Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cô Sinh Viên

Chương 36: Chap 36

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Cánh cửa nhà hàng khép phía lưng Trình Quân Dục, âm thanh nhẹ đến mức gần như để dấu vết trong gian, vô tình tạo một trống rõ trong lòng Vỹ Huân kiểu trống rỗng đột ngột khiến hoảng hốt, mà một sự hụt chậm, âm thầm, như thể một thứ vốn giữ định từ lệch khỏi vị trí ban đầu một chút, đủ lớn để gọi đổi, đủ để khiến thể làm ngơ.

Cô vẫn đó trong vài giây ngắn ngủi, ánh mắt dừng nơi cánh cửa đóng kín, đầu óc rối, loạn, chỉ gì đó kịp sắp xếp.

Bởi vì lý trí cô hiểu rõ giữa cô và , từng tồn tại thứ gọi “giữ ”. quyền, cũng danh nghĩa. Tất cả những gì họ … chỉ một mối quan hệ xác lập bằng hợp đồng, nơi thứ đều rõ ràng đến mức lạnh lẽo: phạm vi, trách nhiệm, giới hạn.

Và cảm xúc nếu cũng vốn dĩ trong đó.

chính vì … hành động tiếp theo trở nên hợp lý.

Cô bước .

gần như ngay lập tức, bước chân chuyển thành nhanh hơn, gấp hơn, cho đến khi còn bước nữa.

Hành lang bên ngoài kéo dài, ánh đèn vàng nhạt rơi xuống nền đá, phản chiếu bóng cô thành một vệt mỏng kéo dài phía , chông chênh như chính suy nghĩ cô lúc .

Ở phía , Trình Quân Dục vẫn , dáng thẳng, bước chân định, hề dấu hiệu do dự chậm , giống như những gì xảy , đủ quan trọng để khiến điều chỉnh bất kỳ điều gì.

cách xa dễ thu hẹp.

“Trình Quân Dục.”

Giọng cô vang lên, lớn, gấp, đủ rõ để cắt qua tĩnh lặng.

dừng .

Chỉ dừng.

đầu, phản ứng thêm, giống như đang chờ xem, liệu cô thực sự cần điều gì đó, chỉ một phản xạ nhất thời.

lặng giữa hai kéo dài thêm một nhịp.

nặng nề.

rõ ràng đến mức khó chịu.

Vỹ Huân bước đến gần hơn, tốc độ chậm theo bản năng, như thể mỗi bước tiến thêm đều tự hỏi đang quá giới hạn vạch từ đầu .

hiểu lầm .” Cô lên tiếng, giọng thấp xuống, giữ ở mức đủ bình tĩnh, lạnh như .

Một thoáng khẽ, khóe môi Trình Quân Dục nhếch lên, , mà giống như phản ứng với một câu đoán .

“Hiểu lầm?” lặp , giọng đều, mang theo cảm xúc rõ ràng, “Giữa chúng điều khoản nào quy định hiểu những chuyện trong phạm vi ?”

Câu cao, nặng, mang theo một lực chính xác như một nhát cắt thẳng ranh giới mà cả hai đều rõ.

Vỹ Huân khựng , phản bác.Mà vì .

đến mức cô cách nào phủ nhận.

Chuyện giữa cô và Lục Minh Kha liên quan đến . Cũng giống như việc rời , thực chất cũng cần giải thích với cô.

chính cái “ cần” đó khiến cô thấy gì đó khớp.

“Nếu liên quan,” cô thẳng lưng , giọng chậm , từng chữ rõ ràng hơn, “ tại lúc nãy… hỏi?”

chất vấn.

cũng còn giữ cách an .

Một câu hỏi đặt , trong khuôn khổ hợp đồng.

Trình Quân Dục im lặng một lúc trả lời ngay.

Chỉ đó, ánh đèn hắt xuống làm gương mặt trở nên sắc nét hơn, ánh mắt trầm xuống khẽ một đổi nhỏ, đủ để thấy câu hỏi dễ trả lời như những gì thể hiện.

“Đó do thói quen.” cuối cùng.

Câu trả lời đơn giản.

phù hợp với tình huống.

“Ở vị trí ,” tiếp tục, giọng vẫn giữ sự bình tĩnh quen thuộc, “ thích những yếu tố rõ ràng xuất hiện trong phạm vi đang xử lý.”

như công việc.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tong-tai-lanh-lung-va-co-sinh-vien/chap-36.html.]

như lý do hợp lý.

như gì liên quan đến cảm xúc.

Vỹ Huân vẫn né tránh

cũng một ‘yếu tố’ trong phạm vi đó?” Cô hỏi, giọng đổi, ánh mắt sâu hơn một chút.

, Trình Quân Dục trả lời ngay.

Một dừng nhỏ xuất hiện ngắn đến mức nếu chú ý sẽ bỏ qua, đủ để phá vỡ sự trơn tru hảo trong cách xử lý thứ.

“Trong thời hạn hợp đồng,” , chậm rãi, “thì cô liên quan.”

cũng câu trả lời đầy đủ.

Vỹ Huân khẽ gật đầu, như thể hiểu, ánh mắt cô rời khỏi .

“Chỉ vì hợp đồng thôi… ?”

Câu hỏi nhẹ hơn ý nghĩa sâu.

còn đối thoại bề mặt nữa, mà giống như đang chạm một thứ gì đó mà cả hai đều từng gọi tên.

Trình Quân Dục đầu .

Ánh mắt rơi thẳng cô.

sắc lạnh.

một kiểu bình tĩnh sâu, đủ để che những d.a.o động nhỏ nhất, giấu chúng.

“Ngay từ đầu .” trả lời.

chút do dự,  vòng vo. Một câu trả lời hảo.

Và cũng… quá hảo.

Vỹ Huân lùi nửa bước.

cách giữa họ trả về vị trí ban đầu gần, xa, đủ để vượt quá giới hạn.

thì… những chuyện , cần bận tâm.” Cô , giọng mức trung tính, như thể tự điều chỉnh vị trí.

“Dù … cũng trong hợp đồng.”

Câu . hợp lý.

vai”.

hiểu vì , khi xong, ánh mắt Trình Quân Dục tối một chút rõ ràng, kéo dài, chỉ một đổi nhỏ, thoáng qua như từng tồn tại.

phản bác.

hỏi thêm chỉ gật đầu.

.”

Một chữ.

Như một dấu chấm kết thúc.

.

, bước dứt khoát hơn , còn bất kỳ dừng nào, cũng để cơ hội để câu chuyện tiếp tục kéo dài.

Vỹ Huân đó, theo bóng lưng rời , cảm giác trong lòng tiếc nuối rõ ràng, mà một thứ gì đó khó gọi tên hơn như thể cô tự tay kéo thứ trở về vị trí ban đầu, với những gì họ thỏa thuận…

chắc… cái “” đó, còn thứ cô thực sự giữ nữa .

Và điều đáng sợ nhất việc hợp đồng giữa họ vẫn còn hiệu lực.

những thứ bắt đầu đổi, nhẹ, chậm đến mức ngay cả chính họ cũng kịp nhận một khi lệch , thì dù cố giữ đến … cũng sẽ bao giờ như lúc ban đầu.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...