Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc
Chương 106:
Phía trước cũng là một ngôi làng. Một đoàn đang hò hét, đ.á.n.h trống thổi sáo om sòm. Dẫn đầu là một gã thầy cúng đang nhảy múa ên cuồng, ệu bộ vô cùng ma quái. Họ đứng bên cạnh một mảnh ruộng khô cằn, thu hoạch thất bát, lúa ngô đều héo rũ quá nửa. Giữa đám đ là một thiếu nữ trẻ chừng mười ba đến mười sáu tuổi bị trói chặt bằng dây thừng, con bé khóc đến khản cả giọng. Theo sau là một đôi phu thê cũng đang sụt sùi nức nở, tiếng khóc than mà Tân Tú nghe th chính là phát ra từ họ.
Gã thầy cúng mang vẻ mặt uy nghiêm giả tạo, nhảy một ệu múa tứ chi vặn vẹo tr hệt như kẻ bị bại liệt. phất tay một cái, thiếu nữ tội nghiệp lập tức bị đẩy ngã xuống đống cỏ khô giữa ruộng. Một gã hán t.ử lăm lăm con d.a.o trong tay, vẻ mặt tuy chút kh nỡ, nhưng dưới tiếng quát tháo của gã thầy cúng, vẫn miễn cưỡng giơ d.a.o nhắm thẳng vào cổ cô gái.
Tân Tú lạnh lùng quan sát: "..."
Đã hiểu, chắc hẳn vùng này gặp thiên tai hoặc dịch bệnh gì đó, nên đám thầy cúng bà cốt này mới bày trò dùng m.á.u thiếu nữ để tế thần, hệt như tục lệ tế Hà Thần mê tín ngày xưa.
M chuyện hủ lậu này nàng đã đọc qua kh ít trong các bộ phong tục chí ở thế giới cũ. Ở những thời đại m.ô.n.g , dân trí chưa khai th thì những t.h.ả.m cảnh thế này chẳng gì lạ. Quả nhiên, dưới bầu trời này chẳng chuyện gì là mới mẻ, thế giới nào cũng tồn tại những góc khuất tăm tối như nhau.
Ngôi làng ban nãy nằm sát sạt đây, chắc cũng gặp cảnh ngộ tương tự. Đám đó định bắt nàng chắc c cũng là để hiến tế cho cái gọi là thần linh của họ.
Nàng thò tay vào túi bách bảo, rút ra một tấm hoàng phù, thổi nhẹ một hơi vào ngón trỏ bắt đầu vẽ bùa lên gi vàng. Môn phù chú này nàng học từ Bá Dư sư . Dẫu các loại bùa khác nàng học kh m vào đầu, nhưng riêng Lôi Phù (bùa gọi sấm sét) thì nàng lại thuộc lòng và sử dụng cực kỳ thành thạo, đơn giản vì nó thực dụng.
Vẽ xong bùa, Tân Tú phất tay hướng về phía gã thầy cúng. Giữa th thiên bạch nhật, một đạo sấm sét từ trên trời giáng thẳng xuống đỉnh đầu , khiến ngã lăn quay ra đất, co giật liên hồi. Chứng kiến gã thầy cúng cắm đầu xuống hố đất hệt như một con ruồi bị vỉ ện đ.á.n.h trúng, Tân Tú th lòng dạ sảng khoái vô cùng. Nàng hừ lạnh một tiếng, vẫy tay phủi đám tro tàn của tấm bùa vừa tự cháy trên đầu ngón tay.
Biến cố bất ngờ khiến mọi kinh hãi sững sờ. Tiếng chiêng trống im bặt, tiếng khóc than cũng tắt ngấm. Chỉ còn lại một đám dân làng đang hoang mang, tuyệt vọng vì ngỡ rằng vừa phạm thiên nộ, rầm rộ quỳ sụp xuống đất kêu cầu.
Tân Tú ngồi vắt vẻo trên cây, dõi mắt cảnh hỗn loạn phía xa, bỗng chốc nhớ lại lời dặn dò của sư phụ trước lúc chia tay. Khi nàng thuận miệng hỏi: "Sư phụ ều gì muốn căn dặn đồ nhi kh?", ngài đã bình thản đáp: "Sau khi xuống núi, chớ sợ hãi việc sát sinh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/su-phu-ta-la-mot-con-gau-truc/chuong-106.html.]
Lúc đó nàng còn ngơ ngác chẳng hiểu gì, nhưng giờ thì nàng đã thấm thía thâm ý trong câu nói . Thế gian này vốn chẳng hề yên bình, nhất là khi đem so với chốn bồng lai Thục Lăng, nó càng bộc lộ vẻ dữ tợn, tàn khốc.
Nếu nàng mang cốt cách đại hiệp, lúc này ắt hẳn sẽ x ra cứu giúp cô gái kia, cấm tiệt đám này g.i.ế.c chóc. Nhưng khổ nỗi nàng lại là một tu sĩ.
Theo lẽ thường, tu hành sẽ chẳng m khi đoái hoài đến những "chuyện vặt" của nhân gian như thế này.
Thế nhưng Tân Tú lại muốn quản. Nàng quyết định nhúng tay vào vụ này một phen.
Nàng đứng bật dậy trên cành cây, phất tay một cái, vận dụng bí thuật biến hóa thành hình dáng của Cảnh Thành T.ử sư thúc cái bộ dạng tiên phong đạo cốt, tỏa hào quang rực rỡ đủ để dọa phàm khiếp vía.
Đám dân làng đang phủ phục giữa ruộng khóc lóc t.h.ả.m thiết, bỗng th trên bầu trời hiện ra một dải mây tía rực rỡ. Một vị tiên nhân mang khí chất siêu phàm thoát tục, đạp mây mà đến. Tiên nhân khẽ phất tay, sợi dây thừng trói buộc thiếu nữ lập tức đứt tung. Ngài lại phất tay thêm cái nữa, một trận cam lộ (nước cam lộ) từ trên trời trút xuống mảnh ruộng, thấm đẫm vào cơ thể mọi . Ai n đều cảm th tinh thần phấn chấn lạ thường, tâm trí bỗng chốc trở nên sáng suốt, mọi nỗi đau đớn, bi thống đều tan biến kh dấu vết.
Vị tiên nhân kh thốt một lời, gương mặt tràn đầy vẻ từ bi bác ái. Trước khi biến mất, ngài để lại một pho tượng gỗ khắc hình vị thần linh tan biến vào hư kh, chỉ còn lại dải mây tía lững lờ trôi trên bầu trời.
"Tiên nhân hiển linh ! Tiên nhân hiện thân cứu giúp chúng ta !"
"Được cứu ! Tiên nhân ban nước thánh, chúng ta thoát nạn !"
Tân Tú lẩn khuất vào khu rừng phía xa, vẫn còn nghe rõ những tiếng reo hò mừng rỡ vọng lại. Tuy kh hiểu ngôn ngữ của họ, nhưng nàng cũng đoán định được phần nào nội dung.
Chưa có bình luận nào cho chương này.