Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cô Sinh Viên

Chương 37: Chap 37

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Đêm xuống chậm, chậm đến mức nhận ranh giới rõ ràng giữa khoảnh khắc hoàng hôn tắt và khi bóng tối thực sự bao trùm.

Thành phố bên ngoài vẫn vận hành như thường lệ, ánh đèn vàng nối kéo dài thành từng dải bất tận, xe cộ lướt qua tạo thành những vệt sáng mờ, thứ trôi với một nhịp điệu định, dửng dưng bất kỳ biến động nào trong lòng một con cụ thể.

Vỹ Huân rời khỏi hành lang đó mà đầu , bước chân cô nhanh cũng chậm, giống như đang cố giữ cho bản một tốc độ đủ để dừng suy nghĩ, cũng chạy trốn.

Khi xe dừng biệt thự, gian quen thuộc hiện với sự yên tĩnh gần như tuyệt đối, cánh cổng mở một tiếng động dư thừa, ánh đèn sân vẫn rọi xuống nền đá những sáng đều đặn, tất cả thứ đều vị trí, gì lệch , gì bất , như thể thế giới từng ảnh hưởng bởi cuộc đối thoại căng thẳng cách đó lâu.

Cô bước trong, quản gia vẫn ở vị trí cũ, giọng trầm chào một câu ngắn, cô gật đầu đáp , hỏi thêm bất cứ điều gì, bởi vì cô , nơi bao giờ nơi dành cho những câu hỏi mang tính cá nhân.

Bên trong vẫn gian quen thuộc, phòng khách sáng đèn , đồ vật sắp xếp chính xác đến mức gần như vô hồn, mỗi chi tiết đều mang theo dấu vết sự kiểm soát tuyệt đối.

Vỹ Huân ngang qua mà dừng , trong một khoảnh khắc ngắn, cô vẫn cảm nhận sự trống trải đến từ việc thiếu , mà đến từ việc thứ quá hảo, hảo đến mức để chỗ cho bất kỳ cảm xúc nào tồn tại.

Khi cánh cửa phòng mở , một tĩnh lặng đón cô, ánh sáng cần bật thêm, chỉ cần một phần ánh đèn từ hành lang hắt cũng đủ để rõ căn phòng.

đó, tiến sâu hơn, cũng lập tức xuống, giống như nếu cô đổi vị trí, thì thứ trong đầu cũng sẽ tạm thời yên theo.

suy nghĩ dừng , ngược càng rõ ràng hơn, từng câu , từng ánh mắt, từng lặng đều hiện lên chậm, sắc nét.

“Chỉ vì hợp đồng thôi… ?” chính cô hỏi câu đó, và cô rõ, ngay từ giây phút , thứ lệch khỏi quỹ đạo ban đầu.

Bởi vì nếu thực sự chỉ hợp đồng, thì câu hỏi đó vốn dĩ cần tồn tại. Và câu trả lời , “Ngay từ đầu ”, hảo đến mức kẽ hở, gì để phản bác, cũng chính vì sự hảo đó mà trở nên xa cách đến mức khiến thể chạm tới.

Vỹ Huân khẽ thở , vì mệt, mà giống như đang cố điều chỉnh nhịp suy nghĩ , bước đến bên cửa sổ, kéo rèm .

Bên ngoài, thành phố vẫn sáng, những ánh đèn nối tiếp điểm dừng, dòng vẫn di chuyển ngừng, tất cả đều tiếp tục theo quỹ đạo riêng nó, ai , cũng ai cần rằng một đang đây, nhận rằng bản bắt đầu lệch khỏi vị trí cũ.

Tiếng cửa mở phía vang lên khẽ, trong gian yên tĩnh đó, nó đủ rõ để cắt ngang dòng suy nghĩ.

ngay, bởi vì cần cũng bước ai.

Một lặng xuất hiện, nặng nề, đủ để khiến khí giữa hai trở nên rõ ràng hơn bình thường, giống như thứ kéo căng đến một mức nhất định, chỉ ai chạm điểm giới hạn cuối cùng.”

“Cô vẫn ngủ ?” Giọng vang lên, bình tĩnh, mang theo bất kỳ cảm xúc dư thừa nào.

Cô đáp bằng một câu ngắn, “.”

giải thích, mở rộng, chỉ giữ cho cuộc đối thoại dừng ở mức tối thiểu cần thiết.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/tong-tai-lanh-lung-va-co-sinh-vien/chap-37.html.]

tiến gần, vẫn cách đủ, nơi ánh sáng chạm tới, khiến đường nét trở nên sắc hơn cảm xúc khó nắm bắt hơn.

“Ngày mai việc, thể sẽ về.”

Như một thông báo đơn thuần, như thể những gì xảy ảnh hưởng đến cách sắp xếp cuộc sống .

Vỹ Huân gật đầu, một phản ứng gần như theo thói quen, hỏi thêm, giữ , bởi vì cô rõ, trong phạm vi “hợp đồng”, cô quyền làm điều đó.

gian rơi im lặng, còn căng thẳng như , mà một dạng tĩnh lặng chấp nhận, giống như mặt nước khi gợn sóng trở về phẳng lặng, chỉ điều, dòng chảy bên còn như cũ.

“Vỹ Huân.”

gọi, gọi tên cô rõ ràng hơn, khiến cô khựng một nhịp nhỏ.

“Ừm?” cô đáp, vẫn đầu. dừng một giây, ngắn, đủ để thấy câu tiếp theo dễ dàng.

“Đừng để những chuyện cần thiết ảnh hưởng đến quyết định .”

Giọng trầm xuống, mệnh lệnh, cũng khuyên nhủ, mà giống như một điều gì đó ở giữa, đủ để giữ cách, cũng vô can.

Vỹ Huân yên, cô hiểu đang gì, và cũng hiểu những gì .

cũng .” Cô đáp , giọng đều, .

“Đừng để những thứ trong hợp đồng… làm đổi cách .”

Câu cô giống như một tấm gương phản chiếu chính cách dùng để định nghĩa mối quan hệ , lý trí, rõ ràng, cảm xúc, cũng cách duy nhất để cô giữ bản trượt xa hơn nữa.

đó, ai thêm gì, chỉ còn tiếng bước chân nhẹ, cánh cửa khép phía , âm thanh gần như tồn tại, để một trống rõ trong gian.

Vỹ Huân vẫn đó, ánh mắt hướng ngoài còn tập trung bất kỳ thứ gì cụ thể.

rõ, tất cả những lời , tất cả những phản ứng kiểm soát đến mức hảo , đều đang cố đưa thứ trở điểm bắt đầu, trở cái ranh giới an mang tên “hợp đồng”.

những thứ, một khi lệch , dù chỉ một chút nhỏ, cũng sẽ thể về như cũ.

Và điều đáng sợ việc thứ vẫn còn trong giới hạn cho phép, mà việc chính cô bắt đầu chắc liệu còn giữ nguyên giới hạn đó nữa , bởi vì đôi khi, thứ khiến rối loạn mất kiểm soát, mà nhận bắt đầu kiểm soát nữa.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...