Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 145: Thời Khắc Đẹp Trước Phút Phân Kỳ - 1

Chương trước Chương sau

Vì Vỹ Đình ghé qua xem c trình thuộc dự án khu du lịch sinh thái mà Thịnh Vũ đang tiến hành xây dựng do Steven bỏ vốn đầu tư nên đến gần chiều, và Thủy Nguyệt mới tới nơi.

Khu nghĩa trang nằm khuất sau một ngôi làng hẻo lánh, hai bên đường mọc nhiều cỏ hồng đuôi chồn. Ngày rời khỏi thành phố, Thủy Nguyệt mang tro cốt mẹ theo lên miền núi. Khi đến tỉnh D xin việc, sau một lần cùng đoàn phim chọn địa ểm, cô phát hiện nơi bình yên này nên đưa bà về. Vốn cô đã mua đất, định sau này sẽ sinh sống tại đây nhưng cuối cùng bị ều chuyển c tác và gặp lại .

Vỹ Đình để xe tít ngoài xa cùng Thủy Nguyệt cuốc bộ vào vì lối quá hẹp. Lúc từ nước A trở về cũng đúng vào ngày giỗ mẹ cô, đến nghĩa trang thành phố với hy vọng sẽ gặp yêu ở đó nhưng hỏi ra mới biết cô đã đưa bà .

Đặt bó hoa cúc trắng lên phần mộ, Thủy Nguyệt đứng lặng hồi lâu. Nếu như kh biết đàn bên cạnh là Văn Phong thì lẽ cô đã hào hứng mà khoe với mẹ về rể tương lai tài ba, xuất chúng.

Đang mơ hồ trong mớ hỗn độn của quá khứ thì bàn tay Vỹ Đình siết chặt đưa cô về lại thực tại.

- Mẹ. Cảm ơn mẹ đã sinh ra và nuôi dưỡng nên một cô gái xinh xắn thế này. Từ giờ mẹ hãy yên tâm giao cô cho con nhé. Con hứa sẽ dùng cả cuộc đời để yêu thương và chăm sóc cô .

Thủy Nguyệt bất giác quay lên . Thật là ngoài sức tưởng tượng của cô. Làm thế nào mà thể nói ra những lời nói dối trắng trợn đó trước đã khuất kia chứ. Cô đang mãi thẫn thờ thì bu tay, rảo một vòng, nhổ những cây cỏ dại mọc xung qu mộ phần cho thật sạch dẫn cô ra về.

Ánh nắng vàng hôn nhẹ làm đôi môi con gái thêm hồng. Những b cỏ lung linh, xào xạc trong cơn gió thoảng h hao như những lớp sóng trải dài ôm l bước chân đôi tình nhân.

Trong cái lạnh se sắt của ráng chiều nơi miền quê yên ả, Vỹ Đình th lòng đầy nỗi bâng khuâng, kỷ niệm về những ngày tháng dấu yêu năm xưa đã từng bên nhau dào dạt quay về. đưa tay hái những nhành hoa, khéo léo kết thành vòng nguyệt quế.

Đôi mắt buồn man mác của Thủy Nguyệt trong nắng chiều làm Vỹ Đình càng thêm say đắm, chính ánh mắt đó đã cuốn cả nửa đời vào trong vòng xoáy lẩn quẩn của yêu thương, oán hận. chợt dừng bước, kéo cô sát lại gần, nhẹ nhàng đặt vòng hoa sắc tím hồng lên mái tóc cô.

- yêu em, Thủy Nguyệt.

Giữa khung cảnh thơ mộng, trao cô nụ hôn dài như bất tận. Cô kh phản kháng, cứ thế đón nhận. Phần vì để khỏi nghi ngờ, phần vì để xoa dịu trái tim đang kh nghe lời của . Ánh mặt trời lúc này đã rơi xuống thật sâu, hắt lên những tia nắng vàng vọt xuyên qua những vòng câu, mây trắng trôi lướt thướt trên trời, hoa lá lạnh lùng theo gió đong đưa.

Rời khỏi ngôi làng. Vỹ Đình đưa Thủy Nguyệt hướng ra phía thị trấn để thuê khách sạn. Xe đang bon bon chạy bỗng dưng trở nên nặng nề. vội tg lại, mở cửa xuống kiểm tra, cô tò mò nên cũng theo.

- Đứt dây curoa . – Vỹ Đình mím môi, ngang dọc.

- Xe mới mà cũng đứt được ? – Thủy Nguyệt bất giác hỏi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đang chằm hăm thì con chuột chẳng biết từ đâu phóng ra làm cô hoảng hốt nhảy tót lên, ôm l cổ , la oai oái. M hộ dân lác đác bên đường nghe tiếng liền nhiều chuyện đến xem. Ông thợ sửa xe ngó một hồi lắc đầu.

- Nơi này toàn xe máy và xe đạp nên chẳng mua phụ tùng ô tô làm gì. Giờ trời cũng sắp tối , mai mới chạy xuống thị trấn l về thay cho được.

- Vậy ở đây nhà nghỉ nào gần kh ạ? - Vỹ Đình lên tiếng hỏi.

Ông ta gật đầu lia lịa nh nhảu dẫn họ tới căn nhà cũ cách đó một khoảng đất trống. Bảo là ta tính cho thuê nhưng chưa ai nhu cầu, vẫn đang để kh. Vỹ Đình và Thủy Nguyệt cùng lúc nhau, khẽ thở dài, xem ra cũng chỉ lựa chọn này thôi nên cả hai đành đồng ý.

Hai dọn dẹp, lau chùi nhà cửa, tắm gội xong thì trời cũng tối sầm. Vì kh phương tiện di chuyển nên Vỹ Đình mượn tạm chiếc xe đạp cũ ở tiệm để chở Thủy Nguyệt ăn.

Con đường miền quê b giờ chỉ màu đen của màn đêm, một vài ánh đèn lác đác, cách xa nhau cả một khoảng dài. Tuy Thủy Nguyệt ngồi phía sau, được cản gió nhưng cô vẫn th lạnh.

- Em muốn ăn gì? – Vỹ Đình dịu dàng hỏi.

- Trời lạnh quá, ăn cái gì nóng nóng chút .

- Mì nhé.

Vừa lúc tới một xe mì, dừng lại, quay lui hỏi ý cô. Thủy Nguyệt khe khẽ gật đầu, nhảy xuống đất.

Chiếc xe bán mì được ghép từ những tấm tôn, tr đã cũ. Ánh ện thắp bằng bình acquy phát ra thứ ánh sáng nhờ nhờ, yếu ớt. đàn gầy nhom, khắc khổ nh tay trụng hai bát mì cuối cùng. Nồi nước lèo bốc khói nghi ngút tỏa mùi thơm làm cả Vỹ Đình lẫn Thủy Nguyệt đều xốn xang trong lòng.

Đưa mắt cô gái đối diện , Vỹ Đình cảm th bình yên biết bao. Dẫu cho trời lạnh hơn thế nữa, chỉ cần cô bên cạnh thì với ngày nào cũng là ngày xuân.

- May quá. trễ chút nữa là kh còn gì ăn . - Vỹ Đình l đũa và thìa cho cô, mỉm cười âu yếm.

- Vâng. Lần sau với nhau thì mang lương khô dự phòng nhé.

- Tuân lệnh vợ.

Nghe nói, cô vội cúi xuống, cắm mặt vào tô. Thầm nghĩ giờ mà nói đàn trước mặt đây đang hận thấu xương thấu tủy thì chắc chẳng ai tin đâu.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...