Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Sự Phản Bội Trong Lặng Lẽ

Chương 10: – Đứa Trẻ Biết Hết

Chương trước Chương sau

Trẻ con tưởng kh hiểu, nhưng thật ra chúng th hết.

Chúng nghe, chúng cảm, chúng nhớ – chỉ là kh đủ từ ngữ để gọi tên nỗi đau.

---

Na, con gái của Minh, lên tám tuổi. Bé th minh, hay tò mò, thích vẽ tr bằng màu sáp. Bức vẽ gần nhất là hình một gia đình ba dưới cây th Noel. Nhưng bức đó bé đã xé.

Hôm đó, Minh ngủ quên trên ghế sofa, ện thoại rơi xuống sàn. Na thức dậy sớm, định vào phòng bố để ôm chào buổi sáng. Nhưng cô bé khựng lại.

Màn hình sáng. Một tin n hiện ra:

> Hạ: “Đêm qua em vẫn nghe th trong giấc mơ.”

Na kh hiểu hết, nhưng bé th cái tên Hạ hiện liên tục. Những dòng chữ ngắn, đôi khi là trái tim, đôi khi là ảnh chụp cận gương mặt quen quen – phụ nữ từng đến đón bố m lần “vì c việc báo chí”.

Na lặng lẽ rút lui, bước về phòng , ngồi thụp xuống gối ôm, như thể vừa nghe lén một bí mật kh nên biết.

Chiều hôm đó, bé kh chạy đến ôm bố như mọi khi. Minh hỏi:

> “Na thế con?”

Bé kh nói. Chỉ – ánh mắt kh giận, kh buồn. Chỉ là khác .

Và cái “khác là thứ khiến Minh cảm th đau hơn cả ngàn lời trách mắng.

---

Ở một căn hộ nhỏ hơn, cu Tí – con trai của Hạ, năm tuổi, vừa học thuộc bài hát “Mẹ yêu kh nào?” Nó lẩm bẩm hát suốt trong lúc Hạ ngồi trước gương, trang ểm vội để đến tòa soạn.

> “Mẹ gặp chú Minh kh?” – Nó hỏi bất ngờ.

Hạ giật , cây son chệch khỏi viền môi.

> “ con hỏi vậy?”

> “Vì lúc mẹ nói chuyện với chú , mẹ cười, mẹ khóc. Con th.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/su-phan-boi-trong-lang-le/chuong-10-dua-tre-biet-het.html.]

Hạ kh nói gì. Chỉ cúi xuống xếp lại túi xách, tay run nhẹ. Thằng bé bước đến, trèo lên ghế, mẹ qua gương:

> “Mẹ buồn vì ai vậy?”

Một câu hỏi, đơn giản như chiếc kẹo, nhưng nặng như cả mùa đ vừa chạm vào tim cô.

Hạ kh trả lời. Cô chỉ cúi xuống, ôm con thật chặt.

Và con trai cô – dù chưa hiểu – cũng ôm lại như thể muốn che chở mẹ khỏi ều gì đó lớn mà nó chưa thể gọi tên.

---

Tối đó, khi Minh đứng trước cửa phòng con gái để đọc truyện cho bé ngủ như thường lệ, Na chỉ nói:

> “Con đọc một được .”

Và lần đầu tiên sau tám năm làm bố, Minh bị đóng cửa trước mặt mà kh lý do rõ ràng.

quay lưng, lặng lẽ về phòng, và nhận ra sự im lặng đôi khi là bản án nặng nhất.

---

Hạ thì kh còn viết nổi một chữ. Máy tính vẫn mở, trang gi trắng. Đêm xuống, cô mở ngăn kéo, lôi ra chiếc vòng cổ con trai làm từ hạt nhựa, chữ “MOM” bằng nhựa màu. Cô từng khóc vì cảm động khi nhận nó. Giờ, cô lại khóc – vì hổ thẹn.

> “Mẹ ơi, mẹ đừng buồn nữa. Mẹ con mà.” – Tí nói, kh lên, chỉ cầm tay mẹ và lắc nhẹ.

Câu nói khiến Hạ muốn bỏ chạy thật xa, kh khỏi con, mà khỏi chính mẹ đã từng mạnh mẽ, giờ đang gãy vụn vì một thứ tình yêu sai lầm.

---

Cả Minh và Hạ đều nghĩ rằng thể giấu giếm, rằng trẻ con chưa đủ tuổi để hiểu.

Nhưng họ quên mất – đôi mắt trẻ con kh biết nói dối.

Và khi lớn bắt đầu run rẩy trước cái của một đứa trẻ, thì đó là lúc sự thật kh cần vạch trần nữa.

Chính ánh mắt im lặng , đã khiến họ đối mặt.

Kh với vợ, kh với xã hội –

Mà là với bản ngã cuối cùng của lương tâm .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...