Tiếng Vọng Hồi Ức
Chương 4: BẢN SONATA CỦA QUỶ
Sáng hôm sau, kh khí trong căn penthouse đặc quánh như chì.
Lucas ngồi ở đầu bàn ăn dài thượt, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại sáng lên một cách kỳ lạ – ánh sáng của một kẻ buôn bạc giả vừa phát hiện ra mỏ vàng.
Tay – bàn tay với vết sẹo xấu xí chạy dọc ngón cái và ngón trỏ – được băng bó sơ sài. dùng nĩa ở tay trái, chọc mạnh vào miếng bít tết tái vừa, nước thịt đỏ hồng chảy ra đĩa sứ trắng.
"Em ngủ ngon chứ, Sarah?" Lucas hỏi, kh ngẩng đầu lên.
Sarah ngồi đối diện, nhấp một ngụm cà phê đen. Cô dùng tay – bàn tay hoàn hảo mới tái sinh – để cầm tách. Cảm giác sứ lạnh chạm vào đầu ngón tay nhạy cảm khiến cô rùng sung sướng, nhưng cô cố giữ vẻ mặt vô cảm.
"Em ổn," cô đáp gọn lỏn.
Lucas bu nĩa xuống. Tiếng kim loại va vào sứ chói tai. ngước cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười cay đắng và đầy toan tính.
"Em ổn. Tất nhiên là em ổn," cười khẩy, giơ bàn tay tàn tật của lên lắc lắc trước mặt cô. " xem, Sarah. vào cái thứ gớm ghiếc này . Em nhớ tại nó lại ra n nỗi này kh?"
Sarah siết nhẹ tách cà phê. Ký ức của Lucas đã hoàn toàn bị viết lại. kh còn nhớ về đêm qua khi ngã xuống sàn và la hét. Trong đầu bây giờ, vết thương này đã tồn tại 13 năm.
" đã cứu em," Sarah nói, giọng bình thản. "Trong con hẻm đó."
"Đúng," Lucas gật đầu, giọng trầm xuống, mang âm hưởng của một kẻ t.ử vì đạo. " là Quarterback xuất sắc nhất bang. đã học bổng toàn phần của Đại học Michigan. lẽ ra đã chơi ở NFL. lẽ ra đã là một ngôi triệu đô."
đứng dậy, bước chậm rãi về phía cô, cái bóng của đổ dài trùm lên cô.
"Nhưng đã vứt bỏ tất cả. Vì em. Vì đôi tay quý giá này của em." cúi xuống, thô bạo nắm l cổ tay của Sarah, kéo lên cao. ngắm những ngón tay thon dài của cô với ánh mắt tham lam trần trụi. "Và , em làm gì để trả ơn ? Mười ba năm qua, em kh đàn nổi một nốt nhạc ra hồn. Em chỉ ăn bám, khóc lóc và làm gánh nặng cho ."
ghé sát tai cô, thì thầm: "Nhưng giờ thì khác . Chúa đã ban phép màu, kh? Hay là bác sĩ Foster đã chẩn đoán sai?"
Sarah giật tay lại, đứng phắt dậy. " muốn gì, Lucas?"
Lucas chỉnh lại cổ áo, trở về dáng vẻ do nhân lạnh lùng.
" đã hủy lịch hẹn với bác sĩ Foster. Em sẽ kh viện tâm thần nữa."
Sarah thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nhưng câu nói tiếp theo của ngay lập tức bóp nghẹt hy vọng đó.
"Thay vào đó, đã gọi cho đại diện truyền th. Tháng sau, Ardent sẽ tổ chức một buổi hòa nhạc từ thiện lớn nhất New York. 'Sự trở lại của Thiên nga'. Vé VIP đã bắt đầu được chào bán sáng nay. 5.000 đô la một vé."
Sarah trân trối . " ên . chưa tập luyện gì suốt 13 năm..."
"Em là thiên tài mà, Sarah?" Lucas ngắt lời, ánh mắt sắc lạnh như d.a.o cạo. "Em nợ cuộc đời này. Em nợ sự nghiệp NFL của . C ty đang thua lỗ, các cổ đ đang muốn nuốt sống . Đôi tay này của em..." chỉ vào tay cô. "...là tài sản duy nhất còn giá trị th khoản mà . Em sẽ chơi đàn. Em sẽ kiếm tiền. Và em sẽ cứu cái ghế CEO của ."
quay lưng bước , ném lại một câu mệnh lệnh:
"Vào phòng đàn . muốn nghe bản La Campanella trước bữa trưa. Nếu em đ.á.n.h sai một nốt, sẽ tự tay đập nát cái đàn đó. Và thể là cả ngón tay em nữa."
Sarah ngồi trước cây đàn Steinway. Nắp đàn đã được mở lên, để lộ hàm răng đen trắng đang chờ đợi.
Cô đặt tay lên phím đàn.
Mười ba năm. Mười ba năm cô chỉ dám nó, chạm nhẹ vào nó với nỗi đau đớn thể xác và tinh thần. Nhưng giờ đây, khi cô đặt ngón tay xuống, một luồng ện chạy dọc sống lưng.
Cơ bắp cô nhớ. Trí não cô nhớ. Và quan trọng hơn, đôi tay này – đôi tay được đ.á.n.h đổi bằng m.á.u của Luke năm 17 tuổi – đang khao khát được giải phóng.
Sarah hít sâu. Cô kh chơi cho Lucas. Cô kh chơi để cứu c ty rác rưởi của . Cô chơi cho chính . Cô chơi để kiểm chứng xem vũ khí mới của sắc bén đến đâu.
Ding.
Nốt nhạc đầu tiên vang lên, trong trẻo như pha lê vỡ.
Và , cơn bão ập đến.
Ngón tay Sarah lướt trên phím đàn với tốc độ kh tưởng. Bản La Campanella của Liszt – một trong những bản nhạc khó nhất thế giới – tuôn trào dưới tay cô như thác lũ. Những cú nhảy quãng xa, những nốt lặp ên cuồng, sự tinh tế trong từng cú chạm... tất cả đều hoàn hảo.
Cô nhắm mắt lại, để âm nhạc cuốn trôi căn phòng ngột ngạt, cuốn trôi gã chồng tệ bạc. Trong khoảnh khắc này, cô là nữ hoàng. Cô nắm quyền kiểm soát.
Khi nốt nhạc cuối cùng ngân vang và tắt lịm, Sarah vẫn ngồi im, lồng n.g.ự.c phập phồng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiếng vỗ tay chậm rãi vang lên từ cửa.
Lucas đứng đó, tựa vai vào khung cửa. kh còn vẻ giận dữ nữa. Thay vào đó là sự thỏa mãn của một gã lái buôn vừa kiểm định xong món hàng hiếm.
"Tuyệt vời," nói, mắt sáng lên vẻ tham lam. " đã đúng. Em là một mỏ vàng, Sarah ạ. Với câu chuyện ' vợ tật nguyền được tình yêu chữa lành', chúng ta sẽ bán cháy vé ở Carnegie Hall."
rút ện thoại ra, bấm số. "Alo, Mark hả? Soạn hợp đồng . Tour diễn vòng qu nước Mỹ. Đúng, cô đã hồi phục hoàn toàn. Ký hợp đồng độc quyền 10 năm với Ardent Entertainment. Nh lên."
Sarah tấm lưng của Lucas khi vừa vừa nói chuyện ện thoại đầy hưng phấn.
kh hề yêu cô. cũng chẳng quan tâm đến phép màu. Với , cô chỉ chuyển từ "phế thải" sang "máy in tiền".
Nhưng đã sai lầm một ều. Khi cô là phế nhân, cô phụ thuộc vào . Nhưng khi cô là ngôi triệu đô, mới là kẻ cần cô.
Sarah khẽ mỉm cười. Một nụ cười lạnh lẽo chưa từng xuất hiện trên gương mặt cô suốt một thập kỷ qua.
Đêm hôm đó, Sarah khóa trái cửa phòng ngủ. Cô l cuốn nhật ký ra từ dưới gối.
Đã 24 giờ trôi qua kể từ vụ tấn c trong quá khứ. Cô cần biết Luke thế nào. Cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng cô, nhưng nó nh chóng bị đè nẹp bởi bản năng sinh tồn.
Cô viết: "Luke? ổn kh?"
Dòng chữ hồi đáp hiện lên chậm chạp, nét bút run rẩy và mờ nhạt, lẽ do đang viết bằng tay trái.
"Đau c.h.ế.t được, Sarah ạ. Bác sĩ nói xương nát vụn. Tớ phẫu thuật đóng nh."
Trái tim Sarah thắt lại.
"Tớ xin lỗi," cô viết. Lần này là thật lòng.
Dòng chữ tiếp theo của Luke khiến cô sững sờ:
"Đừng xin lỗi. Tớ th tay , Sarah 2010. Tay kh cả. Chỉ bị trầy xước nhẹ. Thế là tốt . Tớ kh hối hận."
Sarah c.ắ.n môi đến bật máu. Sự ngây thơ và t.ử tế của như d.a.o cứa vào lương tâm cô. vẫn chưa biết cái giá thực sự. vẫn nghĩ là hùng.
Nhưng , dòng chữ tiếp theo hiện lên, mang theo một chút bóng tối của sự thay đổi:
"Nhưng Sarah này... bố tớ vừa vào thăm. Ông khóc. Ông nói học bổng Michigan bị hủy . Tớ... tớ kh biết sẽ làm gì nữa. Bóng bầu d.ụ.c là tất cả của tớ."
Sarah chằm chằm vào trang gi. Đây chính là khởi đầu của sự tha hóa. Sự thất vọng, nỗi sợ hãi về tương lai, và áp lực tài chính sẽ dần biến trai này thành con quái vật Lucas ở phòng bên cạnh.
Cô cần ngăn chặn ều đó. Hoặc ít nhất, cô cần lợi dụng nó.
"Luke, nghe nói," Sarah viết, ngòi bút hằn sâu xuống gi. "Bóng bầu d.ụ.c kh là con đường duy nhất. th minh. Và quan trọng hơn, cần biết kẻ nào đã làm ều này với ."
"Ý là bọn côn đồ?"
"Kh. Kẻ đứng sau chúng. Kẻ đã thuê chúng để hủy hoại tay của Sarah 2010, nhưng lại khiến lãnh đạn."
Sarah hít sâu. Đã đến lúc gieo mầm chia rẽ.
"Là Jessica. Cô ta ghen tị với Sarah. Cô ta muốn Sarah mất suất vào Juilliard."
Im lặng kéo dài.
"Kh thể nào... Jess là bạn thân của Sarah mà..."
"Kiểm tra tủ đồ của cô ta ở trường, ngăn dưới cùng, trong hộp giày cũ. sẽ tìm th biên lai chuyển tiền và tin n với bọn côn đồ. Đừng đối chất với cô ta. Hãy báo cảnh sát ẩn d."
Sarah đóng cuốn nhật ký lại.
Ở dòng thời gian cũ, Jessica chưa bao giờ bị bắt. Cô ta trở thành thư ký, tình nhân của Lucas, cùng thao túng Sarah. Nhưng nếu Jessica bị bắt từ năm 17 tuổi... tương lai sẽ thay đổi thế nào?
Sarah kh biết chắc. Nhưng cô biết một ều: Cô đang chơi trò xếp hình với thời gian, và mỗi mảnh ghép cô thay đổi đều khiến bức tr hiện tại méo mó theo một cách kh thể đoán trước.
Bên ngoài, tiếng sấm rền vang. Một cơn bão nữa đang tới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.