Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương
Chương 36: Vụ án hồn ma bị biến mất (4)
Nhược Phùng th Triệu Vỹ cũng ở đây thì mở to mắt chằm chằm ta, ngay cả việc khóc lóc cũng quên mất. Khích Sảnh xoa xoa hoa tai: "Triệu Vỹ cũng mới bị gọi hồn đến đây."
Nhược Phùng th nơi này là đồn cảnh sát, hơn nữa Khích Sảnh gọi hồn về quá đúng lúc, giúp tránh được một kiếp nạn nên Nhược Phùng kh hề nề nà, lập tức kể rõ mọi chuyện cho Khích Sảnh nghe.
Lúc cảnh sát đến nơi, Nhược Phùng vẫn còn ngất xỉu ở trên đường. Nhưng khi , dường như thứ gì đó đang kêu gọi cô, nên cô đã bừng tỉnh và bất giác theo hướng đó.
Khích Sảnh thoáng thở dài, chỉ trong thoáng chốc cô nói chuyện với Kha Tiêu, sau đó quên bẵng Nhược Phùng thì đã kẻ thừa cơ hội đến để bắt hồn Nhược Phùng . Mà kẻ này cũng kh ai xa lạ, chính là Tân Nghị - kẻ thù truyền kiếp của cô.
Theo lời kể của Nhược Phùng, Khích Sảnh đã phần nào đoán ra tên khốn Tân Nghị đang muốn làm gì. tìm những cô gái vừa mới c.h.ế.t chưa đầy hai mươi bốn giờ, nhốt vào lồng hút hết âm khí của họ cưỡng bức, sau đó nhốt họ vào một nơi nào đó, đợi đến khi tập hợp đủ bảy bảy bốn mươi chín linh hồn sẽ bắt đầu luyện hóa.
Nếu Khích Sảnh đoán kh sai, Tân Nghị đang luyện một loại ma c trong mười loại ma c của phái Trung Quyền, gọi là m Nữ Ma C - tác dụng gia tăng thực lực cũng như những loại ma chú tà môn ngoại đạo khác.
Khích Sảnh nheo mắt, cái tên Tân Nghị thối nát này thật khiến cho ta khó lòng bỏ qua được. Bây giờ đã tự đưa tới tận cửa , cô còn kh xử lý thì quả thật là lỗi với ta, càng lỗi với những bị ta sát hại.
Khích Sảnh xoa xoa hoa tay, ngẩng đầu lên hỏi Nhược Phùng: "Cô nghe được tiếng rên rỉ của con gái ở đó kh?"
Nhược Phùng cố gắng nhớ lại, hơi đỏ mặt nói với Khích Sảnh: ", nghe được. Nhưng những tiếng rên rỉ đó kh kiểu đau đớn, giống như là đang sung sướng hơn."
Khích Sảnh gật đầu, tỏ ý đã biết, cô quay sang hỏi Kha Tiêu: "Cảnh sát Tiêu à, dạo này bên đang xảy ra một loạt vụ mất tích liên hoàn kh? Tất cả đều là nữ, độ tuổi từ mười lăm đến mười chín. Mỗi tháng đến ngày rằm thì nhất định sẽ một vụ mất tích."
Kha Tiêu mở to mắt, kh khỏi Khích Sảnh chằm chằm: " cô Sảnh lại biết rõ thế?"
Khích Sảnh khẽ thở dài: " sẽ đưa các đến tìm thủ phạm của vụ án đó, cứ chuẩn bị đầy đủ ."
Sau đó, Khích Sảnh lại quay sang Nhược Phùng đang ngơ ngác ở đằng trước: "Còn bây giờ, giải quyết cho xong vụ này đã."
Khích Sảnh thuật lại diễn biến của vụ án một cách chi tiết, vì Nhược Phùng là trong cuộc và là bị hại nên cô kh muốn Nhược Phùng bị mơ hồ trong cái c.h.ế.t của chính bản thân .
Nhược Phùng càng nghe càng th khó tin, trừng mắt chằm chằm Triệu Vỹ: "Những gì thầy nói là sự thật kh?"
Triệu Vỹ ấp a ấp úng trước câu hỏi của Nhược Phùng. Song, ta lại thẹn quá hóa giận nên quay sang chửi đổng lên với Khích Sảnh: “Đồ đàn bà đê tiện nhiều chuyện, tại mày lại biết rõ như vậy? Mày theo dõi nhà của tao đúng kh? Mày nói , mày đang âm mưu gì?"
Khích Sảnh kh thèm đáp lời, cô quay sang nói với Kha Tiêu: "Như đã chứng kiến thì diễn biến của vụ án chính là như vậy, thứ ba đó là một con ma nữ. Mà con ma nữ đó là tình bé nhỏ của Triệu Vỹ, nói cách khác thì Triệu Vỹ ngoại tình, ngoại tình với một con ma."
Khích Sảnh xoa xoa hoa tai: " nghe theo sự xúi giục của con ma nữ và nói những lời khiến cho Nhược Phùng kích động, đến khi Nhược Phùng bị mất kiểm soát, trong phút giây lầm lỡ thì cô đã ra tay đ.â.m Triệu Vỹ bị thương."
"Đương nhiên là nhát d.a.o đó chẳng thể g.i.ế.c c.h.ế.t được Triệu Vỹ, nhưng ma nữ đó đã nhân cơ hội này câu hồn của Triệu Vỹ , mục đích là muốn gán cho Nhược Phùng tội d g.i.ế.c ."
Vừa dứt lời, Khích Sảnh cầm l tấm ảnh chụp cận cảnh tròng mắt của Triệu Vỹ lên, cô niệm chú sau đó thổi vào tấm ảnh một cái đưa qua cho Kha Tiêu xem: "Đó là lý do tròng mắt của Triệu Vỹ sắc tím bên trong và lan dần ra ngoài là màu đỏ đậm. Bởi vì tròng mắt của Triệu Vỹ dấu hiệu của việc bị ma câu hồn."
Sở dĩ Khích Sảnh nói rõ Triệu Vỹ bị ma câu hồn là do muốn phân biệt với trường hợp bị quỷ sai câu hồn. Nếu vì một nguyên nhân nào đó Triệu Vỹ bị quỷ sai câu thì hồn phách sẽ kh dấu hiệu thế này.
Kha Tiêu gật đầu thán phục, truyền tấm ảnh qua cho các đồng chí cảnh sát khác xem, mọi đều cùng nhau gật đầu, tròng mắt như thế này thì đúng thật kỳ lạ, kh hề giống với màu sắc trên tròng mắt của t.h.i t.h.ể bình thường.
Khích Sảnh híp mắt, tiếp tục: "Nhưng nếu vậy thì tại lại xảy ra một màn g.i.ế.c hại Nhược Phùng đây, hở Triệu Vỹ? Lúc đó đã xảy ra chuyện gì?"
Thực ra, những diễn biến đó là do Khích Sảnh dựa vào các vết tích ở hiện trường và khả năng hình dung của bản thân để đoán mò mà thôi, kh ngờ lại đúng thật. Còn về chi tiết cụ thể khi , đương nhiên là cô bó tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-36-vu-an-hon-ma-bi-bien-mat-4.html.]
Tuy rằng là hỏi, nhưng Khích Sảnh cũng chẳng cho Triệu Vỹ cơ hội lựa chọn rằng muốn trả lời hay kh. Cô nh tay ném một lá bùa về phía Triệu Vỹ, linh hồn của Triệu Vỹ ngay tức khắc đứng yên lặng như một con bù , ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của Khích Sảnh.
Hóa ra tình ma nữ của Triệu Vỹ tên là Cẩm Phả, sau khi câu hồn Triệu Vỹ và giá họa cho Nhược Phùng thành c thì hai định rời khỏi đó. Nhưng dù , bọn họ cũng yêu nhau từ khi Nhược Phùng mới mười sáu tuổi, cả th xuân của Nhược Phùng đều dành hết cho ta.
Thế nên Triệu Vỹ kh nhịn được chút thương xót với Nhược Phùng, nên ta đã nói với Cẩm Phả: "Nếu làm như vậy thì Nhược Phùng vào tù, th tội cho em lắm."
Lúc đó, vẻ mặt tươi cười của Cẩm Phả cứng đờ trong giây lát, ả tóm l đầu Triệu Vỹ nhập vào thân xác của ta, ả tiến đến tát Nhược Phùng một cái, lực mạnh đến mức khiến Nhược Phùng hôn mê ngay tức thì.
Nhưng mọi chuyện còn chưa dừng lại ở đó. Vì cơn ghen của Cẩm Phả quá dữ dội, ả nhặt l con d.a.o mà Nhược Phùng đã đánh rơi xuống đất khi bị hoảng sợ, sau đó đ.â.m vào cơ thể của Nhược Phùng cả chục nhát thì mới nguôi giận đôi chút, b giờ ả mới xuất khỏi thân xác của Triệu Vỹ và dẫn ta .
Vì lẽ , Nhược Phùng bị hôn mê sâu nên kh hề biết rõ mọi chuyện, lúc sau khi tỉnh lại thì hồn đã sớm lìa khỏi xác nên chỉ biết sợ hãi, bỏ chạy la hét khắp nơi. Cả việc bản thân đã c.h.ế.t - Nhược Phùng cũng kh hề phát hiện. Bỗng Khích Sảnh cảm th hơi chua xót cho cô gái số khổ này.
Nghe xong mọi việc, Khích Sảnh thoáng gật đầu, vậy thì kh Cẩm Phả hợp tác với Tân Nghị. Xem ra ả chỉ là một con ma nữ quyến rũ chồng của khác, làm trái ều luật của âm phủ, dám câu hồn của trên dương gian, hơn nữa còn g.i.ế.c hại một mạng vội tội. Bản thân ả đã sai mà còn trút mối hận lên đầu khác, nói ả vừa ăn cắp vừa la làng cũng chẳng sai chút nào.
Khích Sảnh khẽ lắc đầu, đến gần linh hồn của Triệu Vỹ, vươn tay ấn lên bụng dưới của ta, sau đó l một lá bùa dán vào đó. Kh lâu sau, một cục m.á.u đỏ tươi chầm chậm rơi ra từ thân thể ta.
Khích Sảnh tuốt một cây nhang, ném cục m.á.u lên đó đốt cháy. Tiếng la lối dần dần truyền tới, trong kh trung bỗng xuất hiện một ma nữ tóc đỏ, kh ai khác chính là tình nhỏ bé của Triệu Vỹ - Cẩm Phả.
Khích Sảnh khoan khoái gương mặt đầy hoảng sợ của Cẩm Phả, khá nhiều cách để gọi hồn một con ma, nhưng đa số mọi cách đều cần đến vật dụng cá nhân hay những thứ trên thân thể như tóc tai chẳng hạn.
Còn đây là một trong những cách gọi hồn ít ỏi khi kh những thứ vật dụng cần thiết. Nếu một con ma đã hoan ái với một trên dương gian, tính cả lúc đó còn sống lẫn khi đó đã trở thành ma đều đã hoan ái với nhau, khi trong bụng của sống sẽ hình thành nên một cục máu, gọi là cục m.á.u âm dương - kể cả khi sống đó c.h.ế.t thì cục m.á.u âm dương đó vẫn tồn tại.
bộ dạng của Cẩm Phả thì ắt hẳn ả đời nhà ma lâu lắm , chắc ả kh nghĩ rằng Khích Sảnh thể biết đến cục m.á.u âm dương để mà gọi hồn ả, thế nên Cẩm Phả mới vẻ mặt như vậy.
Nói đến thì Khích Sảnh cũng chút buồn cười, chẳng biết hai yêu thương sâu sắc, hẹn thề với nhau đến nhường nào. Mà khi Triệu Vỹ biến mất lúc cả hai đang hoan ái thì Cẩm Phả lại im bặt, kh mảy may truy tìm tung tích của ta. Đúng là yêu nhau tựa chim liền cành, đến khi gặp nạn, mạnh con nào n bay.
lẽ b giờ Triệu Vỹ cũng nghĩ đến ều đó, gương mặt ta trở nên tối tăm khi th Cẩm Phả co ro ngồi dưới đất, trong lòng ngũ vị tạp trần. Khi thì liếc qua Nhược Phùng, khi thì lại sang Cẩm Phả.
Kha Tiêu và các đồng chí cảnh sát chứng kiến sự việc đầy tréo ngoe thế này cũng kh biết trong lòng đang nghĩ gì, vẻ mặt ai n đều hết sức quái lạ. Khích Sảnh cười nhẹ Cẩm Phả: "Cô cũng giỏi thiệt đó nha, chỉ là một lưu hồn mà dám làm chuyện trái ngược với ều luật thiên địa, đảo lộn thị phi như vậy."
Khích Sảnh cũng hơi khó hiểu, lưu hồn là những c.h.ế.t nhưng vẫn còn ý niệm, luyến tiếc một việc gì đó chưa làm xong nên kh thể đầu thai chuyển kiếp, mới vất vưởng ở lại dương gian.
Bình thường quỷ sai cũng sẽ kh truy bắt những lưu hồn quá gắt gao, vì đợi đến khi họ hoàn thành xong ều nuối tiếc ắt sẽ tự xuống âm phủ để đầu thai chuyển kiếp. Cớ một lưu hồn như Cẩm Phả lại dám làm ra chuyện tày trời thế này, phá hỏng hết con đường chuyển kiếp của bản thân như vậy.
ều Khích Sảnh sẽ kh mở miệng ra để hỏi vì tâm tư xấu xa của Cẩm Phả là thật, cả Cẩm Phả hiện giờ cũng nhiễm tử khí ít nhiều do ả ra tay sát s. Hơn nữa quan sát kỹ lưỡng thái độ của Cẩm Phả, thể th ả kh vẻ gì là hối lỗi với những chuyện đã làm.
Loại hồn ma thế này, Khích Sảnh luôn kh muốn để ý đến câu chuyện hay lý do của bọn chúng là gì. Đơn giản là nếu chúng kh muốn quay đầu thì dẫu cô biết rõ cũng chẳng giúp ích được gì, mà dù cho cô hỏi chắc gì chúng đã chịu nói hoặc nói thật với cô đâu.
Khích Sảnh hỏi Kha Tiêu: "Cảnh sát Tiêu, đã đủ m mối chưa?"
Kha Tiêu chút thẫn thờ, từ xưa đến nay, trải qua biết bao nhiêu vụ án nhưng ta chưa từng gặp những sự việc ly kỳ đến thế này.
Hôm nay Khích Sảnh thật sự khiến ta mở mang tầm mắt: "Vâng , đã biết được tường tận mọi khuất tất, những chuyện còn lại sẽ dùng nghiệp vụ chuyên môn và xử lý mọi việc thật c chính nghiêm minh, thực hiện theo ều lệ của pháp luật."
Nghe được lời xác nhận của Kha Tiêu thì Khích Sảnh kh chần chờ gì thêm, cô niệm chú vẽ một lá bùa lên kh trung để gọi quỷ sai đến, ba linh hồn này cần được Diêm vương phán xét thật c bằng để thể định ra tội trạng mà xử lý cho rõ ràng, cô kh cần mở cửa âm làm gì cả.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.