Ta Mang Theo Sức Mạnh Của Thần Đến Dị Giới
Chương 9: Khởi Đầu Mới
Bầu trời nhuộm đen của mười năm trước vẫn còn qu quẩn trong tâm trí , như một vết sẹo kh thể phai. Dù năm tháng phủ bụi lên ký ức, vẫn kh thể quên được cảnh tượng : gia tộc sụp đổ trong biển lửa, những gương mặt thân thuộc lần lượt biến mất, để lại sau lưng chỉ còn tiếng gào thét và tro tàn.
Kẻ gây ra tất cả… đến nay vẫn là ẩn số. Chúng xuất hiện biến mất như bóng ma. Kh ai biết chúng là gì, từ đâu đến, và vì lại chọn Lê Gia làm mục tiêu. từng tự hỏi, liệu đó là những oán hồn từ quá khứ quay về trả thù, hay còn một bí mật nào khác mà chưa chạm tới?
Ký ức nặng nề luôn kéo xuống đáy của giấc mơ.
Ken… ken… ken…
Tiếng chu báo thức the thé vang lên từ chiếc đồng hồ cũ đặt ở đầu giường. với tay, dập mạnh nút tắt, ngồi dậy. Đôi mắt vẫn nhắm hờ, hơi thở còn nặng nề. Một tay vươn lên cao như muốn kéo dãn cơ thể, tay kia che miệng ngáp một hơi dài.
Ánh sáng ban mai lọt qua khe cửa sổ chiếu xuống gương mặt . Đôi mắt đen tuyền phản chiếu cả vũ trụ rộng lớn, nhưng sâu thẳm bên trong là một tầng u buồn, như bóng tối kh bao giờ biến mất.
bước vào nhà vệ sinh. Nước lạnh vỗ lên gương mặt, làm tỉnh lại đôi chút. Trong gương, hình bóng một thiếu niên đã khác xa với bé năm xưa: nét non nớt bị thời gian và đau thương mài mòn, để lại ánh vừa trầm tĩnh vừa u uẩn.
“Đã mười năm …” – lẩm bẩm. – “Từ ngày , lạc mất Thu Ly. Kh biết giờ này con bé ra . Nhưng… Bà Mai bên cạnh, chắc nó sẽ ổn thôi.”
mặc đồng phục, buộc chặt cà vạt, giày vào. Bước chân hướng ra khỏi nhà, nhưng trong đầu vẫn quay cuồng với quá khứ.
Vụ nổ cuối cùng , vẫn nhớ rõ như ngày hôm qua. Nó như nhát kéo cắt phăng số phận Lê Gia, để lại khoảng trống kh gì lấp nổi. Cha, những bậc trưởng bối, những mà từng ngưỡng vọng… đều biến mất kh dấu vết. lẽ, đó chính là hồi kết của "Gia Tộc" từng hiển hách một thời.
Nhưng thì vẫn còn sống. Và chính ều đó mới là gánh nặng kh thể thoát.
…
Con đường đến trường vẫn nhộn nhịp như thường ngày. Âm th xe cộ, tiếng cười đùa của học sinh, tất cả như một thế giới xa lạ, chẳng hề liên quan đến . lặng lẽ bước vào cổng, thay giày trong tủ gỗ, men theo hành lang dài đến lớp học.
Vừa ngồi xuống chỗ, một giọng nói quen thuộc vang lên.
“Chào buổi sáng, Vương Thiên.”
tài năng
ngẩng lên. Một nụ cười gian m, ánh mắt nửa khép nửa mở như che giấu ều gì đó. Trần Ngọc – con gái độc nhất của Trần thị, gia tộc giàu bậc nhất Việt Nam. Ở trường, cô là nữ thần mà bất kỳ ai cũng ngưỡng mộ, nhưng trước mặt , ánh lại chứa một sự kiên quyết kỳ lạ.
“Hôm nay chắc rảnh nhỉ? Vậy thì… sẽ kh từ chối lời mời chơi của tớ nữa đâu, đúng kh?”
Cả lớp vốn đang ồn ào bỗng lặng hẳn. Những ánh mắt từ bốn phía đồng loạt đổ dồn về phía chúng . cảm nhận được sự căng thẳng trong kh khí: một nửa ngạc nhiên, một nửa ghen tức.
thở dài, day nhẹ thái dương. “Đây là lần thứ năm trong tuần mời đ. cứ cố chấp như vậy?”
Trong đầu thoáng qua một suy nghĩ: Chỉ là trùng hợp giúp cô một lần thôi, cần bám riết thế này kh…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-mang-theo-suc-m-cua-than-den-di-gioi/chuong-9-khoi-dau-moi.html.]
Nhưng Trần Ngọc kh giận, trái lại nụ cười càng rạng hơn. “Bởi vì… muốn ở bên .”
Âm th vang lên rõ ràng, khiến bầu kh khí trong lớp như đ cứng lại. Đám con trai ngồi qu siết chặt nắm tay, ánh mắt đỏ ngầu. Họ đang cùng một suy nghĩ:
Tại … được nữ thần tỏ tình lại kh là ?
đơ mất vài giây. “…Hả? vừa nói gì?”
“ nói, muốn ở bên . Và chúng ta sẽ”
Chưa kịp dứt câu, đã chen vào. “À, ừ… Dù gì cũng chỉ là dạo thôi mà. Nếu đã cố mời đến vậy… thì .”
Ánh mắt cô sáng bừng, khóe môi cong lên thành một nụ cười thỏa mãn. “Tốt. Vậy tớ sẽ đợi ngoài cổng trường. Đừng trốn đ nhé.”
Cô xoay rời , bước chân uyển chuyển, hai tay chắp sau lưng, khẽ ngân nga một giai ệu. Bóng dáng khiến nhiều ánh mắt tiếc nuối dõi theo, nhưng chẳng ai dám tiến gần.
theo, khẽ thở dài, thầm nghĩ. Kh muốn về thì ra khỏi cổng trường ? Còn thể trốn được à?
Tiếng chu báo vào học vang lên. Cô giáo bước vào, đứng trên bục cao, dõng dạc: “Tiết học hôm nay bắt đầu.”
Thời gian trôi trong yên ả. Khi tiếng chu tan học vang lên, học sinh hối hả thu dọn sách vở. cũng xách cặp lên vai, chuẩn bị về.
Nhưng khi vừa bước ra cửa lớp, bắt gặp cảnh tượng khiến sững lại.
Hành lang nhộn nhịp học sinh, nhưng ánh mắt của nhiều lại đồng loạt hướng về phía , ngạc nhiên, tò mò, và ghen tị.
Và ở ngay đó, dựa lưng vào tường, Trần Ngọc đang đứng chờ.
chau mày, ngạc nhiên hỏi: “Kh nói sẽ đợi ở trước cổng trường ? còn đứng ở đây?”
Cô mỉm cười, ánh mắt tinh nghịch: “Chẳng vì sợ chạy trốn à?”
khựng lại, kh biết đáp thế nào. Một lát sau, đành bu một tiếng thở dài: “ kh tin đến thế cơ à? …Thôi được , muốn đâu?”
Trần Ngọc nghiêng đầu, nụ cười khẽ thoáng qua trên môi. “Đi sẽ biết.”
Nói xong, cô bước lên, sánh vai bên . Hành lang vắng dần. Ánh nắng cuối ngày len qua ô cửa kính, in bóng hai xuống sàn. trong kh gian hành lang chỉ còn tiếng bước chân hai vang vọng. Thỉnh thoảng, cô cố tình chạm nhẹ vào vai , như để thử phản ứng.
liếc sang, định nói gì đó, nhưng lại thôi. Một cảm giác kỳ lạ len vào tim – vừa bối rối, vừa bất an, như thể phía sau nụ cười vô tư kia còn ẩn giấu ều gì sâu xa hơn.
Một ngày bình thường… nhưng cảm giác rằng, đây sẽ là một ngày bình thường cuối cùng của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.