Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cô Sinh Viên
Chương 35: Chap 35
gian mới chạm tới một điểm cân bằng mong manh thì bắt đầu trượt , theo kiểu đột ngột khiến giật , mà một sự lệch chậm, nhẹ, như một mặt nước tưởng chừng phẳng lặng bên dòng chảy âm thầm đổi hướng.
Lục Minh Kha vẫn Vỹ Huân, ánh mắt còn đơn thuần quan sát dò xét nữa, mà giống như đang chờ đợi, chờ cô tự một điều gì đó mà tin rằng cô bao giờ thực sự dám đối diện.
Khi cô dứt câu “đang học cách bước tiếp”, khẽ lặp , giọng thấp một chút, đủ để rõ từng chữ: “Đang học cách… nghĩa em vẫn thực sự bước qua.”
hỏi, mà một kết luận suy nghĩ từ , và chính sự chắc chắn đó khiến câu trở nên khó phản bác hơn bình thường.
Vỹ Huân khẽ siết tay , nhịp tim chệch một chút, cô định mở miệng giải thích, lời kịp tròn thì tiếp lời, chậm rãi, gần như cho cô trống để thoát :
“ … em chỉ tìm lý do đủ lớn để buông bỏ?”
Câu nhẹ đến mức gần như mang theo cảm xúc, chạm chỗ yếu nhất, khiến khí xung quanh như lắng xuống một nhịp rõ.
Và chính lúc đó, âm thanh kim loại chạm mặt bàn vang lên, lớn đủ dứt khoát để cắt ngang tất cả.
Trình Quân Dục đặt d.a.o xuống, động tác nhanh, mang theo một lực kiểm soát rõ, như thể kiềm đủ lâu và bây giờ còn ý định tiếp tục ngoài nữa.
Vỹ Huân, ánh mắt hướng thẳng về phía Lục Minh Kha, giọng trầm xuống, bình tĩnh mất lớp lịch sự ban đầu:
“ Lục, những chuyện cần ngoài phân tích .”
Hai chữ “ ngoài” thả xuống nhẹ nhàng, giống như một đường ranh giới vạch ngay giữa bàn ăn, rõ ràng đến mức ai thể giả vờ hiểu.
Lục Minh Kha khựng một nhịp nhỏ, ánh mắt chậm rãi chuyển sang , khóe môi cong lên một chút, còn nụ ôn hòa đó mà mang theo một tầng ý nghĩa khác:
Đừng bỏ lỡ: Quán Ăn Vặt Thông Với Thời Cổ Đại, Tôi Bán Đồ Ăn Chế Biến Sẵn Mà Phát Tài, truyện cực cập nhật chương mới.
“ ngoài? đang ?”
Trình Quân Dục né tránh, ánh mắt giữ nguyên, trả lời ngắn gọn:
“ ?”
Chỉ một câu hỏi, đủ để đẩy cuộc đối thoại sang một trạng thái khác, nơi mà từng lời đều mang theo lực đối kháng rõ ràng.
Vỹ Huân qua giữa hai , cô cảm nhận nhịp tim đang nhanh dần, vì lo sợ, mà vì cô rõ nếu để câu chuyện tiếp tục theo hướng , sẽ còn đường như ban đầu nữa.
“Đủ …” Cô lên tiếng, giọng lớn mang theo ý ngăn , chỉ ai dừng.
Lục Minh Kha ngả ghế, ánh mắt vẫn giữ Trình Quân Dục, còn che giấu:
“ còn ? gì cô ?”
Câu hỏi thẳng, vòng vo, khiến Vỹ Huân sững ngay lập tức.
“ Minh Kha, đừng…” Cô kịp hết thì cắt ngang, giọng vẫn đều đều.
“ quyền trả lời cô , tự cho cái quyền đó?”
khí như ép chặt , từng trống đều lấp kín bởi sự căng thẳng vô hình.
Trình Quân Dục im lặng một nhịp, ánh mắt hề d.a.o động, sâu hơn, rõ ràng hơn, lên tiếng, từng chữ rơi xuống chậm rãi.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tong-tai-lanh-lung-va-co-sinh-vien/chap-35.html.]
“Ít nhất, kéo cô những thứ cô đang cố rời xa.”
Câu lớn, đủ trực diện để khiến còn chỗ cho sự lấp lửng. Lục Minh Kha bật khẽ, mang ý vui, mà giống như xác nhận điều gì đó.
“ nghĩ đang giúp cô ? chỉ đang thế một vị trí nào đó mà chính cũng hiểu rõ?”
khí lúc còn căng thẳng thông thường nữa, mà giống như một sợi dây kéo đến giới hạn cuối cùng, chỉ chờ một lực nhỏ sẽ đứt.
Vỹ Huân cảm thấy lòng siết , cô lên tiếng nữa, rõ ràng hơn.
“Dừng …”
câu cô chặn ngay lập tức bởi một câu khác, hướng về Trình Quân Dục mà thẳng cô.
“Em quên .” Lục Minh Kha , giọng vẫn bình tĩnh, cao, gắt, từng chữ rơi xuống rõ, như một sự thật đặt từ lâu.
gian gần như . Trình Quân Dục khựng , ánh mắt lập tức chuyển sang Vỹ Huân, sắc và sâu, còn che giấu.
“ thật?”
Bạn thể thích: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
hỏi, giọng lớn chặt đến mức khiến thể né tránh.
Vỹ Huân lắc đầu gần như theo phản xạ.
“ ”
cô kịp hết thì Lục Minh Kha tiếp lời, vẫn giữ giọng điệu bình tĩnh đáng sợ. “Em em đang học cách bước tiếp, điều đó nghĩa em vẫn còn ở phía .”
dừng một nhịp ngắn, tiếp, chậm rãi, rõ ràng: “…với .”
Câu đó giống như một điểm gãy. còn sự căng kéo nữa, mà sự đứt đoạn . Trình Quân Dục dậy, chiếc ghế phía kéo sàn tạo một âm thanh dài và khô, phá vỡ nốt phần im lặng còn sót .
Lục Minh Kha nữa, chỉ Vỹ Huân, ánh mắt giận dữ khiến cô thể thở đều.
“ cần một câu trả lời.”
một câu hỏi, mà một yêu cầu, rõ ràng, cho phép né tránh. Vỹ Huân cảm thấy cổ họng nghẹn , cô , sang Lục Minh Kha, trong khoảnh khắc đó, thứ như kéo căng đến cực hạn, một bên quá khứ kịp khép , một bên hiện tại đang dần trượt khỏi tầm tay.
“…” cô mở miệng, , giải thích, phủ nhận, chỉ một nhịp chần chừ nhỏ thôi cũng đủ để phá hỏng tất cả.
Ánh mắt Trình Quân Dục tối , rõ ràng đến mức cần thêm bất kỳ lời nào, tự hiểu theo cách . “….”
gật nhẹ, một cái gật nhỏ dứt khoát, “ hiểu .”
hỏi thêm, chờ đợi, cũng cho cô cơ hội sửa , bước , từng bước chân chắc mang theo cảm giác rời xa nhanh.
“Trình Quân Dục.”
Vỹ Huân gọi theo, giọng vỡ rõ ràng, dừng, , cánh cửa nhà hàng khép phía lưng bằng một âm thanh khẽ, giống như một dấu chấm hết lạnh lẽo.
gian còn chỉ còn hai , và một trống x.é to.ạc giữa họ, sâu đến mức thể lấp ngay .
Chưa có bình luận nào cho chương này.