Tình Yêu Phong Vân
Chương 226: Mưa Chiều Lấp Lối - 2
Vỹ Đình lắc đầu, bảo Phương Giao Tình ngồi xuống đẩy xấp tài liệu đã chuẩn bị sẵn sang phía cô, đồng thời tóm tắt sơ lược về tiến độ cần cung cấp của đơn hàng và cả ý định sau này sẽ để Nhất Tâm thực hiện tất cả các gói mua sắm thiết bị mới cho Thịnh Vũ.
- Làm những cái này nh l tiền hơn, cứ giao hàng là th toán thôi, kh cực khổ như thi c. Cô ý kiến gì kh?
- Kh đâu ạ, cám ơn nhiều, chủ tịch Vương.
- Thủy Nguyệt… cô bận việc gì vậy? Cô biết khi nào cô rảnh kh?
Câu hỏi bất chợt chẳng liên quan đến c việc khiến Phương Giao Tình bối rối kh biết nói thế nào. ưu ái Nhất Tâm như vậy đã khiến cô cảm động muốn phát khóc , giờ ánh mắt mong chờ câu trả lời kia th xót xa quá.
- Thật ra… chủ tịch Vương à. Hôm nay cô sẽ bay sang nước Y, kh biết khi nào cô mới quay về nữa. Chuyến bay là bốn giờ ba mươi phút chiều nay. …
Phương Giao Tình chưa dứt lời, Vỹ Đình đã vội đứng lên, vụt chạy . Cô hốt hoảng đuổi theo vì lo chuyện năm xưa sẽ lần nữa lặp lại. Vừa ra khỏi cửa phòng thì cô va Tuấn Kiệt, ngã sóng soài. Tên trợ lý nh chóng cúi xuống đỡ cô lên, rối rít hỏi.
- Cô làm kh? bị đau ở đâu kh?
- Đừng lo cho , mau đuổi theo chủ tịch, đừng để lái xe, mau lên.
Nghe Phương Giao Tình hét, Tuấn Kiệt bấn loạn bu tay cô chạy như bay đến thang máy. Vừa xuống tầng trệt, ba chân bốn cẳng vọt tới nhà xe, hận cái thang máy kh thể trượt từ tầng tám xuống ngay cổng để chặn cho nh. Cũng may vừa lúc Vỹ Đình bấm mở khóa thì đuổi kịp.
- Sếp, đâu để em lái cho ạ.
- Ra sân bay.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Vâng .
đón l chìa khóa từ tay Vỹ Đình, gấp gáp mở cửa sau cho vào. Xong lại lật đật chạy lên ghế lái, khởi động xe phóng về phía cổng chính.
Mưa ngày càng nặng hạt, bầu trời đen kịt một màu, buổi chiều cứ thế tối dần, ánh đèn của dòng xe tấp nập tô vẽ lên con đường chốn đô thành nhạt nhòa trong màn nước.
Vỹ Đình sốt ruột đồng hồ, sân bay chỉ cách một khoảng nữa thôi nhưng cứ nhích từng chút thế này thì e là kh kịp mất. Quan sát trước sau một hồi, lên tiếng bảo tên trợ lý.
- Dừng xe cho .
- Nhưng sếp ơi…
- bảo dừng xe.
- Vâng.
Vỹ Đình vội vàng cởi chiếc áo dạ khoác bên ngoài, sợ nó thấm nước sẽ làm chậm bước chân . Tuấn Kiệt vừa quay đầu, chưa kịp nhắc mang ô thì đã nhảy xuống . lo lắng đến phát sốt nhưng chẳng biết làm , đâu thể vứt cái xe giữa đường mà bám theo được, còn cả hàng dài ô tô chờ ở phía sau.
Tiếng sấm giật đùng đùng mang theo ánh chớp sáng lòe rạch ngang trời. Hàng cây bên đường bị gió quật ngang quật dọc tả tơi. Mặc cho mưa tuôn xối xả, Vỹ Đình quên cả cái giá lạnh và đau đớn trong xương tủy đang hành hạ , cố len lỏi qua từng chiếc xe, nhảy lên lề đường, chạy về phía trước.
Chiếc áo sơ mi trắng sũng nước dính sát vào càng làm dáng thêm gầy hơn. Những đợt gió mạnh tạt ngang khiến chới với. kh thể cứ thế mà đánh mất Thủy Nguyệt được, kh muốn bản thân cô đơn độc hành một suốt quãng đường còn lại, vì nếu như kh là cô thì chẳng thể sóng đôi cùng ai khác.
Dẫu lúc oán hận nhưng đến cuối cùng vẫn dành trọn trái tim cho cô, vẫn mong được kề bên như lẽ tự nhiên chẳng thể nào thay đổi, tựa ánh trăng khuyết lại tròn, tựa dòng s sẽ về với biển.
thừa nhận bản thân chẳng còn trẻ để mà chờ đợi và tr ngóng nữa. Kh biết tự bao giờ, th bất lực và thất vọng về chính .
Chưa có bình luận nào cho chương này.