Sổ Tay Dưỡng Lão Nơi Hậu Cung Của Kế Hậu
Chương 3:
9
Vài ngày sau, Liên đãi chiếu thân chinh đến tạ ơn ta: "Đa tạ nương nương cất nhắc."
Nàng ta chuẩn bị được thăng vị làm Quý nhân, chỉ là chưa làm lễ chính thức thôi.
"Sau này nương nương cần làm gì, sẽ dốc sức làm cái đó." Đôi mắt nàng ta sáng long l, ta đầy vẻ sùng bái.
Nàng ta biết thức thời, tính tình lại chăm chỉ thật thà, chẳng trách kh chỉ Hoàng đế ưng mắt mà đến cả ta cũng ưng bụng.
Ngày trước nàng ta vốn xuất thân cung nữ thấp kém, giờ một bước leo lên làm phi tần nhưng cái nết bấu víu tìm chỗ dựa vững chắc thì vẫn chẳng thay đổi.
Hoàng O tiễn nàng ta ra cửa, lúc quay vào nét mặt vẻ uể oải, buồn bã.
Ta cười trêu: " thế, ngươi cũng muốn làm phi tần à?"
Nàng hoảng hốt, vội vàng quỳ sụp xuống đất thỉnh tội: "Nô tỳ kh dám!"
Ta ềm nhiên nhấp một ngụm trà: " gì mà kh dám? Nếu ngươi ý thì bản cung sẽ kiếm cho ngươi một cơ hội. Còn nếu kh muốn, coi như bản cung chưa từng nói qua chuyện này."
Đã kh thích làm phi tần thì hiển nhiên cũng ngày đêm mơ mộng được trèo lên làm phượng hoàng. Đằng nào thì cũng là một c việc cả thôi, dùng của chính dẫu cũng dễ bề thao túng hơn.
Hoàng O cúi gằm mặt: "Xin nương nương cho nô tỳ thời gian suy nghĩ."
Ta tiện miệng nói: "Tuy nhan sắc ngươi kh sắc sảo bằng Liên quý nhân, tài đàn ca múa hát chẳng đọ lại Phúc chiêu nghi, nhưng ngươi lại cái khéo của riêng . Ngươi l lợi, tháo vát, lại khéo thấu nhân tâm. Nhưng bản cung cũng chỉ thể trải đường cho ngươi một lần thôi, đường dài sau này vẫn dựa vào chính bản lĩnh của ngươi. Chốn thâm cung này lạnh lẽo lắm, tự ngươi cân nhắc kỹ báo lại cho bản cung."
Hoàng O dập đầu lạy tạ: "Vâng, đa tạ nương nương ân ển."
Ngay lúc đó, Vân Tước tung tăng chạy vào: "Nương nương, của Nội vụ phủ đến thỉnh an, hỏi xem tiệc thọ thần của Thái hậu nương nương năm nay tiếp tục làm theo lề lối cũ kh ạ?"
Ta phẩy tay: "Bảo bọn họ cứ tùy cơ mà thêm bớt, miễn tới lúc đó giữ được thể diện cho các bên là được." Nghĩ thế nào, ta lại gọi nàng giật lùi lại: "Khoản ăn uống cứ chuẩn bị thật thịnh soạn vào."
Thái hậu bị bỏ đói m ngày nay , chắc giờ này bụng dạ cũng đang cồn cào đòi ăn sơn hào hải vị lắm.
Quả nhiên, vào cái ngày đại thọ , Thái hậu kiệm lời tr th. Ta ngồi từng khay từng đĩa sơn hào hải vị liên tục được dâng lên lại dọn xuống nhịp nhàng như nước chảy. Trước mặt Thái hậu, mâm bát trống rỗng chất thành đống.
Dạo này ta được tẩm bổ no say nên cũng chẳng thèm thuồng gì m, chỉ gắp vài miếng yêu thích, chỗ còn lại ta hào phóng ban thưởng hết cho đám ma ma, cung nhân thân cận.
Đợi đ.á.n.h chén no nê xong xuôi, Thái hậu sức mới bắt đầu giở chứng bới l tìm vết.
"Tr sắc mặt Hoàng hậu dạo này tươi tắn hẳn lên, xem ra phong thủy trong cung quả là biết nuôi dưỡng con ."
Câu này thì bà ta nói đúng thật. Chén được bao nhiêu bữa cao lương mỹ vị, ta cảm th chân tay cũng da thịt, chắc nịch ra phết. Điềm lành đây mà!
Ta e lệ mỉm cười: "Dạ vâng, tất cả đều nhờ ơn phúc che chở của nương nương và Bệ hạ."
Bà ta liền nói móc: "Ai gia nào dám che chở cho ngươi. Ta xem m tiết mục chúc thọ hôm nay mà hao hao y hệt hồi Mộng Quân còn tại vị, chắc Hoàng hậu cũng chẳng lao tâm khổ tứ gì nhiều đâu nhỉ."
Ta cười ềm nhiên: "Đây cũng là tấm lòng hiếu thảo của Mộng Quân tỷ tỷ, cớ phụ lại sự an bài chu đáo của tỷ chứ."
Thái hậu thở dài sườn sượt: "Nếu ra kh là Mộng Quân, mà ngươi tráo đổi vị trí cho con bé thì..."
Đức phi ngồi bên cạnh bỗng nhiên ngoảnh mặt sang: "Nương nương nói vậy là sai . Hoàng hậu nương nương cũng đối xử với kẻ dưới vô cùng nhân hậu, lục cung bây giờ..."
"Cái tính nết của Đức phi vẫn chứng nào tật n, cứ thích cãi chày cãi cối với ai gia."
Ta như chiếc lò xo bị đè nén b lâu nay nay đột ngột nảy bật lên. Mắng ta thì được, nhưng dám mắng của ta? Kh cửa đâu!
10
Ta cảm giác dạo này bật nhảy càng lúc càng cao.
" trong nương nương lại th kh khỏe kh?" Ta lớn tiếng quát: " đâu, mau dọn hết m món dầu mỡ này xuống , Thái hậu nương nương ngày thường quen ăn th đạm !"
Sắc mặt Thái hậu trắng bệch: "Thôi thôi thôi. Đức phi và Hoàng hậu quả là tỷ tình thâm."
Ta mỉm cười sắc lạnh: "Đức phi nương nương xưa nay tính tình hiền hòa, hữu ái, thể kết oán với ai được chứ? Ta từng nghe ngoài dân gian câu nói thô thiển thế này: Nếu đến đâu cũng bị ta chán ghét, thì kẻ đáng ghét nhất thực chất lại chính là bản thân ."
Ta nhe răng cười tươi rói: "Bản cung vẫn luôn ngày đêm răn đe bản thân, tuyệt đối đừng để trở thành cái gai trong mắt mọi ."
Ta đảo mắt quét một vòng qu đại ện. Hoàng đế đang mải mê dán mắt vào màn biểu diễn xiếc tạp kỹ. lẽ từ thời Từ Mộng Quân còn làm Hoàng hậu, đã luyện được tuyệt kỹ "tai ếc mắt lòa" này .
Ta cười nhẹ: " các vị ều gì bất mãn với ta kh? Hay là gì muốn chỉ giáo Đức phi chăng?"
Phúc chiêu nghi vội vàng lên tiếng: "Hoàng hậu nương nương và Đức phi nương nương luôn từ bi độ lượng với tần ."
Liên quý nhân cũng nâng ly rượu hướng về phía ta kính cẩn: "Tần được ngày hôm nay đều là nhờ ân đức của Hoàng hậu nương nương."
Khương tần Đức phi: "Tần thể bình an hạ sinh hoàng t.ử cũng là nhờ Hoàng hậu nương nương và Đức phi nương nương ngày đêm tr nom."
Ta cười mãn nguyện: "Tỷ một nhà, duyên mới tụ hội được chốn này, mọi cứ tiếp tục thưởng thức kịch ."
Ta đối xử với bọn họ cũng t.ử tế lắm chứ bộ. Cần gì ta cho n, muốn chơi bời ta cho phép, muốn thăng quan tiến chức ta tạo cơ hội, kẻ nào an phận thủ thường thì ta phát thêm đồ ăn thức uống.
Ta ngẩng cao đầu đầy tự hào.
Nhưng khóe mắt ta lại bắt gặp vành mắt Đức phi đang ửng đỏ. Ta l cớ thay y phục, lén lút bám theo nàng ra ngoài thì th nàng đang lén lau nước mắt.
Phát hiện ta sáp lại gần, nàng vội vàng cúi gằm mặt xuống: "Ngày trước cũng hay đứng ra bênh vực Tiên hoàng hậu, nhưng lần nào nàng cũng là đầu tiên khuyên nhẫn nhịn, chuyện bé xé ra to làm gì. rõ ràng vì xót thương nàng, nhưng trong mắt khác, lại trở thành kẻ nhỏ mọn, đạo đức giả."
Ta kh kìm lòng được mà đưa tay xoa nhẹ đầu nàng : "Ta kh cần ngươi nói đỡ cho ta." Ta bảo: "Bản cung thể tự nói lý lẽ cho , ngươi chỉ việc đứng bên cạnh gõ trống khua chiêng phụ họa là được."
Nàng sững sờ ta trân trân: "Nàng chưa bao giờ nói với như vậy."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thật ra ta cứ th Từ Mộng Quân xử sự chuyện này chả ra làm . ta Đức phi x pha ra trận vì ngươi hết lần này tới lần khác, vậy mà ngươi lại làm kẻ đào ngũ đầu hàng trước là ?
Bây giờ ta tự thân chinh x trận, chỉ cần nàng lẽo đẽo theo sau hưởng sái.
Bởi vì ta da dày thịt béo, mặt dày như bức tường thành. Dẫu thì ta cũng là Hoàng hậu cơ mà.
11
Hoàng O tìm đến bẩm báo với ta, nói rằng nàng vẫn quyết chí muốn làm phi tần.
"Dù c.h.ế.t già ở chốn thâm cung này, nô tỳ cũng muốn đ.á.n.h cược một phen." Nàng dập đầu lạy sát đất: "Cầu xin nương nương ban cho nô tỳ một cơ hội. Dù kết cục sau này ra , nô tỳ cũng thề khắc cốt ghi tâm đại ân đại đức của nương nương."
Ta trầm ngâm giây lát: "Vài hôm nữa là tiết Trùng Cửu, ngươi cứ về chuẩn bị cho kỹ ."
Trong cung, những dịp lễ tết náo nhiệt và thú vị, đáng tiếc tiết Trùng Cửu cũng là thời ểm nhà phi tần được phép tiến cung thăm hỏi. Tướng phủ cũng đệ thẻ bài vào cung, báo rằng Đại phu nhân muốn vào thăm ta.
Ta chán ng cái cảnh chạm mặt bà ta. Nhưng làm Hoàng hậu thì cũng trách nhiệm của Hoàng hậu. Ta đành cho pha loại trà cũ mốc ra tiếp đãi.
"Nương nương tiến cung cũng sắp tròn một năm , đã đến lúc sinh hoàng tự đ." Giọng ệu của bà ta như thể đang giao chỉ tiêu nhiệm vụ cho ta vậy.
Ta chẳng thèm đụng tới chén trà, nhướn mày thắc mắc: " làm vậy?"
Bà ta đặt chén trà xuống bàn: "Trong cung mới kẻ cũ thay nhau như thay áo. Muốn đứng vững được ở cái chốn này, nương nương ắt hẳn một mụn con để làm chỗ dựa vững chắc."
Ta bà ta bằng ánh mắt vô cùng chân thành: "Vậy theo ý bà, sinh bao nhiêu đứa là đủ?"
Bà ta nghiêm giọng ra vẻ trịnh trọng: "Tốt nhất là hai nam một nữ. Tuy c chúa kh tôn quý bằng hoàng tử, nhưng tương lai thể đem liên hôn để củng cố thế lực."
Ta lắc đầu ngán ngẩm: "Kh đủ, kh đủ."
Bà ta nghi hoặc: "Nhưng mà..."
Ta dõng dạc c.h.é.m nh chặt sắt: "Tốt nhất là sinh một lúc tám đứa, đều là con trai mới chịu cơ!"
Đại phu nhân dù ngốc đến m cũng biết ta đang đùa cợt bà ta. Bà ta sa sầm mặt mày: "Nương nương! Cho dù nương nương kh vì bản thân , thì cũng nghĩ cho Tú di nương và đệ đệ của nương nương chứ!"
"Ai cơ?" Ta hờ hững đưa tay vân vê đôi b tai: " bà đang nói tới kẻ luôn răm rắp nghe lời bà, vứt bỏ ta ra khỏi phủ để ta tự sinh tự diệt hay kh? Hay là cái thứ r con vắt mũi chưa sạch mà ta còn chưa từng gặp mặt, nay nhờ ta mà được hưởng cái d xưng Quốc cữu gia?"
Đại phu nhân cứng họng, nửa chữ cũng kh rặn ra được.
Ta chỉ th tẻ nhạt vô cùng. Lúc nào cũng chỉ biết đẻ đẻ đẻ, bộ ta giống con heo nái lắm ? Mắc mớ gì ta sinh con, ta ngồi lên cái ngai vàng này là để được sống an nhàn sung sướng cơ mà.
Cuộc sống sung sướng là được ăn ngon ngủ kỹ, chơi bời thỏa thích, kh nhọc lòng suy nghĩ hay bán mặt cho đất bán lưng cho trời. Một vị Hoàng hậu quê mùa, thiếu hiểu biết như ta cũng chỉ thể mơ ước đến thế thôi.
Ta nghiêng đầu tò mò Đại phu nhân đang đứng c.h.ế.t trân trước mặt: ", bây giờ phát hiện ra ta kh quả hồng mềm dễ nắn, bà đang hối hận x ruột kh?"
Bà ta đứng phắt dậy, lúng túng luống cuống, cái bộ dạng chẳng biết nên quỳ xuống thỉnh tội hay cứ thế mà vênh mặt trách mắng ta.
Ta khẽ cười: "Đừng phá hỏng chuỗi ngày tháng tốt đẹp của ta, ta đảm bảo Tướng phủ sẽ bình yên vô sự." Ta lại dùng giọng ệu ân cần nhất nói thêm: "Còn về phần di nương và đứa đệ đệ kia, bà cứ tùy ý xử trí ."
Tùy bà ta, ta còn cả đống chuyện quan trọng hơn cần giải quyết. Ta vạch đường cho nha đầu Hoàng O luôn hừng hực ý chí chiến đấu và trung thành tuyệt đối kia, giúp nàng tiếp cận thâu tóm trái tim Hoàng đế.
Ta nhẹ nhàng hất tay: "Tiễn khách."
12
Chẳng lẽ ngày trước Từ Mộng Quân cũng từng dâng cung nữ cho Hoàng đế ?
Ta trầm ngâm suy nghĩ. Nhưng nghe nói phu thê bọn họ tình ý mặn nồng lắm, chắc hẳn kh cần dùng đến thủ đoạn này thì Hoàng đế vẫn giữ được ân sủng. Giữa ta và Hoàng đế thì giỏi lắm cũng chỉ dừng lại ở mức tương kính như tân.
Ta ngắm bóng trong gương đồng, khẽ đưa tay vuốt ve khuôn mặt. Kh đến nỗi tệ, nếu kh muốn nói là một tuyệt sắc giai nhân.
Chỉ là giữa ta và Hoàng đế luôn tồn tại một bức tường vô hình ngăn cách. chẳng thấu hiểu ta, ta cũng chẳng buồn thấu hiểu . coi ta là Hoàng hậu, ta coi là Hoàng đế. Lột bỏ lớp vỏ bọc chức tước , lẽ hai kẻ phàm tục này chẳng bao giờ mảy may bận tâm đến sự hiện diện của đối phương.
Tình yêu thực sự kh là như thế.
Ta chợt nhớ đến trai trẻ ngày ngày giúp ta làm việc đồng áng khi xưa. cao ráo, dáng vạm vỡ, nước da rám nắng và nụ cười với hàm răng trắng bóc rạng rỡ. Mỗi lần th , khóe môi ta luôn bất giác cong lên.
Cái gì cũng biết làm. Từ làm mộc, thợ nề, cày ruộng, câu cá, thậm chí còn biết bắt thỏ rừng, đào măng trúc cho ta.
Đó mới gọi là thích.
Thế nhưng ta vẫn bước chân vào chốn cung cấm này mà chẳng một chút do dự.
Đêm nay ta trằn trọc khó ngủ. Hoàng đế bước vào tẩm cung mà chẳng ai bẩm báo truyền hô. Thành thử bắt quả tang ta đang chống cằm thẫn thờ bên bệ cửa sổ.
hỏi: " trong lòng rõ ràng kh thoải mái mà nàng còn cố đẩy khác cho trẫm?"
Ta b giờ mới giật đứng dậy: " bệ hạ lại tới đây?"
ta mỉm cười, giọng ệu bất ngờ trở nên thân mật: "Nàng nghe được m lời ong tiếng ve từ đâu thế? Thực ra, tuy Thái hậu hay càm ràm, nhưng từ khi nàng kế vị, hậu cung lại yên ả thuận hòa. Trẫm vô cùng hài lòng về nàng."
Ta nhận ra đã hiểu lầm, nhưng thiết nghĩ chẳng cần giải thích làm gì. Ta cúi đầu khẽ mỉm cười e lệ: "Lời này của bệ hạ lọt tai thần quá. Thần vốn lớn lên nơi thôn dã, tính tình thô kệch, bệ hạ kh chê cười là mãn nguyện ."
tùy ý ngồi xuống mép giường: "Cơ thể nàng cường tráng khỏe mạnh, ngày sau ắt hẳn thể vì trẫm mà duy trì hoàng tự. Hoàng hậu à, dù hai ta vẫn nên một đích t.ử thì tốt hơn."
Ta thể dùng giọng ệu cay nghiệt châm chọc Đại phu nhân, nhưng tuyệt đối kh được hé nửa lời trách mắng Hoàng đế. Bởi là kẻ nắm giữ quyền sinh sát, quyết định xem ta được sống sung sướng hay kh.
Hoàng đế cúi về phía ta: "Trẫm phong cho cung nữ của nàng chức Quý nhân ."
Ta vẫn đứng trân trân một chỗ, kề sát tai ta, hơi thở mang theo ý cười: "Nhưng trẫm chưa hề động vào nàng ta."
Tim ta bỗng nhiên mềm nhũn lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.