Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cô Sinh Viên
Chương 38: Chap 38
Đêm hôm đó khép trong một trạng thái lặng lẽ đến mức gần như để dấu vết rõ ràng nào bề mặt, sâu bên , những thứ âm thầm dịch chuyển, chậm rãi, thể gọi tên, cũng thể lập tức phủ nhận.
Vỹ Huân ngủ sớm, dù cô xuống từ lâu, ánh đèn trong phòng tắt , chỉ còn ánh sáng yếu ớt hắt từ bên ngoài qua lớp rèm kéo kín, vẽ lên trần nhà những sáng tối mờ nhạt.
Cô nhắm mắt, ý thức vẫn tỉnh táo một cách rõ ràng, từng chi tiết trong buổi tối cứ lặp , dồn dập, hỗn loạn, mà trôi qua chậm, giống như một đoạn phim kéo dài từng khung hình.
Cô cố ngăn , cũng ép suy nghĩ đến cùng, chỉ để thứ tự nhiên trôi qua, cho đến khi chính sự tỉnh táo đó dần trở thành mệt mỏi, và cuối cùng, giấc ngủ đến một cách muộn màng, sâu, trọn vẹn.
Sáng hôm , khi cô xuống lầu, biệt thự trở trạng thái quen thuộc yên tĩnh, ngăn nắp, thứ vận hành theo nhịp điệu vốn nó.
bàn ăn, bữa sáng chuẩn sẵn, vẫn những món quen thuộc, vẫn bày trí gọn gàng, dư thừa, thiếu sót.
Chỉ chỗ đối diện trống. gì bất thường, bởi vì đây, chuyện xuất hiện buổi sáng vốn hiếm.
hiểu vì , hôm nay, trống đó trở nên rõ ràng hơn bình thường một chút, vì sự đổi thực tế, mà vì cách cô nó khác .
Quản gia bên cạnh, giọng điềm tĩnh như thường lệ: “ chủ ngoài từ sớm, việc cần xử lý, mấy ngày tới sẽ về.”
Câu ngắn, mực, mang theo bất kỳ sắc thái nào khác ngoài việc truyền đạt thông tin.
Vỹ Huân khẽ gật đầu, “ .”
Cô hỏi thêm về lịch trình, cũng hỏi cụ thể bao lâu, bởi vì những điều đó… vốn dĩ trong phạm vi cô nên quan tâm.
Cô xuống, cầm d.a.o nĩa lên, động tác chậm rãi, giống như ngày, vị giác thật sự tập trung món ăn, chỉ một phản xạ cơ học để duy trì nhịp sinh hoạt bình thường.
Những ngày đó trôi qua đều, đều đến mức nếu để ý, sẽ nghĩ rằng gì đổi.
Vỹ Huân vẫn làm giờ, vẫn thành công việc như , vẫn giữ cách đủ với xung quanh, thiết quá mức, cũng lạnh lùng đến mức khó gần.
thứ đều trong giới hạn quen thuộc, định, điểm nào lệch khỏi quỹ đạo.
chính sự định đó… bắt đầu xuất hiện một trống khó gọi tên.
Buổi tối, khi cô trở về, căn nhà vẫn sáng đèn, còn ai chờ sẵn trong gian đó.
tiếng bước chân thứ hai, sự hiện diện vô hình rõ ràng mà đây cô nhận .
Cô ngang qua phòng khách, ánh mắt vô thức dừng một giây ngắn, tiếp tục bước lên lầu, như thể hành động đó chỉ một thói quen kịp xóa .
Trong phòng, thứ vẫn giữ nguyên vị trí, gì đổi, dấu hiệu việc từng ở đó gần đây. gian vẫn sạch sẽ, ngăn nắp, thiếu một thứ gì đó mơ hồ, thể chỉ cụ thể.
Đêm thứ hai, thứ ba… thứ tư.
Đừng bỏ lỡ: Vợ Yêu Được Cưng Chiều Của Cửu Gia, truyện cực cập nhật chương mới.
Thời gian trôi qua nhanh, cũng chậm, chỉ đủ để một bắt đầu nhận rằng sự vắng mặt, nếu kéo dài đủ lâu, sẽ còn “bình thường” nữa, mà trở thành một trạng thái cần làm quen từ đầu.
Vỹ Huân vẫn giữ nhịp sinh hoạt cũ, những khoảnh khắc nhỏ, ngắn, cô nhận bản đang làm những điều cần thiết như dừng phòng làm việc dù chắc cửa vẫn đóng, liếc điện thoại lâu hơn một chút dù thông báo nào xuất hiện.
Những hành động đó rõ ràng đến mức thể gọi tên, lặp đủ nhiều để thể bỏ qua.
Một buổi tối, khi cô cửa sổ, giống như đêm hôm đó, thành phố bên ngoài vẫn sáng, vẫn chuyển động, vẫn gì đổi.
, cảm giác còn giống . sự rối loạn, cũng trống rỗng rõ ràng, mà một lặng kéo dài, như thể cô đang chờ đợi một điều gì đó mà chính cô cũng chắc nó gì.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tong-tai-lanh-lung-va-co-sinh-vien/chap-38.html.]
Và chính sự chắc chắn đó khiến cô khẽ siết tay , nhẹ, buông , giống như một cách tự nhắc nhở bản .
Cô nhớ câu .
“Đừng để những chuyện cần thiết ảnh hưởng đến quyết định .”
Lúc đó, cô nghĩ hiểu.
bây giờ, ở đây, trong một gian thiếu sự hiện diện , cô mới nhận … những thứ, khi còn tồn tại, nhận thức mức độ ảnh hưởng nó.
Chỉ khi nó biến mất trong một thời gian đủ dài, mới thấy phần trống mà nó để .
lớn.
ồn ào.
rõ.
Và khó lấp đầy.
Vỹ Huân khẽ thở , ánh mắt hạ xuống, còn ánh đèn bên ngoài nữa.
Cô cố tìm lý do, cũng cố gán cho cảm xúc một cái tên cụ thể, bởi vì cô , một khi gọi tên, sẽ khó để trạng thái ban đầu.
dù gọi tên, cô vẫn hiểu rõ một điều những đổi xảy , thể đảo ngược, và cách mà cô từng nghĩ giữ … lẽ từ lâu còn vị trí như cô tưởng nữa.
Xem thêm: Vợ Ơi Anh Sai Rồi: Tổng Tài Thâm Sâu Hóa Ra Lại Là Kẻ Cuồng Mê Vợ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Ở một nơi khác, cách xa thành phố , Trình Quân Dục vẫn đang trong một cuộc họp kéo dài.
Ánh đèn trắng lạnh phủ xuống bàn làm việc, tài liệu trải mắt, giọng những xung quanh đều đều, rõ ràng, mang tính logic và tính toán.
vẫn như thường lệ tập trung, chính xác, để bất kỳ yếu tố nào ngoài công việc chen .
những khoảnh khắc ngắn, gần như đáng kể, khi lặng xuất hiện giữa các cuộc trao đổi, ánh mắt sẽ dừng một giây, tài liệu, cũng đối diện, mà rơi một điểm vô định.
ai nhận .
Ngay cả … cũng chú ý đến.
Chỉ trong một thoáng ngắn, một suy nghĩ lướt qua rõ ràng, chỉnh biến mất ngay lập tức, như từng tồn tại.
Và tiếp tục.
Tiếp tục với công việc.
Tiếp tục với những quyết định rõ ràng, dứt khoát.
Tiếp tục giữ thứ trong phạm vi kiểm soát.
một điều mà cả và Vỹ Huân đều nhận rằng sự vắng mặt lúc nào cũng làm thứ trở nên xa cách hơn.
Đôi khi, chính cách đó… khiến những gì vốn mơ hồ trở nên rõ ràng hơn từng chút một, cho đến khi thể tiếp tục giả vờ như nó từng tồn tại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.