Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sao Băng Qua Trời

Chương 50: Lướt Vội Qua Nhau - 2

Chương trước Chương sau

Ngậm ngùi làn gió chiều lạnh căm vô tình thổi bay mái tóc thiếu nữ dạt qua một hướng, những chiếc lá vàng ngơ ngác cuốn theo dấu chân cô, th lòng quá đắng cay. Cô đến bên đời cách nhẹ nhàng và giờ thì muốn thảnh thơi bỏ ở lại.

- Tử Hân, em nhớ dì hay là em nhớ Thiên Thuận vậy? Nếu mai này ta xa nhau, em nhớ kh?

Hạo Nhiên hỏi cô mà như tự chất vấn chính . Đáp lời , chỉ tiếng gió chiều vi vu, ồn ã, tiếng cây lá đùa nhau khắc khoải, xôn xao.

Bữa cơm chiều nay, Diệp sư phụ tiếp tục ăn một vì Tử Hân đã mang thịt heo kho lên. Hạo Nhiên l hết phần thịt mỡ và nhường phần nạt cho cô bởi biết rõ cô chẳng thích.

Hành động này của Hạo Nhiên khiến Tử Hân càng thêm nhớ Thiên Thuận, những lúc cả hai dùng bữa cùng nhau, cũng giống như vậy.

- Tử Hân, sư phụ nói ngày mai để em tập luyện đối kháng với đ. – Hạo Nhiên cất tiếng xóa tan bầu kh gian trầm lắng.

- chỉ mới học m bài, đánh được ? – Cô nhăn trán, đôi đũa trên tay cũng dừng lại.

- Đánh gì chứ? Tử Hân à, võ thuật chia làm hai nội dung, quyền thuật và đối kháng. Đây là giúp em thực hành để hoàn thiện kỹ thuật thành kỹ năng. – dịu dàng vào mắt cô, hạ giọng giải thích.

- Vậy ngày mai phiền Lý sư .

Dứt lời, Tử Hân phì cười, nụ cười méo xẹo. Trong lòng chẳng khỏi lo lắng, thầm nghĩ khi nào ngày mai vì hăng say quá mà đá một cước bay vào bụi rậm hay kh đây. Cô với , đem so ra chẳng khác nào trứng gà bì trứng ngỗng.

Dùng cơm xong, Hạo Nhiên chạy ù xuống bếp, lát sau trở lên với cái dĩa lớn đựng đầy những quả th mai.

- hái ở đâu thế? – Cô tròn mắt ngạc nhiên.

- Là Diệp sư phụ hái, em ăn m trái chín này ngọt nè, sống thì hơi chua.

hớn hở lựa những quả mọng dành riêng cô, còn trái chua nhận hết về . Đôi môi hồng thoáng mỉm một nụ cười, cũng đã lâu lắm , cô chưa lần thưởng thức lại thứ trái rừng này.

Giây phút chia quả, vô tình đưa cả hai trở về thời thơ ấu. Trong suy nghĩ của họ bây giờ chỉ đơn thuần như những đứa trẻ ngày xưa, kh oán thù, toan tính, chẳng yêu đương, muộn sầu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Hôm nay, Hạo Nhiên tiếp tục giành phần dọn rửa, bảo Tử Hân đưa rau đã mệt nên cứ vào nghỉ sớm, để làm.

Về với gian nhà trống, nỗi buồn được thể lên ngôi. Bên ngoài, gió vẫn thổi vi vút và mưa bắt đầu rơi, từng giọt nghiêng ngả đáp xuống mái ngói phát ra những th âm tí tách, kết thúc chuỗi ngày nắng nóng đỉnh ểm.

Mưa ban ngày buồn, mưa đêm càng buồn hơn. Bao nhiêu hạt mưa là b nhiêu niềm nhung nhớ trong tim. Chẳng biết nơi thành phố xa xăm , đón cơn mưa giữa mùa này hay chưa.

Hơn mười năm cùng nhau cắp sách tới trường, mưa nắng bốn mùa miên man rơi trên mối tình thơ dại, nuôi dưỡng đến tận hôm nay, ngày càng thêm thắm thiết.

Trong giấc ngủ chập chờn, chiếc du thuyền bốc cháy đột nhiên xuất hiện, hình ảnh đàn quằn quại tìm đường thoát thân sau lớp kính cùng tiếng la hét thất th làm Tử Hân giật choàng tỉnh.

Trời lạnh nhưng mồ hôi khắp cơ thể cô vã ra như tắm, hơi thở cũng trở nên khó khăn quá đỗi. Đôi mắt muôn phần hoảng loạn về phía ngọn đèn dầu leo lét, hiu hắt rọi phòng kh.

Sấm chớp rền vang khắp chốn, cơ hồ muốn xẻ núi, ngăn s. Nếu cô nhớ kh lầm thì những lần bản thân cố bu niềm thù hận để hòa nhã cùng Hạo Nhiên là ký ức tàn khốc lại hiện về, ám ảnh trong giấc mơ.

- Ba ơi, Hạo Nhiên đâu tội, đáng thương.

Tiếng khóc rấm rứt hòa cùng tiếng mưa trôi mãi vào đêm thâu nhưng chẳng thể nào gột rửa những đớn đau.

Ở gian kế bên, Hạo Nhiên cũng kh tài nào chợp mắt được, lăn qua lộn lại một hồi, rời giường, l chiếc áo khoác hờ mở cửa, rảo bước sang chỗ cô.

Giấc chiều th Tử Hân như vậy, giờ trời đổ mưa buồn thương thế này, Hạo Nhiên sợ rằng cô sẽ tiếp tục khóc. Qua khe hở, nhận ra bóng dáng cô in trên vách với đôi vai gầy đang run lên từng cơn.

Nghĩ đến việc cô vì đàn kia mà thương tâm, nước mắt bất chợt tuôn thành dòng.

- Tử Hân, nếu chẳng thể lau khô giọt buồn trên khóe mi em, vậy thì cứ để khóc cùng em.

con gái kia là tất cả bầu trời của , giây phút tuyệt vọng và muốn bu trôi hết thảy thì cô xuất hiện, như ánh ban mai ấm áp chữa lành mọi tổn thương. Kể từ thời khắc , chỉ th mỗi cô thôi.

Gió mỗi lúc một mạnh, hất những hạt mưa vô tình dội vào mái hiên khiến toàn thân Hạo Nhiên ướt đẫm. Thế nhưng, dường như chẳng còn cảm nhận được cái giá lạnh phũ phàng của đêm nữa, bởi trong lòng đã quá tái tê.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...