Trả Hiếu
Sau khi bị hai người con trai ruồng bỏ, suốt mười năm ròng, mọi chi phí ăn uống, thuốc men, khám bệnh của bà cô đều do tôi, người cháu không đành lòng này, lo liệu.
Gần đến Quốc khánh, căn nhà cũ ở quê của bà cô được giải tỏa, nhận được hai triệu tệ tiền đền bù. Bà chia một triệu cho con trai lớn, một triệu cho con trai út, rồi nói với tôi:
"Vợ mày không phải còn một đứa em gái sao, bảo nó lấy thằng con lớn nhà tao đi!"
"Con trai tao giờ giàu rồi, lấy nó thì nhà mày cũng được thơm lây. Coi như tao báo đáp cái ơn nhà mày đã cưu mang tao bấy lâu."
Thằng con lớn của bà ta thì ăn chơi trác táng, cờ bạc, đủ cả năm thói xấu. Còn em vợ tôi lại tốt nghiệp từ trường đại học danh tiếng.
Tôi hoàn toàn lạnh lòng. Ngay ngày hôm sau, tôi lập tức đóng gói hành lý của bà ta và đưa về quê.
"Nếu con lớn của cô tốt như vậy, thì cô về ở với nó đi."
Chưa có bình luận nào.