Ta Mang Theo Sức Mạnh Của Thần Đến Dị Giới
Chương 11: Tên hề nhảy nhót
Con ngõ sau khu phố dần chìm vào tĩnh mịch. Ánh đèn đường lập lòe giữa làn sương loãng, hắt xuống mặt đường xi măng loang lổ những vệt sáng nhợt nhạt. Tiếng côn trùng kêu rả rích xen lẫn tiếng gió xào xạc, tạo thành thứ nhạc nền u ám cho một buổi chiều đang hấp hối.
Vương Thiên đứng im giữa con ngõ hẹp. Đối diện là một nhóm học sinh trong đồng phục chỉnh tề, nhưng ánh mắt chúng lại mang đầy vẻ hằn học. Dẫn đầu là Lâm Gia Khánh c tử của một gia đình giàu , kẻ từng nổi tiếng trong trường vì vẻ ngoài bảnh bao và tính cách ngạo mạn.
Giờ phút này, khuôn mặt tuấn tú méo mó vì tức giận.
“Cái thái độ đó là , hả?” – Khánh tiến lại, giọng khàn đặc trong cổ. – “Mày nghĩ chỉ vì Trần Ngọc nói chuyện với mày, mà mày nghĩ đặc biệt lắm ?”
Vương Thiên vẫn lặng im. hơi nghiêng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên một thứ gì đó lạnh lẽo, vô cảm và đầy nguy hiểm.
“Tránh ra.” – Giọng vang lên, nhẹ nhưng rắn như thép. – “Nếu kh... ngươi sẽ hối hận đ.”
Tiếng nói , giữa buổi chiều yên ắng, như mũi d.a.o rạch toạc kh khí. Một kẻ trong nhóm bật cười khẩy, gằn giọng:
“Láo thật. Để tao dạy cho mày biết cách để tôn trọng khác là như thế nào.”
lao lên, tay giơ lên cao chuẩn bị tung ra cú đ.ấ.m vào mặt Thiên.
Nhưng chưa kịp chạm đến, Thiên đã nghiêng . Một cú né nh đến mức gần như ảo ảnh nắm đ.ấ.m của kẻ kia sượt qua mặt , chỉ để lại luồng gió lạnh.
Trước khi đối phương kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, Thiên xoay cổ tay, nắm l cánh tay và đẩy ngược ra sau. Một tiếng “rắc” vang lên khô khốc, khiến cả bọn sững sờ.
Kẻ bị bắt ngã quỳ xuống đất, ôm tay rên rỉ.
Ánh mắt Thiên khi kh còn chút bình thường nào nữa. Nó tối lại sâu như vực thẳm, lạnh như lưỡi dao. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Gia Khánh thoáng th... một thứ gì đó ẩn sâu bên trong , thứ khiến kh dám nhúc nhích.
“Ngươi cao ngạo quá đ.” giọng Thiên vang lên trầm thấp, ma mị.
Ngay lập tức, một luồng áp lực vô hình ép xuống kh khí. Đất dưới chân rung nhẹ. Gió trong ngõ bị dồn nén, xoáy vòng.
Lâm Gia Khánh chưa kịp hiểu chuyện gì thì toàn thân như bị một sức nặng kinh khủng đè xuống đôi chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất.
tài năng
“Cái… cái gì thế này!?” hét lên, giọng run rẩy.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Trước mặt , Vương Thiên đang xuống, ánh mắt tối lại như một con kiến dưới chân thể giẫm c.h.ế.t bất cứ lúc nào.
Ánh đèn đường phản chiếu lên khuôn mặt của Vương Thiên nửa sáng, nửa tối, khiến đôi mắt tr như chứa cả vực sâu vô tận. Một cơn gió thổi qua, lá cây bay tán loạn. Ánh đèn chao đảo khiến bóng Thiên in dài trên mặt đường, méo mó, chập chờn như bóng của quỷ dữ.
Những kẻ đứng sau chứng kiến cảnh tượng liền hoảng hốt, hét lên thất th:
“A… a… quỷ! Chạy !” – Một đứa hét lên, giọng vỡ ra vì sợ hãi.
Chẳng ai chờ ai. Cả bọn quay đầu bỏ chạy tán loạn, để lại Khánh cô độc quỳ trên mặt đường lạnh buốt.
“Các … các dám bỏ ta lại à!?” – gào lên, nhưng tiếng hét chỉ tan vào khoảng kh, chẳng ai đáp lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-mang-theo-suc-m-cua-than-den-di-gioi/chuong-11-ten-he-nhay-nhot.html.]
Một giọng nói lạnh lẽo như băng vang lên sau lưng :
“ đủ chưa?”
Khánh giật quay lại ánh mắt đối diện với đôi đồng tử đen sâu thẳm của Vương Thiên. Trong khoảnh khắc đó, toàn thân cứng đờ, … cúi rạp xuống đất, run như cầy s.
“… sai … sẽ kh lại gần Trần Ngọc nữa… tha cho …” – van vỉ, nước mắt và nước mũi hòa lẫn.
Thiên khẽ nghiêng đầu, đôi môi nhếch nhẹ thành nụ cười mỏng như lưỡi dao:
“Ngươi đã phạm vào ều tối kỵ của ta… đoán xem, ta sẽ làm gì ngươi?”
Khánh mở miệng định nói, nhưng cơ thể đột nhiên cứng đờ.
Đôi tay tự siết chặt cổ .
“G–Gừ…”
Tiếng nghẹn phát ra đứt quãng. Mắt trợn ngược, mặt tím tái nước mắt, nước dãi trào ra, toàn thân co giật dữ dội. Tiếng rên rỉ bị nghẹn lại trong cổ, chỉ còn tiếng khò khè yếu ớt.
“Làm… ơn… … kh dám nữa…” – cố thốt, nước mắt giàn giụa.
Thiên , ánh mắt vô cảm. Đến khi th đối phương gần như ngất , mới nới lỏng bàn tay vô hình đó. Khánh đổ gục xuống đất, thở hổn hển như vừa thoát chết.
Thiên bước đến gần, bóng đổ dài lên .
“Lần sau…” – giọng Thiên vang lên khẽ khàng, nhưng đầy sát khí – “Nếu ngươi còn xuất hiện trước mặt ta một lần nữa... thì sẽ kh được nhẹ nhàng như hôm nay đâu.”
Nói dứt, quay lưng rời .
Sau lưng, Khánh chỉ còn biết run rẩy, đôi mắt hoảng loạn theo bóng dáng đang dần khuất trong sương. Ánh mắt trắng dã và đột ngột ngất vì quá sợ hãi.
bước ra khỏi con ngõ tối, ánh đèn đường dần nuốt l bóng lưng. Ở phía trước, tiếng động cơ, tiếng nói cười lại vang lên, hòa thành một thứ âm th hỗn tạp của thành phố về đêm.
Giữa dòng vội vã, Thiên khẽ nhắm mắt, thở ra một hơi dài.
“Haizz… thật là phiền phức khi bỏ thời gian để ra tay xử lý m con kiến hôi đó,” – lẩm bẩm, khóe môi khẽ cong lên. – “Nhưng mà thôi, phiền phức cũng đã xong. Giờ thì chẳng còn thằng hề nào nhảy nhót qu nữa.”
Ánh đèn giao th chuyển x, dòng bắt đầu chuyển động. Thiên mở mắt, đôi đồng tử phản chiếu ánh sáng thành phố, lạnh và sâu như mặt nước đêm. bước , nhịp chân chậm rãi mà chắc nịch, hòa vào dòng tấp nập bên kia đường, dáng vẻ bình thản như thể chưa từng chuyện gì xảy ra.
Trong đầu, một suy nghĩ lướt qua như gió:
“Dù thì… lần phiền phức này cũng kh vô ích.”
Bóng dần khuất giữa biển , chỉ còn lại tiếng bước chân tan vào âm th ồn ào của thành phố như thể chưa từng ai tên Thiên bước qua nơi này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.