Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ta Mang Theo Sức Mạnh Của Thần Đến Dị Giới

Chương 12: Dưới ánh nắng mờ

Chương trước

Buổi sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ, len lỏi qua lớp rèm mỏng, hắt lên khuôn mặt Vương Thiên đang chìm trong giấc ngủ nặng nề. khẽ mở mắt trong đôi đồng tử đen thẫm vẫn vương lại một tia lạnh lẽo của giấc mơ vừa qua.

tài năng

Giấc mơ ... đầy máu, đầy tiếng gào thét, và ngọn lửa đang nuốt chửng cả một căn biệt thự.

Thiên ngồi dậy, chống tay lên trán. Một cơn đau nhói lướt qua thái dương tan biến, để lại cảm giác trống rỗng khó gọi tên.

“Lại là giấc mơ đó ...” – thì thầm. – “ vẻ như... nó đang nhắc kh được quên cái ngày đó chăng.”

đứng dậy, thay đồng phục, cài khuy áo gọn gàng bước ra khỏi nhà. Ngoài kia, gió sáng mang theo hơi lạnh đầu thu. Phố xá vẫn nhộn nhịp, nhưng trong mắt Thiên, tất cả như mờ như thể chỉ đang xuyên qua một thế giới ảo ảnh.

Tại cổng trường

Ánh nắng ban mai chiếu qua kẽ lá, hắt xuống sân trường tấp nập. Dòng học sinh ùa vào, tiếng nói cười hòa trong âm th quen thuộc của buổi sáng.

Thế nhưng giữa kh khí tưởng chừng bình thường , một làn sóng nhỏ đang lan ra những tiếng xì xào, ánh kín đáo, và những câu chuyện nửa thật nửa bịa.

“Này, nghe chưa? Lâm Gia Khánh bị đánh ngất hôm qua đ.”

“Thật á? Ai dám động vào ta chứ?”

“Kh rõ... chỉ biết là tìm th trong ngõ sau, tay chân bầm dập, miệng sùi bọt mép, mắt thì trợn ngược như gặp ma...”

Tiếng bàn tán lan như gió lạnh đầu thu.

Và giữa đám đ , chỉ Vương Thiên lặng lẽ bước qua, như một mảnh bóng kh thuộc về thế giới này.

Ánh sáng lướt qua chiếc áo sơ mi trắng, phản chiếu lên khuôn mặt tĩnh lặng của . Mắt đen, ánh trầm và lạnh, bước chân chậm mà chắc.

vào lớp, ngồi xuống chỗ cũ, mở cuốn sách dở dang. Ánh sáng rọi qua cửa sổ in lên nửa khuôn mặt yên tĩnh, vô cảm, như thể kh hề biết đến cơn sóng đang cuộn lên ngoài kia.

Phía bên kia lớp học

Trần Ngọc đang nói chuyện với nhóm bạn. Cô cười nhẹ, nụ cười trong trẻo khiến kh khí qu cô dường như cũng sáng hơn.

Mỗi khi nghiêng đầu, mái tóc buộc hờ khẽ đung đưa, phản chiếu ánh nắng thành sắc nâu mềm dịu.

“Ngọc, nghe tin gì chưa? Lâm Gia Khánh bị đánh tối qua đó!”

“Tin gì vậy?” – cô cười, giọng thoải mái. – “ ta lại gây chuyện à?”

“Kh. Nghe nói bị ai đánh, thê thảm lắm. Khi tỉnh lại thì chỉ nói được một câu ‘... là quỷ’ ngất luôn.”

Chiếc bút trong tay Ngọc khẽ dừng lại. Trong khoảnh khắc , đôi mắt cô lóe lên ánh gì đó sắc bén nhưng nh, cô giấu bằng một nụ cười nhạt:

“Ồ, Đáng sợ nhỉ.” – cô đáp hờ hững. – “Nhưng mà… Khánh vốn cũng đụng chạm với kh ít . Gặp chuyện như vậy… chắc cũng lý do riêng thôi.”

Cô bạn gật gù, còn Ngọc thì xoay nhẹ cây bút trong tay, ánh vô thức hướng ra ngoài cửa sổ nơi bầu trời x phẳng lặng đến kỳ lạ.

Giờ ra chơi

Sân trường ồn ào, nhưng hành lang tầng ba lại tĩnh lặng đến khác thường.

Trần Ngọc tựa lưng vào lan can, tay cầm hộp sữa, đôi mắt thả trôi theo dòng học sinh phía dưới. Mái tóc dài lay nhẹ trong gió, ánh nắng sớm khiến hàng mi cô long l.

Ánh mắt cô vô tình dừng lại nơi một bóng dáng cao gầy đang qua sân trường.

Vương Thiên.

một , dáng bước ung dung, nhưng giữa đám đ lại mang cảm giác tách biệt lạ thường như thể cả thế giới này kh thể chạm tới .

Cô khẽ mỉm cười. lẩm bẩm nói – “ thật sự khác …”

Một giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng:

“Khác ở chỗ nào?”

Ngọc quay lại. Thiên đang đứng dựa vào tường, tay đút túi quần, ánh mắt ềm nhiên như thể đã đứng đó từ lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-mang-theo-suc-m-cua-than-den-di-gioi/chuong-12-duoi--nang-mo.html.]

đến lặng như ma ,” – cô trêu, nở nụ cười ngọt ngào – “ chỉ đang nghĩ, vẻ lúc nào cũng im lặng nhỉ?”

Thiên đáp, giọng đều:

“Kh cần thiết thì kh nói.”

Ngọc nghiêng đầu:

chẳng sợ bị coi là lạnh lùng ?”

khác nghĩ gì kh liên quan đến .”

Câu trả lời thẳng, ngắn gọn, khiến Ngọc bật cười.

Bên ngoài, gió thổi nhẹ qua, cuốn vài sợi tóc của cô bay vờn trước mặt .

Cô khẽ chớp mắt, ánh mềm mại nhưng ẩn sâu bên trong là sự quan sát tỉ mỉ.

“Vậy đêm qua, ra ngoài kh?” – cô hỏi, giọng vô tình nhưng ánh mắt lại tinh tế.

Thiên im lặng vài giây, sau đó đáp:

“Kh nhớ.”

Câu trả lời vừa đủ mơ hồ để kh ai bắt bẻ được.

Ngọc mỉm cười, đưa ống hút lên môi, ánh mắt thẳng vào đôi đồng tử của :

nói dối kh khéo đâu.”

Ánh nắng hắt lên gương mặt cô, khiến nụ cười tr hồn nhiên đến lạ. Nhưng Thiên biết trong đôi mắt kia, chẳng gì là hồn nhiên cả.

Cô biết nhiều hơn những gì cô nói.

biết rằng cô biết.

Một quãng im lặng trôi qua.

Ngọc mỉm cười, giọng nhẹ như gió:

“Thôi, xuống căn-tin đây. muốn uống gì kh? mời.”

“Kh.”

“Lại lạnh nhạt .” – cô chép miệng, cười. – “Được thôi. Nhưng vẫn sẽ mua cho một chai nước. biết... chẳng bao giờ tự mua đâu.”

Nói xong, cô xoay . Tà váy đồng phục khẽ đung đưa theo gió, để lại hương dịu nhẹ thoáng qua.

Thiên theo, ánh mắt chậm rãi, như bị hút bởi đường cong nụ cười nơi khóe môi cô.

Ngọc giống một đóa hoa mềm mại, quyến rũ, nhưng ẩn dưới cánh hoa là lớp gai sắc lạnh.

Buổi học chiều

Khi tiếng trống vang lên, lớp học chìm trong yên tĩnh. Tiếng giảng bài, tiếng bút lật trang nhịp ệu đều đặn.

Chỉ riêng Vương Thiên kh viết gì.

ra cửa sổ, ánh mắt xa xăm. Bầu trời x lơ, từng đám mây lững lờ trôi. Nhưng trong đầu , hình ảnh kh mây mà là khu rừng già của Lê gia, nơi mùi m.á.u và tro vẫn còn qu quẩn trong ký ức.

“Đã hơn mười năm chưa quay lại đó…”

Kh biết Thu Ly và Bà Mai đang ở đâu nhỉ, liệu đến đó sẽ gặp được họ kh?

lẽ… sau buổi học hôm nay, nên một chuyến.

Đôi mắt Thiên hơi tối lại.

Ánh nắng nghiêng qua ô cửa, chiếu lên gò má . Nhưng chẳng đủ ấm để xua cái lạnh len lỏi trong đáy mắt Vương Thiên.


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...