Sao Băng Qua Trời
Chương 51: Mưa Ngâu Tháng Bảy - 1
Tháng bảy mưa ngâu, từng hạt đen xen nhau tạo nên bức màn trắng ảm đạm bao phủ cả núi rừng. Thay xong bộ võ phục, Tử Hân nh chóng bước ra.
Cửa vừa mở đã th Hạo Nhiên đang cầm ô đứng chờ sẵn. Thường những ngày mưa như thế này, và cô đều tập luyện ở nhà, ngay dưới mái che khoảng sân trước nhà Diệp sư phụ, mỗi một góc.
Thế nhưng hôm nay thì khác, vì cả hai sẽ tập cùng nhau. Cô cũng biết trước rằng thua là cái chắc.
Sau các động tác khởi động, đôi bên chấp tay chào những đường quyền đầu tiên. Diệp sư phụ cho hai đệ tử đối kháng quyền tay kh trước khi chuyển sang binh khí.
Tử Hân tập trung cao độ, ứng dụng toàn bộ đòn thế và kỹ thuật học được vào thực chiến nhưng đúng như cô dự đoán, tất cả những lần tấn c của cô bị Hạo Nhiên phá giải nh gọn.
Đứng bên ngoài quan sát, Diệp sư phụ th đôi mắt nữ đệ tử dần ánh lên tia sát khí, động tác giống hệt quyết đấu để trường tồn. Hạo Nhiên cũng nhận ra ều khác lạ, cảm giác cô đang muốn hạ gục .
- Tử Hân, em làm vậy? – hỏi nh ngay khi chế ngự một đòn từ cô.
Tử Hân chẳng quan tâm đối diện nói gì. Hạo Nhiên vừa bu tay, cô tr thủ dùng tất cả các thế, miếng, đòn kỹ thuật tấn c tới tấp. liên tục chống đỡ. Cuối cùng, buộc lòng dùng sức đẩy cô ra xa.
Đôi chân Tử Hân loạng choạng lùi về phía sau. Trong giây phút mất hết kiểm soát, cô chụp luôn th kiếm trên bàn, nhằm hướng lao đến.
Vì kh nghĩ tới tình huống này nên Hạo Nhiên bị bất ngờ và phản ứng hơi chậm. Kết quả là lưỡi kiếm cắt ngang cánh tay một đường khá dài. Liền sau đó, Diệp sư phụ chạy tới, chỉ bằng vài thao tác đã đoạt l vũ khí về tay .
- Lạc Tử Hân.
Diệp sư phụ kêu lớn khiến Tử Hân bừng tỉnh sau cơn trầm mê dài vô tận. Hạo Nhiên ôm l cánh tay lộ vẻ đau đớn, m.á.u liên tục chảy thấm đỏ bộ võ phục trên mà trái tim cô ngỡ như ai bóp nghẹn, đau đớn và hối hận tột cùng.
- Con…con…kh…kh…
Cô lắp bắp nh chóng quay , vụt lao giữa màn mưa trắng xóa. Hạo Nhiên quên cả bản thân đang bị thương, vội vàng đuổi theo.
Bước chân Tử Hân chạy trong vô thức. Gió liên tục quật mạnh và những rễ cây lởm chởm làm cô vấp ngã kh biết bao nhiêu lần, lăn lộn m vòng lại tiếp tục đứng lên mà chạy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô chẳng muốn gặp mặt nữa, cho dù hận Lý Hạo Nam đến đâu thì cô cũng chưa từng nghĩ rằng sẽ tổn hại xác thân .
Ma xui quỷ khiến thế nào mà lúc giao đấu, cô Hạo Nhiên ra thành Lý Hạo Nam, chỉ muốn một nhát g.i.ế.c c.h.ế.t , giải thoát tất cả phẫn uất trong .
Sau cú ngã trời giáng, Tử Hân kh còn sức gượng dậy. Giây phút này, cô hoàn toàn bất lực, chỉ biết cào tay vào đất, gào khóc thảm thiết.
Hình ảnh bé co rúm trong góc tường năm xưa bỗng chốc ùa về. Cô từng hứa sẽ bảo vệ nhưng chính tay cô đã c.h.é.m bị thương, còn nặng nữa.
Mưa vẫn rơi rả rích, gió vọng vách núi tạo nên thứ th âm rờn rợn. Hạo Nhiên giữ chặt vết thương, bất chấp gai góc, len qua những bụi rậm. Tiếng gọi tên cô nghe thê thiết như cuốc kêu giữa trời mù sương giá.
Chật vật cả đỗi, tìm được Tử Hân dưới gốc cây già cỗi, cô đang ngồi thu lu, toàn thân ướt đẫm run rẩy bần bật.
Vừa nhác th bóng tiến lại, Tử Hân hốt hoảng bật dậy. Nhưng khi cô vừa định bỏ chạy, đã nh tay ôm choàng l cô từ phía sau.
- Bu ra, chẳng muốn th mặt nữa, mau bu ra. - Cô gào khóc, cố vũng vẫy thoát khỏi .
Mặc cho trong lòng giãy giụa làm vết thương càng thêm đau đớn nhưng Hạo Nhiên nhất quyết ghì chặt. thà mất cánh tay này chứ kh muốn mất cô.
Qua một hồi, Tử Hân cũng chẳng còn sức mà phản kháng nữa, toàn thân cô mềm nhũn rã rời, tựa hẳn vào Hạo Nhiên. Lúc này, mới nhẹ nhàng dìu cô ngồi xuống, còn thì quỳ đối diện.
- Tử Hân, bình tĩnh , bị thương kh th đau nhưng em cứ vậy sẽ khiến đau lắm đó, em biết kh hả?
Giọng khàn đặc, câu nói mang theo niềm oán trách. Giọt mưa thánh thót hòa dòng nước mắt trên gương mặt đàn lã chã tuôn rơi.
- kh cố…ý, kh muốn…hại …đâu. – Cô nức nở, nghẹn ngào phân trần.
- biết chứ, Tử Hân, đâu trách em, em bỏ chạy?
vươn tay kéo cô ôm vào lòng, liên tục vỗ về trấn an. Chính bản thân bây giờ mới thể bình tĩnh. Lúc đuổi theo cô, muôn vàn tình huống xấu nhất liên tục ập đến trong suy nghĩ khiến ên loạn chẳng khác nào một con thú hoang.
Chưa có bình luận nào cho chương này.