Tổng Giám Đốc, Vợ Ngài Là Vị Sếp Bí Ẩn
Chương 1147: Đập Vỡ Miệng!
Lục Niên thực ra cũng động cơ ích kỷ riêng. Thật ra, sau khi biết em gái vẫn còn sống, sau khi phân tích, việc em gái giấu thân phận quả thực tốt. Thứ hai, chỉ muốn cưng chiều em gái một chút.
Tô Nhan Lục Niên với vẻ khó tin. Bình thường Lục Niên là ngoan ngoãn nhất, tuyệt đối kh nói dối.
Lục Nhiêu chắp tay sau đầu, lười biếng dựa lưng vào ghế, nói.
- Mẹ, thật ra ngoài em Tư và Lục Trốn, thì cả Cả và Hai đều biết chuyện này. Nếu con nhớ kh nhầm, hình phạt của gia tộc là sáu mươi đòn. Ba chúng con mỗi chịu hai mươi đòn!
Lục Nhiêu vẫn luôn rèn luyện thân thể, hoàn toàn kh sợ bị đánh. đúng là một trai trẻ mặt dày!
Tô Nhan thở hổn hển. Bà thực sự tức giận.
- Con đúng là giỏi tính toán!
- Mẹ ơi, con cũng kh sai. Mẹ nên khen ba đứa con quan hệ tốt. Chẳng mẹ đã dạy chúng con từ nhỏ là cùng nhau vượt qua khó khăn ? Con học tốt những gì mẹ dạy! - Lục Nhiêu cười nói, như thể kh sợ bị đánh.
- Mẹ nhất định sẽ bẻ miệng con trước! - Ánh mắt Tô Nhan tràn đầy tức giận.
Tuy Lục Kỳ kh muốn bị phạt nặng, nhưng mỗi lần chuyện gì xảy ra, cô đều nghĩ đến việc giúp các giảm nhẹ hình phạt. Cô nói.
- Mẹ ơi, con nghe nói cô tiểu thư đang ve vãn Ba. Nếu mẹ bẻ miệng , lỡ cô kh còn muốn Ba nữa thì ? mẹ kh đánh cho một trận!
Lục Nhiêu nghe Lục Kỳ nói vậy, lặng lẽ giơ ngón tay cái lên khen Lục Kỳ.
Lục Trốn vẫn chút giống em gái ruột.
Tô Nhan liếc Lục Kỳ. Suy nghĩ một chút, bà nói.
- Cũng đúng. Làm cô gái kia sợ thì kh ổn...
Bốn con trai của bà chưa ai tìm được bạn gái!
Lục Nhiêu kh nói nên lời.
Những khác cũng sửng sốt. Đây là lần đầu tiên họ th mẹ dễ nói chuyện đến vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tong-giam-doc-vo-ngai-la-vi-sep-bi-an/chuong-1147-dap-vo-mieng.html.]
Tô Nhan vốn tức giận, nhưng nghĩ đến việc các con trai vẫn tìm vợ, bà lại bớt giận hơn một chút. Bà nghĩ cách trừng phạt họ. Bà kh chỉ muốn dạy cho họ một bài học mà còn kh để họ làm hỏng d tiếng của . Họ vẫn thể quyến rũ được vài cô gái!
Kiều Niên vội vàng giải thích.
- Mẹ, thật ra chuyện này cũng kh thể trách các con được. Chuyện này hơi phức tạp. Các con làm vậy là vì muốn bảo vệ con.
- lại tốt cho con chứ? - Cơn giận của Tô Nhan dâng lên. Bà trừng mắt những đứa con trai kh đáng tin cậy của và nói.
- Đừng để bị chúng lừa.
- Kh, mẹ. Thật ra con đã nhận tổ tiên . - Kiều Niên thành khẩn nói.
Nỗi giận của Tô Nhan như tên lửa phóng vọt ra ngoài kh gian. Bà trừng mắt ba con trai.
- Các con... các con thật to gan. Cánh của các con đã cứng . Vậy mà các con lại giấu mẹ một chuyện quan trọng như vậy!
Lần đầu tiên, Kiều Niên nhận ra thật lắm lời. Dù cô giải thích thế nào, Tô Nhan càng nghe càng tức giận. Cô vội vàng gắp một miếng thịt cho Tô Nhan và nói.
- Mẹ ơi, thật ra chuyện này phức tạp. Hơn hai mươi năm trước, con đáng lẽ đã c.h.ế.t , nhưng may mắn thay, con vẫn sống sót. Nếu con cứ thế này mà trở về nhà họ Lục, biết đâu bọn họ sẽ nghĩ cách khác để đối phó với con. Lúc đó, con nghĩ rằng như vậy quá nguy hiểm, nên đã đề nghị giấu thân phận!
Nghe Kiều Niên nói vậy, mắt Tô Nhan càng đỏ hơn. Bà Kiều Niên với vẻ đau lòng.
Kiều Niên tiếp tục.
- Con kh chắc những đó thực sự muốn con c.h.ế.t hay kh, nhưng ều duy nhất con chắc c là ba kẻ bắt c bị g.i.ế.c năm đó chỉ là những con cừu tế thần hoặc vật tế thần bị bọn họ đẩy ra. Những kẻ bắt c thực sự vẫn còn trong bóng tối. Các con chỉ đồng ý với đề nghị của con vì muốn bảo vệ an toàn cho con. Mẹ đừng tức giận.
Kiều Niên nói rõ ràng. Th vẻ giận dữ trên mặt Tô Nhan dần tan biến, cô nói.
- Mẹ ơi, con thực sự sợ mọi kh thể giả vờ rằng con vẫn còn sống. Con sợ sẽ báo động cho kẻ thù, nên con kh nói với mẹ. Mẹ đừng tức giận.
- Đường, con đã chịu khổ nhiều . - Tô Nhan Kiều Niên với vẻ đau lòng.
Kiều Niên khẽ lắc đầu, nói giọng ệu nịnh nọt.
- Sau này mới biết đối phương đã biết con vẫn còn sống từ lâu. Các trai con bảo con báo hiếu tổ tiên. Nhưng lúc đó mẹ đang ở nước ngoài, con muốn gặp mẹ trực tiếp, nên kh bảo các gọi ện cho mẹ. Mẹ ơi, mẹ đừng giận, đừng đánh các con nữa, được kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.