Ta Mang Theo Sức Mạnh Của Thần Đến Dị Giới
Chương 10: Cậu thực sự có thể hiểu được tôi sao?
Con đường trước cổng trường dần trở nên vắng lặng. Tiếng cười nói của đám học sinh như tan ra trong khoảng kh, chỉ còn lại những bước chân lẻ loi vội vã. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên mặt đường, vẽ những vệt sáng cam đỏ loang lổ, xen lẫn bóng hàng cây nghiêng ngả trong gió.
Trần Ngọc và Vương Thiên sóng vai bước . Cô gái thong dong như đang thưởng thức một buổi chiều bình yên, thỉnh thoảng còn nghiêng vai, cố tình rút ngắn khoảng cách với . Trái lại, Thiên hơi khép vai, bước chân nặng nề, gương mặt ềm tĩnh nhưng phảng phất vẻ bất đắc dĩ.
“ tính đưa đâu đây?” – giọng Thiên trầm, như một tiếng thở dài.
Ngọc liếc , nụ cười nửa trêu chọc nửa thật lòng:
“ lo xa quá . chỉ muốn dạo thôi, chứ lôi vào nguy hiểm gì đâu.”
Thiên hừ khẽ, quay mặt hướng khác. Thế nhưng, đôi mắt vẫn thoáng dõi theo dáng uyển chuyển của cô dưới ánh hoàng hôn. Trong bộ đồng phục học sinh tưởng chừng giản dị, Ngọc vẫn tỏa ra một khí chất khiến bất cứ ai ngang cũng ngoái .
Con phố nhỏ hiện ra trước mắt, tách biệt khỏi sự ồn ào của học sinh. Ở đây, chỉ còn mùi hương của những quán ăn ven đường, tiếng leng keng xe đẩy hàng rong, và chút oi nóng còn sót lại từ mặt đường.
Ngọc chợt dừng bước, xoay đối diện Thiên:
“ lúc nào cũng giữ khoảng cách với . Chẳng lẽ kh th thú vị ?”
Thiên khựng lại. Đôi mắt đen thẳm của phản chiếu gương mặt cô, nhưng nơi đáy mắt lại chứa những mảnh vụn ký ức đau thương, tối tăm như bóng đêm mười năm trước.
“… Thú vị? Thứ gọi là thú vị chính là sự bám dai dẳng à?”
Ngọc nhướn mày, thoáng giận dỗi:
“Bám dai dẳng gì chứ? hỏi là… kh th đẹp ?”
Thiên cô, giọng lạnh lẽo đến mức những lời nói như lưỡi dao:
“Đẹp thì ích gì? Trong thế giới này, chỉ kẻ mạnh mới tồn tại. Sắc đẹp kh là gì cả. Nhưng nếu quá nhiều sức mạnh thì lại chấp nhận ánh mắt dơ bẩn, đầy toan tính từ kẻ khác. Nếu kh muốn bị liên lụy… thì đừng đến gần .”
Ngọc thoáng sững . môi cô cong lên, nụ cười tinh nghịch trở lại, nhưng ánh mắt lại nghiêm túc đến lạ:
“ biết kh bình thường, Thiên. Nhưng kh cần bảo vệ. chỉ muốn được bước cùng … vậy thôi.”
Một làn gió mang hương hoa sữa đầu mùa thoảng qua, cuốn theo tiếng lá khẽ xào xạc. Khoảnh khắc , cả hai đều im lặng. Ngọc khẽ nghiêng vai, chạm nhẹ vào , ánh mắt dịu dàng hiếm th.
Thiên thở dài. lẽ, trong thâm tâm, kh hề muốn xua đuổi cô gái này.
Phía cuối con phố, một quán cà phê nhỏ hiện ra. Mái ngói đỏ ngả màu, bảng hiệu gỗ cũ kỹ treo lặng lẽ trong ánh nắng tàn. Ngọc chỉ tay về phía đó, ánh mắt sáng lên:
“Chúng ta vào đó nhé. nghe nói quán này bánh ngọt ngon nhất khu phố này đ.”
Thiên thoáng ngập ngừng, gật đầu:
“… Được.”
Tiếng chu gió khe khẽ ngân vang khi cánh cửa gỗ mở ra. Kh gian quán ngập hương cà phê nồng đượm, xen lẫn hương ngọt của bánh nướng. Những chiếc bàn gỗ nhỏ sắp xếp ngay ngắn, ánh sáng vàng nhạt từ cửa sổ tạo nên bầu kh khí yên bình.
Ngọc chọn một bàn sát cửa kính, vừa ra ngoài đường vừa tránh ánh mắt khác. Cô ngồi xuống, nghiêng đầu Thiên. chậm rãi ngồi đối diện, động tác kh quá gấp gáp nhưng cũng chẳng hề thoải mái.
Ngọc gọi hai ly cà phê sữa đá, thêm một phần bánh ngọt. Trong lúc chờ, cô chống cằm, đôi mắt cong cong như đang mỉm cười nhưng ẩn chứa gì đó khó đoán:
“Thú thật ,” – cô nghiêng đầu, nở nụ cười nửa đùa nửa thật – “Đây là lần đầu tiên cùng con gái đến quán cà phê đúng kh?”
Thiên ra ngoài, giọng khẽ:
“ lẽ vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ta-mang-theo-suc-m-cua-than-den-di-gioi/chuong-10-cau-thuc-su-co-the-hieu-duoc-toi-.html.]
Ngọc bật cười trong trẻo.
“ đúng là kỳ lạ thật. khác được mời chắc đã nhảy cẫng lên vì vui . Còn thì cứ như bị ép buộc vậy.”
“Đơn giản vì kh muốn gây chú ý.” – Thiên đáp, nhưng trong thâm tâm lại nghĩ: Đùa , chẳng cứ dính líu đến cô thì thế nào cũng sẽ lôi kéo một đám đầu óc rỗng tuếch đến qu rầy à?
Ngọc thẳng , trong ánh mắt lấp lánh sự quyết tâm:
“Và chính cái lạnh nhạt đó khiến kh bỏ cuộc được.”
phục vụ mang cà phê và bánh ngọt ra. Hơi nóng lan tỏa, mang theo mùi thơm ngào ngạt. Ngọc cắt một miếng bánh, đẩy về phía Thiên:
“Thử , ngon lắm.”
nếm một chút. Vị ngọt dịu, béo ngậy lan trên đầu lưỡi. Dù chẳng nói gì, ánh mắt Thiên thoáng dịu , và Ngọc đủ tinh tế để bắt gặp sự thay đổi .
Họ ngồi khá lâu. Ngọc nói nhiều, kể về trường lớp, bạn bè, những lời đồn đại xoay qu . Thiên im lặng lắng nghe. Nhưng trong cái im lặng , lại một sự lắng nghe thật sự – ều mà Ngọc chưa từng tìm th ở bất kỳ ai khác.
Khi trời chuyển dần sang hoàng hôn, cả hai mới đứng dậy rời quán. Ngọc vén nhẹ tóc, nụ cười thoáng qua trên môi:
“Hôm nay vui thật. Cảm ơn đã cùng.”
Thiên nhắm mắt, khẽ gật đầu, giọng nói ngắn gọn:
“Ừ. Hẹn gặp lại ở trường.”
Họ chia hai hướng. Ngọc về phía phố đ, dáng cô nổi bật dưới ánh đèn đường vừa bật sáng. Thiên chọn lối ngõ nhỏ, yên tĩnh hơn. Bóng kéo dài trên nền gạch ẩm, hòa vào màn chiều đang ngả xuống.
thở dài nói thầm với chính . – Lẽ ra kh nên đồng ý. – nhắm mắt lại dòng suy nghĩ lại tiếp tục. – Vì sự yên bình chẳng bao giờ tồn tại được lâu, giống như... bây giờ vậy. – mở khẽ mắt ra đôi chân đang bước đều cũng dần lại.
Ý nghĩ vừa dứt, thì vài bóng bất ngờ hiện ra, chặn ngay trước mặt.
Một nhóm học sinh đồng phục chỉnh tề, gương mặt đầy thách thức. Dẫn đầu là Lâm Gia Khánh – c tử con nhà giàu, đồng thời là học sinh cùng lớp với Trần Ngọc. Gương mặt tuấn tú của lúc này méo mó bởi cơn giận dữ.
“Vương Thiên.” – Khánh kéo dài giọng, mỉa mai – “Mày nghĩ mày là ai mà dám cùng với Trần Ngọc?”
Thiên đứng yên, đôi mắt lạnh như mặt hồ kh gợn sóng. Ánh mắt kh khác gì một con ch.ó đang sủa vì bị l mất khúc xương mà kh dám đụng đến.
Nhóm bạn phía sau Khánh xì xào, vài kẻ bẻ khớp tay, tỏ rõ ý định kh m tốt đẹp.
Khánh tiến thêm một bước, giọng nghẹn lại bởi ghen tu:
“Tao đã để ý Ngọc từ lâu. Còn mày? Một thằng kh tên tuổi, dựa vào cái gì mà dám ngồi cạnh cô , dám để cô cười với mày?”
Trong đáy mắt Thiên, bóng tối của mười năm trước lại trỗi dậy. nhắm mắt một thoáng, thở ra như nói với chính :
Đ chính là lý do vì kh muốn cùng đ, Trần Ngọc à…
mở mắt, thẳng vào Khánh. Giọng bình thản, nhưng lại mang theo sức nặng khiến kh khí nghẹt thở:
“ định hỏi thế thôi thì… xong chưa?”
tài năng
Chỉ một câu nói đã như châm thêm dầu vào ngọn lửa đang cháy ngùn ngụt trong lòng Khánh. nghiến răng, giơ tay ra hiệu.
Đám bạn phía sau lập tức bước lên, vây qu, kh khí đặc quánh sự thù địch.
Bóng đêm bu xuống, con ngõ nhỏ trở thành một cái bẫy.
Chưa có bình luận nào cho chương này.