Tình Yêu Phong Vân
Chương 144: Nhà Họ Lâm Náo Loạn - 2
Vào đến trong bếp, Tần Vy An và Kiến Quốc cái bàn ăn mà choáng váng thật sự, cứ như mẹ mang cả chợ về nhà vậy.
Trần Tư Dung và Lâm Kiến Hào cứ nh ninh đây là con dâu tương lai nên chẳng hỏi han gì đến chuyện tình cảm của hai đứa, sợ lỡ lời mất c thằng con lại giở chứng nên chỉ hỏi về c việc và cuộc sống thôi.
- Cũng m năm mới gặp lại cháu nhỉ? – Lâm Kiến Hào lên tiếng.
- Vâng, chắc cũng cũng bảy, tám năm gì đ ạ. – Tần Vy An lễ phép trả lời.
- Kiến Quốc tính tình bộp chộp, cháu làm chung với nó thì nâng đỡ nó nhé. – Trần Tư Dung gắp thức ăn bỏ vào chén cô, nhẹ nhàng nói.
- Mẹ ơi, cô là cấp dưới của con đ, con kh nâng cô thì thôi, lại…
Kiến Quốc còn chưa chấm hết câu đã bị ba thụi cho một cái, nháy mắt ý bảo đàn bà đang nói chuyện, đàn kh được xen vào. Đoạn, gắp con cá to tướng bỏ vào chén . tủi thân cúi xuống ăn, mặc kệ cả thế giới.
Đang rôm rả chuyện trò thì Tần Vy An bị vương nước sốt vào áo nên xin phép làm sạch. Hai bà chỉ dẫn nhà vệ sinh cho cô xong lại tiếp tục vui vẻ dùng bữa. Lâm Kiến Hào vừa cho thịt vào miệng thì bỗng nghe tiếng khọt khọt. Quay lại thì th Kiến Quốc hai tay ôm cổ, nói như mếu.
- Con bị hóc xương .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trần Tư Dung vội bu đũa, l cơm trắng viên lại, bỏ vào miệng , bắt nuốt cho trôi xuống. Lâm Kiến Hào thì trở đũa liên tục. Kiến Quốc nuốt chắc đâu cả bát cơm, trợn mắt trợn mũi mà cũng chẳng hề hấn gì.
Th vậy, Lâm Kiến Hào tiếp tục tung chiêu, chạy ra phía sau, xách Kiến Quốc đứng dậy, đan tay vòng ra trước eo , đẩy kéo khí thế.
Kiến Quốc biết hóc xương kh thể c.h.ế.t nhưng bị cặp vợ chồng này hành thì kh chắc, chỉ là họ phối hợp ăn ý quá khiến chẳng cơ hội phản kháng, kh hiểu làm họ thể nuôi sống đến hôm nay, thật là một kỳ tích chứ chẳng đùa.
cũng chẳng hình dung ra họ làm gì mà giàu như vậy khi cứ theo những kinh nghiệm dân gian, thầm nghĩ chắc do hũ vàng chôn của nội bà ngoại gì để lại chứ.
Tiếp theo, Trần Tư Dung chạy đến nhà bếp, l nhánh tỏi củ, bóc vỏ, nhét vào mũi , bắt thở bằng miệng. Tâm nguyện của Kiến Quốc lúc này là muốn viết di chúc để nói cho mọi biết nguyên nhân c.h.ế.t là bởi vì đâu chứ kh thì oan cho con cá.
Đang giữa r giới mong m, tr th cô tiên áo trắng bước ra, vội vung tay cầu cứu. Tần Vy An hốt hoảng chạy lại.
- làm thế ạ?
- Nó ăn cá kh chịu nhả xương nên thế đ. – Lâm Kiến Hào giải thích.
- Cô chú để ngồi xuống trước đã.
Nói , Tần Vy An vội l đồ nghề ra, dùng đèn pin rọi vào họng cẩn thận l kẹp y tế gắp cái xương. Cả hai vị phụ thở phào, thầm nghĩ con dâu bác sĩ trong nhà thật tốt. Còn Kiến Quốc mừng hơn trúng số, cứ tưởng ngày mai kèn tây sẽ thổi vang cả nhà, còn thì xòe ra hai cánh mà chu du khắp chốn cũng nên.
Chưa có bình luận nào cho chương này.