Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thế Giá Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm

Chương 406: Tham dự yến tiệc Nam Cung gia

Chương trước Chương sau

Lúc nghe hạ nhân bẩm báo, Nam Cung Dục vừa bước ra từ mật thất và đã yên vị trong thư phòng. Lư T.ử Thuần đang nán lại để giải quyết nốt những tàn cuộc ở bên đó, tạm thời kh để cho Nam Cung Hải Đường phát hiện ra ều bất thường. Bởi vì, Nam Cung Dục vẫn chưa nghĩ ra phương án xử lý thích hợp. Vâng, là chưa nghĩ ra.

Vị quý c t.ử d tiếng lẫy lừng khắp thiên hạ, vốn luôn đối phó với mọi tình huống một cách trơn tru, dễ dàng. Lần này, thực sự bị đẩy vào thế tiến thoái lưỡng nan. Bất kể là xét theo luật pháp quốc gia hay gia quy của dòng họ. Những tội trạng mà Nam Cung Hải Đường gây ra đều đáng bị kết án t.ử hình.

Nhưng ngặt nỗi, nàng ta lại là giọt m.á.u duy nhất còn sót lại của cô mẫu . Cả cuộc đời cô mẫu đã nếm trải quá nhiều cay đắng, nếu như đứa con gái duy nhất của bà cũng bị xử trảm, thì mai này trăm năm qua đời, họ l mặt mũi nào để mặt cô mẫu nơi chín suối? Lại còn thêm tổ phụ nữa, m năm gần đây sức khỏe của ngày một yếu , nếu biết được chuyện động trời này, kh biết sẽ tức giận đến mức nào.

Nam Cung Dục chống cằm, mệt mỏi khép đôi mi lại. Chính vào khoảnh khắc , tên hộ vệ bước vào.

"Bẩm đại nhân, một vị cô nương đến quán trà, nói là muốn trả lại áo cho ngài."

Nam Cung Dục lập tức mở bừng mắt, đứng phắt dậy và rảo bước ra ngoài. Ngụy Linh Lung đợi chưa bao lâu thì Nam Cung Dục đã xuất hiện. th nét u sầu in hằn trên đôi l mày của th niên, nàng lựa lời hỏi han: "Lan c t.ử đang tâm sự gì ?"

Nam Cung Dục kh khỏi ngạc nhiên trong lòng, đôi mắt cong lên, nở một nụ cười th tao nhã nhặn. "Lộ rõ đến thế cơ à?"

Ngụy Linh Lung gật đầu. "Trong ấn tượng của ta, Lan c t.ử luôn là một vô ưu vô lo, tiêu diêu tự tại."

"Tiêu diêu tự tại? Một lời khen ngợi thật hào phóng làm ?" Nam Cung Dục nâng chén trà trước mặt lên uống một hơi cạn sạch, chẳng thèm câu nệ gì đến các quy tắc thưởng trà hay phong thái nhã nhặn, tr lúc này mang đậm dáng dấp của một d sĩ phong lưu.

Ngụy Linh Lung đang từ tốn nhấm nháp từng miếng bánh ngọt. Nam Cung Dục ngắm đôi mắt trong veo như pha lê của thiếu nữ, kh hiểu , sự bồn chồn bực dọc trong lòng bỗng chốc tan biến đâu mất. Cả trở nên thư thái, tĩnh lặng lạ thường. chút ngập ngừng mở lời: "Lục cô nương phiền dạo cùng ta một lát kh?" Vừa thốt ra lời mời, lại cảm th hình như hơi thất lễ. "Xin lỗi, nếu gì mạo phạm..."

"Kh đâu." Đôi mắt Ngụy Linh Lung cong lên như hình trăng khuyết, nàng chủ động đứng dậy, "Đi thôi, muốn đâu nào?"

Nam Cung Dục vô cùng bất ngờ và vui sướng: "Chúng ta ra bờ s Hoài dạo nhé."

S Hoài nằm ở phía tây kinh thành, dòng nước hiền hòa trong vắt, là địa ểm dạo chơi, tổ chức yến tiệc ưa thích của giới văn nhân nhã khách. Hai bên bờ s trồng bạt ngàn những rặng liễu rủ, giờ đang là tiết cuối xuân, tơ liễu bay lả tả trong gió, ánh trăng soi bóng xuống mặt nước trong vắt tạo nên một bức tr thủy mặc hữu tình.

Hai thong thả dạo bước dọc theo bờ s. Xuyên suốt chặng đường, Nam Cung Dục luôn là chủ động khơi mào câu chuyện. là một tài hoa uyên bác, kiến thức bao la rộng lớn, trên th thiên văn dưới tường địa lý, cách nói chuyện lại vô cùng hóm hỉnh, duyên dáng, nên bầu kh khí chưa bao giờ bị chùng xuống. Thỉnh thoảng, còn pha trò khiến Ngụy Linh Lung che miệng cười khúc khích.

Ngắm bầu trời đêm đầy , Nam Cung Dục chưa bao giờ cảm th tâm hồn lại thư thái đến vậy. Một cảm giác sảng khoái lan tỏa từ trong ra ngoài, mọi ưu phiền dường như đều bị cuốn trôi theo dòng nước.

Ngụy Linh Lung thấp hơn một cái đầu, trên diện chiếc váy ngắn màu hồng phấn, mái tóc cài hai b hoa hải đường bằng nhung. Cơn gió đêm mơn man thổi qua, làm dải ruy băng buộc tóc tung bay phấp phới. Nam Cung Dục cảm tưởng như trái tim cũng đang lơ lửng, nhấp nhô theo nhịp ệu của dải ruy băng , như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Hai vẫn giữ một khoảng cách nhất định, thể hiện sự lịch thiệp tôn trọng lẫn nhau.

Bỗng nhiên, Ngụy Linh Lung cúi xuống, ngắt một b hoa dại nhỏ bé ven đường. Nam Cung Dục đứng lặng lẽ bên cạnh, ánh mắt dịu dàng đắm đuối ngắm nàng. thầm nghĩ, trên đời này lại một con gái đáng yêu, tràn trề sức sống đến vậy? Bất luận là một chiếc lá, một b hoa, hay một cành cây ngọn cỏ, trong đôi mắt nàng, tất cả đều trở nên độc đáo và diệu kỳ.

Nam Cung Dục bất chợt bu lời bộc bạch những giằng xé ẩn giấu nơi sâu thẳm tâm hồn. "Lục cô nương, giả sử cô một thân thiết ruột thịt, nhưng đó lại phạm những tội ác tày trời, đáng bị ngàn đao băm vằm, cô sẽ xử lý thế nào?"

Ngụy Linh Lung khẽ sững , nở một nụ cười th thản. "Nếu thể, ta nghĩ ta sẽ tự tay kết liễu ."

Nam Cung Dục kh ngờ một thiếu nữ ngây thơ, hoạt bát như nàng lại thể mang một vẻ mặt lạnh lùng đến vậy. Nhưng chỉ ngay giây tiếp theo, Ngụy Linh Lung đã l lại được vẻ ềm nhiên vốn . Nàng đứng khựng lại. "Lan c tử, trời cũng đã khuya , ta về nhà đây."

Nam Cung Dục gật đầu mỉm cười. "Để ta đưa nàng về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/the-gia-chien-vuong-y-phi-mang-khong-gian-luu-day-ngan-dam/chuong-406-tham-du-yen-tiec-nam-cung-gia.html.]

Hôm nay Ngụy Linh Lung ăn mặc khá phong ph, gió vừa thổi qua, nàng liền hắt xì hơi một cái. Nam Cung Dục lập tức l chiếc áo choàng vừa mới nhận lại chưa được bao lâu, khoác lên bờ vai mỏng m của nàng. cười, nụ cười vẫn th tao, rạng rỡ như mọi khi. "Lần sau lại trả cho ta nhé."

Ngụy Linh Lung mân mê góc áo choàng. Nàng biết rõ nên từ chối. Giữa họ kh nên thêm bất kỳ sự dính líu nào nữa. Nhưng chẳng hiểu vì ma xui quỷ khiến thế nào, khi ngước th niên cao quý, th tao như ngọc như ngà trước mặt. Nàng nghe th chính giọng nói của vang lên "Vâng".

Nam Cung Dục dõi mắt theo bóng dáng kiều diễm của thiếu nữ khuất dần, những suy nghĩ miên man cứ thế cuộn trào trong tâm trí . Cuộc đời này của , chỉ trọn vẹn dành tình yêu cho một con gái duy nhất. Dù bằng bất cứ giá nào. cũng nhất định được nàng.

Đêm nay. Đối với nhiều , đây là một đêm trắng trằn trọc khó ngủ. Tạ Lăng cũng kh ngoại lệ.

Cảm nhận được hơi thở khác thường bên ngoài cửa sổ, nàng khẽ cong khóe môi, nở một nụ cười nhạt. Loại sát thủ nghiệp dư ở đâu ra thế này, đến cả kỹ năng ẩn nén hơi thở cơ bản nhất cũng kh biết. Tạ Lăng rút th Nga Mi Thích (một loại ám khí) giấu dưới gối ra, nắm chặt trong tay.

Sáng hôm sau. Cả nhóm Minh Nguyệt đảo quây quần cùng nhau dùng bữa sáng.

Ngọc Vi lên tiếng hỏi: "Đêm qua mọi nghe th tiếng ai đó kêu la t.h.ả.m thiết kh?"

Ngọc Th đáp: "Kh th, bị ảo thính à?"

Một đệ t.ử khác ngồi cạnh giơ tay lên: " đệ, đệ, đệ, đệ nghe th, còn cả tiếng binh khí va chạm vào nhau loảng xoảng nữa cơ!"

Mọi đồng loạt hướng ánh mắt về phía Tạ Lăng. "Tiểu sư thúc, còn tỷ thì ?"

Tạ Lăng khẽ ho g một tiếng. "Kh , chắc các đệ nghe nhầm đ. Chiều nay chúng ta tới Nam Cung phủ dự yến tiệc, đừng quên nhé."

Hôm nay, Từ Hải Đường vẫn chưa chịu từ bỏ ý định xảo trá, tiếp tục đóng giả làm Thần nữ ra khu vực trung tâm thành phố. Lần này ả ta khôn ngoan hơn, đã bỏ ra một số tiền lớn để thuê hàng chục tên "cò mồi", và ngang nhiên tiến hành khám bệnh cho chúng ngay trước mặt bàn dân thiên hạ.

Kh thể phủ nhận rằng, chiêu trò này của ả đã mang lại hiệu quả nhất định. Nhất là vào cái khoảnh khắc những con bọ đen ngòm bò ra khỏi cơ thể bệnh, đám đ xung qu đều đồng loạt ồ lên kinh hãi.

Chiều tà. Tạ Lăng dẫn theo toàn bộ đệ t.ử Minh Nguyệt đảo lên đường tiến về Nam Cung phủ. Nàng vốn nh ninh rằng đây sẽ là một bữa tiệc Hồng Môn Yến (Bữa tiệc âm mưu ám sát). Nào ngờ vị thiếu chủ Nam Cung lại tiếp đón họ vô cùng nồng hậu, nhã nhặn, c tác chuẩn bị yến tiệc cũng hết sức chu đáo, hoàn hảo, thể nói là chủ khách đều vô cùng hoan hỉ.

Tạ Lăng liếc vị quý c t.ử ôn nhuận như ngọc đang ngồi ở vị trí chủ tọa, nàng lờ mờ hiểu được lý do tại lại được chọn làm kế thừa của Nam Cung gia. Dù là em ruột thịt. Nhưng Nam Cung Trừng thì hành xử bốc đồng, bồng bột, thiếu suy nghĩ thấu đáo. Trong khi đó, Nam Cung Dục lại ăn nói cẩn trọng, kín kẽ, đối nhân xử thế vô cùng khéo léo, tinh tế, lại mang đến cho khác cảm giác dễ chịu, thoải mái như đang tắm trong làn gió xuân.

Một như vậy, mới thực sự xứng đáng là kế nghiệp của một thế gia vọng tộc. Tạ Lăng nâng ly rượu lên, hướng về phía kính rượu. "Đa tạ sự tiếp đãi nồng hậu của Nam Cung thiếu chủ, trời cũng đã về chiều, chúng ta xin phép cáo từ."

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Nam Cung Dục nở nụ cười r mãnh tựa như một con cáo. " thể nán lại nói chuyện riêng một chút được kh?"

"Tất nhiên."

Tạ Lăng ra hiệu cho các đệ t.ử đứng đợi, tự theo chân Nam Cung Dục tiến lên phía trước, rẽ qua hòn non bộ róc rách nước chảy, bước vào một gian phòng tiếp khách.

Nàng biết, màn kịch hay sắp sửa bắt đầu. Con cáo già cuối cùng cũng chịu lòi cái đuôi thật ra . Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...