Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Phong Vân

Chương 225: Mưa Chiều Lấp Lối - 1

Chương trước Chương sau

Gần hai giờ chiều, Thủy Nguyệt vừa khiêng chiếc va li từ trên cầu thang xuống thì Phương Giao Tình cũng vừa trang ểm xong và bước ra. Th cô bạn mắt chớm đỏ hoe, Thủy Nguyệt vội ôm l an ủi.

- Trôi hết mascara bây giờ, mà khóc là khóc theo đ.

- Ai khóc chứ, kẻ viền mắt lỡ chọc vào nên hơi khó chịu thôi.

Nói , Phương Giao Tình vội đẩy Thủy Nguyệt ra, giành l chiếc va li kéo về phía cửa, cốt để cô bạn kh th biểu cảm trên mặt .

- Em bình an nhé, khi nào đến nơi thì gọi cho bọn biết. - Tăng Vỹ khẽ mỉm cười, nhẹ giọng.

- Chị nhé. - Cô bé kế toán cũng kh giấu được xúc động, sụt sùi.

Thủy Nguyệt nghẹn ngào chẳng thốt nên lời, chỉ biết mím chặt môi, gật đầu, đưa mắt một lượt khắp kh gian bé nhỏ lần cuối cất bước thật nh. Chưa mà đã th nhớ, cô sợ đứng thêm lát nữa sẽ kh kiềm được mà khóc mất thôi.

Chiếc xe lăn bánh qua các ngã đường dừng lại trước nghĩa trang thành phố. Trước lúc rời , Thủy Nguyệt muốn đến thăm mộ ba mẹ Vỹ Đình một lần, dù đã xảy ra nhiều chuyện nhưng trong lòng cô vẫn luôn quý mến và biết ơn họ.

- vào nh kh? đợi đưa ra sân bay luôn. – Phương Giao Tình quay sang hỏi.

- cứ làm việc của còn đến Thịnh Vũ nữa, lát bắt taxi cũng được, để trễ giờ bên đó lại kh vui đâu.

- Được, tạm biệt. Tới nơi nhớ gọi cho liền nhé.

- biết , chúc may mắn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Phương Giao Tình cố gắng mỉm cười, nhấn ga vọt . Chờ cho đến khi chiếc xe khuất hẳn, Thủy Nguyệt mới tiến vào sâu trong nghĩa trang, tìm tới mộ Quế Lệ Na và Vương Nghĩa Nhân.

Thắp hương xong, cô đứng lặng hồi lâu. Phía trên đầu, mây đen vần vũ, tiếng lá cây reo trong gió như đang hát lên một bản tình ca thật buồn. Nước mắt rơi xuống làn môi mặn chát. Lại thêm một lần cô biến thành kẻ phụ tình Vỹ Đình và bỏ rơi . Nhưng nếu kh như vậy thì cô còn biết làm gì khác, mặc cảm tội lỗi đã khiến cô chẳng thể nào bước đến bên được nữa.

Gió mỗi lúc một mạnh dần, mưa cũng lất phất rơi, giọt nghiêng, giọt ngả gọi kỷ niệm vui buồn xa xăm ùa về, ngỡ như mới vừa hôm qua thôi. Chuyện tình đau thương của cô và cơn mưa bốn mùa chứng kiến, cứ tan hợp để lại tan.

Nén hương chưa kịp cháy tàn đã tắt ngúm, kh gian xung qu nhuốm màu buồn thê lương. Đưa tay gạt dòng nước mắt và những bụi mưa rơi trên mặt, Thủy Nguyệt kéo vali quay trở ra. Nếu như cơn mưa chiều nay thể xóa nhòa tất cả ký ức trong tim thì tốt biết bao.

Chiếc ta xi từ từ chuyển bánh đưa Thủy Nguyệt rời khỏi, ngoảnh đầu về phía sau, màn mưa trắng xóa đã che khuất con đường dài hun hút. Trời lạnh buốt thế này, chẳng biết vết thương cũ hành hạ kh, còn bị đau nhức hay kh.

- Vỹ Đình, em xin lỗi, hãy quên em và sống thật tốt nhé. – Cô thì thầm trong nước mắt.

Lúc này, kim đồng hồ cũng nhích dần về ba giờ chiều. Vỹ Đình gấp chiếc máy tính lại, bước vào phòng, soi gương, chỉnh trang đầu tóc, quần áo chằm chằm vào ện thoại chờ đợi. Mới bốn giờ kém hai mươi phút, lễ tân gọi đến, th báo bên Nhất Tâm vừa tới và Tuấn Kiệt đã hướng dẫn cô lên phòng họp.

Hít một hơi thật sâu để l bình tĩnh, bước nh ra ngoài, cảm giác cứ hồi hộp như ngày đầu tỏ tình cùng cô vậy.

Đẩy nhẹ cánh cửa, Vỹ Đình nhác th dáng con gái trong chiếc váy màu đỏ, tóc xõa ngang lưng, đứng quay mặt về phía cửa sổ. Đang mừng rỡ định gọi tên thì đã quay lại khiến hụt hẫng vô cùng.

- Chào chủ tịch Vương, tên Phương Giao Tình, là nhân viên kinh do của Nhất Tâm.

- Chào cô, tưởng là cô Đỗ Thủy Nguyệt sẽ đến chứ?

- Cô bận việc nên c ty cử thay, kh phiền chứ ạ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...