cơm trắng và một vài món chế biến từ rau rừng, củ quả.

Suốt bao nhiêu năm ở Lý gia, Tử Hân và Hạo Nhiên chưa lần động vào cái bếp nấu củi. Thế nhưng, cả hai vẫn thao tác rành rọt, ngoại trừ mặt mũi ban nãy quằn quện những nhọ than nhọ nồi thì mọi thứ đều tốt đẹp.

- Sư phụ, mảnh đất phía sau con th còn trống, thầy cho con trồng thêm một ít rau nhà nhé, con đem hạt giống theo ạ. – Tử Hân rụt rè ngỏ ý.

- Được, con cứ làm . – Diệp sư phụ vui vẻ gật đầu.

- Con cám ơn sư phụ.

Tr bên cạnh xin được đất trồng rau mà mừng như trẻ con nhận quà làm Hạo Nhiên bất giác mỉm cười. Tử Hân trong mắt luôn khác và đặc biệt, nếu các cô bạn học cùng lớp mà bị tống lên đây chắc hẳn kh trụ nổi quá một ngày chứ đừng nói là kiếm thêm việc để lao động chân tay như cô.

Ba giờ chiều, Hạo Nhiên xách cuốc theo chân Tử Hân ra vườn. phụ trách bổ luống, còn cô gieo hạt. đôi trẻ chăm chỉ, cần mẫn trên mảnh đất trống, Diệp sư phụ vô cùng hài lòng.

Tưới nước cho các luống đất xong thì cũng vừa tới giờ luyện võ. Tử Hân vẫn ở trong sân tập những thế tấn ban sáng. Hạo Nhiên thì theo Diệp sư phụ đến đầu ngọn thác luyện võ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đứng từ bên này, phóng tầm mắt về bên kia sườn núi, chỉ th một màu x mờ đục do màn hơi nước bốc lên tạo thành. Giữa khung cảnh non thiêng nước bạc tựa chốn bồng lai, một già một trẻ liên tục thi triển những thế võ vô cùng đẹp mắt.

Bộ võ phục màu trắng mà Hạo Nhiên khoác trên tuy đã được cách tân nhiều nhưng nó vẫn mang hơi hướng trang phục cổ xưa thành thử tr chẳng khác nào những nam thần đóng phim cổ trang.

Sau khi hoàn thành xong bài tập, Diệp sư phụ ung dung chắp tay sau lưng, tiến lên phía trước, hướng ánh mắt ra mênh m.ô.n.g núi rừng, cất tiếng trầm trầm.

- Hạo Nhiên, cảm nhận của con về môn võ cổ truyền Diệp gia ta thế nào?

- Dạ thưa sư phụ, quyền pháp Diệp gia giản dị gọn gàng, chất phác, tự nhiên, tiết tấu rõ ràng, thực tế, kh hoa hòe cũng chẳng phô trương, nói tóm lại là đẹp ạ. – từ tốn đáp lời.

Diệp sư phụ quay đầu nam đệ tử bước tới bên cạnh, khẽ vỗ về trên vai .

Hạo Nhiên từ nhỏ sức khỏe vốn yếu ớt, cũng vì lý do này mà Lý Hạo Nam muốn theo học võ thuật cổ truyền bởi biết rõ võ thuật hiện đại kh hề đem đến sức khỏe thật sự cho tập, nếu cố gắng luyện quá nhiều sẽ để lại di chứng và còn mang bệnh vào thân.

Vậy nên, ngay khi vừa tròn năm tuổi, đã được đưa sang võ quán, làm quen với võ học.

Đối với Hạo Nhiên và Thiên Thuận, Diệp sư phụ đều cảm tình khá đặc biệt, bản thân luôn cảm th hai đứa trẻ này cứ tội tội thế nào . Vuốt nhẹ chòm râu trắng, mỉm cười đôn hậu.

- Tập võ chuộng đức kh chuộng sức. Th con là thật thà giản dị, trọng tình trọng nghĩa, vậy nên, sư phụ quyết định sẽ truyền tất cả kỹ thuật cho con.

- Sư phụ, thầy… coi giò gà mà biết được con thật ạ? – Hạo Nhiên rụt rè dò hỏi.

Diệp sư phụ khe khẽ gật đầu, dáng vẻ tự tại tr lên trời cao. Bằng chất giọng như chu ngân trong gió chiều, kể cho Hạo Nhiên nghe rằng tướng ẩn, trong lần tiếp xúc buổi đầu khó để biết ngay, mãi trong quá trình dạy mới phát hiện ra và tìm cách uốn nắn cũng như khắc chế, thậm chí là đối phó.

- Những học trò đó sẽ chẳng bao giờ được sư phụ của họ truyền thụ hết tuyệt học bí truyền đâu. Thôi, con hái một nắm thảo dược ngay bên cạnh về, tối nấu lên cho Tử Hân ngâm chân.

Dứt lời, rảo bước trở lại đỉnh núi, Hạo Nhiên vâng dạ cúi xuống, kh biết những đám lá này chính là thảo dược. Nghĩ tới việc cớ chăm sóc cô, lòng cứ rạo rực, xao xuyến vô cùng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...