Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trộm Tình

Chương 10: Không trong sạch (1)

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Edit: Hiểu Yên

Tô Thanh Dao lý.

Sinh viên tay tấc sắt, chỉ một bụng nhiệt huyết, lầm tưởng mang đầu thiếu niên thể lấy m.á.u dâng lên Huyền Viên(*).Kết quả thì chứ? Thảm án ngày 18 tháng 3, t.h.ả.m án ngày 30 tháng năm, s.ú.n.g máy dựng lên mà bắn, xương cốt cũ còn lạnh mới sưởi lên. Trong mắt các quan lớn, sinh viên c.h.ế.t cũng giống như cược thua một ván bài mà thôi.

(*)Tên một vị vua huyền thoại trong lịch sử Trung Quốc

Lý lẽ thì , trong lòng vẫn buồn bực khó chịu.

Tô Thanh Dao nghĩ đến mức mũi nghẹt, cô bèn xuống lầu tìm bình nước nóng để pha mật hoa quế uống.

Tiểu A Thất đang theo dì Ngô học thêu. Thấy phu nhân tới uống , cô lập tức tươi hớn hở dậy, lấy bộ ấm chén kiểu , pha xong bưng tới, còn mang kèm theo một hộp bánh sen, đó bánh do Từ Chí Hoài cố ý bảo gửi từ Hàng Châu tới.

Tô Thanh Dao cảm ơn, cô xuống chiếc ghế thấp ở gần đó, khẽ nhấp từng ngụm nhỏ, uống hết một ly hoa quế.

từ lúc nào mưa trút xuống bên ngoài cửa sổ, bảo trong thư phòng âm u đến mức .

Mưa phùn bay đầy trời, rời rạc, nhẹ bẫng, một tiếng động, từng đợt từng đợt trút xuống, đè nén khiến lòng lạnh buốt.

Cô hít sâu một , tiếng mưa thấm lòng, cả xương cốt cũng mềm .

“A Thất, lấy giúp chị gói Minh Tiền Long Tĩnh tiên sinh đây.” Tô Thanh Dao : “Còn bánh Định Thắng ? Nếu còn thì lấy một ít thôi, chị ăn.”

Hết cách , cô còn dựa để sống.

Pha nóng xong, Tô Thanh Dao bưng khay bánh trở phòng. Đến thư phòng, cô bên ngoài cửa, qua khe cửa đóng chặt bên trong. Qua khe cửa hẹp dài, Từ Chí Hoài đang cúi đầu kiểm kê sổ sách, lẽ vì trong phòng quá tối nên đeo kính, mí mắt sưng.

Tô Thanh Dao bước bật đèn, dùng mũi chân đẩy nhẹ khiến cánh cửa khép .

Từ Chí Hoài ngước mắt cô, trong tay vẫn cầm bút máy, gì.

Tô Thanh Dao thong thả đến bên cạnh , rót , đặt cả lẫn bánh mặt , cô cũng chẳng một câu.

, tờ báo mà cô khi nãy ăn gấp ngay ngắn, đặt ghế bọc nhung mà cô vẫn .

Tim Tô Thanh Dao khẽ run lên, cô xuống tiếp tục báo.

Cả hai im lặng lâu, bỗng nhiên Từ Chí Hoài khẽ gọi một tiếng: “A Dao.”

Tô Thanh Dao ngẩng đầu, phát hiện đang chăm chú cô.

chuyện gì thế?” Cô nghiêng đầu.

Từ Chí Hoài bất ngờ bật đầu đuôi, bẻ một miếng bánh Định Thắng đến, đưa đến bên môi cô: “Há miệng.”

Tô Thanh Dao c.ắ.n miếng bánh nếp, khẽ nhai, cảm thấy thật kỳ lạ.

Từ Chí Hoài từ cao xuống cô, thấy đôi mày như lá liễu : “Giáng sinh em chơi?”

Tô Thanh Dao học ở trường giáo hội Pháp. Dù trường Khải Minh giống trường thánh nữ Maria, các khóa học tôn giáo chuyên biệt, dịp Giáng sinh thì các nữ sinh vẫn đồ mới đến nhà thờ làm lễ, hát thánh ca, xong tụ tập ăn xúc xích, ăn gan ngỗng và bánh cây thông.

Hơn nữa vì ở Thượng Hải nhiều nước ngoài, cho nên khí Giáng sinh ở đây còn đặc biệt nồng đậm hơn những nơi khác, thanh niên nam nữ cũng đón ngày đông chí như ở phương Tây, cũng ăn đồ Tây, xem phim, khiêu vũ suốt đêm.

Nếu nhắc thì chắc Tô Thanh Dao quên mất.

Suy cho cùng cô ở Hàng Châu bốn năm cũng ít khi đón giáng sinh, chỉ năm ngoái cùng ngoài ăn một bữa... Chính vì cho nên cô mới cảm thấy lạ, phát điên, bỗng nhiên ngoài hòa khí Giáng sinh.

thôi.” Tô Thanh Dao cúi đầu khẽ : “ quyết định .”

Mưa rơi dứt suốt mấy ngày.

May mắn gần đến Giáng sinh thì cơn mưa đông cũng ngừng rơi, bầu trời âm u cũng dần sáng rõ. Ánh mặt trời trắng trẻo mỏng manh chiếu , rọi sàn gỗ sáng loáng trong phòng, lấp lánh như tuyết đầu xuân.

Tô Thanh Dao nhận lấy tiền từ chỗ quản gia, phát thưởng tiền lễ cho những giúp việc làm việc trong biệt thự, vì định chơi với Từ Chí Hoài nên tiện thể cho họ nghỉ nửa ngày. Cô đặc biệt chia thêm vài đồng cho Tiểu A Thất, dặn cô nhân dịp Giáng Sinh, các cửa hàng giảm giá thì mua vài gói kẹo Quan Sinh Viên để ăn.

Từ Chí Hoài một bộ đồ vest, tay cầm mũ , ghế tròn trong phòng đồ Tô Thanh Dao tất bật .

Cơ thể cô yếu ớt, sợ lạnh, thể học theo mấy cô gái sành điệu mặc áo ngắn tay, mang tất da trong suốt để trời đông, cho nên cô mặc một bộ sườn xám dài chạm đất, bên trong mặc quần áo lót đầy đủ, bên ngoài khoác áo lông chồn, búi tóc và cài lược Tây Ban Nha, giày cao gót, thướt tha, duyên dáng ở đó.

Từ Chí Hoài cô mặc từng lớp quần áo, bỗng nhiên chợt nảy một ý tưởng, nếu như cô mặc gì bên trong, chỉ khoác một chiếc áo choàng lông chồn, cơ thể trắng trẻo co trong lớp lông chồn bóng loáng, sẽ trông yếu đuối và e thẹn bao.

Nghĩ xong, cảm thấy giật vì ý nghĩ thấp hèn .

Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên

Từ Chí Hoài lên, ôm lấy eo cô, hôn lên đôi má hồng cô, đó dẫn cô ngoài.

Chiếc Lincoln lái tới tòa nhà Shamei ở Bến Thượng Hải, tầng trệt nhà hàng Duntomau nhiều nam nữ thanh niên tụ tập, họ sát trong cơn gió đêm, trò chuyện đùa. Bên trong nhà hàng bật sưởi suốt cả ngày, bước cũng phân biệt xuân hạ thu đông.

Tô Thanh Dao cởi áo khoác giao cho nhân viên nhà hàng, khoác tay Từ Chí Hoài xuống bàn.

Từ Chí Hoài gọi hai ly rượu vang nóng, dặn cô uống bữa ăn để làm ấm cơ thể.

Uống một ngụm rượu nóng, khuôn mặt cô ửng đỏ như cánh hoa ngọc lan.

“Năm nay về nhà thầy ăn Tết ?” Từ Chí Hoài hỏi: “ ba, bốn năm em về .”

Tô Thanh Dao im lặng hồi lâu lắc đầu : “ về , về chỉ thêm phiền phức. Lấy chồng theo chồng, giờ em coi , mà về nhà ông thì chỉ tính khách, làm gì khách nào đón tết với chủ nhà chứ.”

Từ Chí Hoài cũng phần nào hiểu lý do tại vợ đối xử với nhà bố ruột, Tô Vinh Minh ân sư ở Công học Nam Dương. Năm xưa, khi và bạn cùng lớp gây rối bỏ học, cũng chính thầy và những giáo viên khác đến đồn cảnh sát bảo lãnh họ .

Xét về tình về lý, cũng nên vài lời cho ông .

“Tùy em thôi, lúc nào về thì với .” Từ Chí Hoài . “Tuy tính tình thầy , đôi khi năng khó , trong lòng ông vẫn thương em.”

xong thì hai đàn ông mặc vest đen bóng bàn bên cạnh bất ngờ lớn tiếng.

“Đáng đời! Ngay cả Thái Nguyên Bồi(*) mặt cũng lôi xuống khỏi bục giảng, đó lão hiệu trưởng Bắc Đại đấy! Hơn bảy mươi tuổi . đến Trần Minh Khu (1*), đang yên làm một chủ tịch tỉnh mà cũng sinh viên làm cho lăn lộn đất.” 

Một khác : “Đập Bộ ngoại giao, đập chính phủ, đập văn phòng Nhật báo trung ương! Theo thấy, đám đó sinh viên, rõ ràng lưu manh.”

(*)Một nhà giáo d.ụ.c học nổi tiếng.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trom-tinh/chuong-10-khong-trong-sach-1.html.]

(1*) Cựu Phó Viện trưởng Hành chính viện Trung Hoa Dân Quốc

thì một lính đáng hơn mười lính, học sinh phát điên thì đếm , đều phát điên cả.” hút tẩu t.h.u.ố.c khô, thong thả : “ quân cảnh một g.i.ế.c hơn ba mươi , ném xác xuống sông Tần Hoài, thật đáng hổ. E Nam Kinh khó giải thích ... Theo thấy, sẵn sàng hy sinh chính vì nghĩa lớn nữa .”

“Ôi! Hạ chức, chuyển chỗ khác vài năm, chẳng đó về ?”

Tô Thanh Dao thấy, cô cầm ly rượu cao, vội uống một ngụm, sợ đối diện những câu kiểu “em thấy , mà”, thật khó chịu.

bất ngờ Từ Chí Hoài gì.

Bàn đó hút t.h.u.ố.c vài câu chuyện thời sự, hai phụ nữ ăn mặc lòe loẹt bước đến xuống sát , lẽ họ mời đến để bầu bạn, vui vẻ cùng với khách. Hai đàn ông ôm lấy hai phụ nữ trẻ, cuộc trò chuyện lập tức chuyển sang m.ô.n.g các vũ nữ, huyên thuyên. Việc quân cảnh đ.á.n.h c.h.ế.t và vòng m.ô.n.g to vũ nữ đều những chuyện gây như .

Tô Thanh Dao định thần , cô dùng d.a.o nĩa cắt miếng bít tết, m.á.u đỏ chảy dọc theo con d.a.o bạc.

“Nam Kinh xảy chuyện gì ?” Cô hỏi.

“Hồi giữa tháng...” Từ Chí Hoài : “Ba vạn sinh viên tổ chức đội hình biểu tình chống Nhật, lúc đến cầu Trân Châu thì quân cảnh truy bắt, xảy thương vong.”

báo thấy đề cập...?”

vứt , sợ em buồn.” Từ Chí Hoài .

Tô Thanh Dao dừng một chút, cúi mặt mỉm nhàn nhạt, đó cô nhẹ nhàng : “Buồn cũng chỉ vài phút thôi... Nếu , lẽ nào em còn giấu chạy về Nam Kinh để tưởng niệm ?”

, đừng chuyện xui xẻo nữa, hôm nay chúng chơi mà.” Từ Chí Hoài chuyển chủ đề: “Ăn xong thì khiêu vũ .”

Bàn tay cầm nĩa Tô Thanh Dao lơ lửng giữa trung, cô trố mắt .

Chân cô , vốn dĩ cũng khiêu vũ, điều Từ Chí Hoài rõ hơn ai hết.

“Em còn tưởng chúng chỉ ăn một bữa thôi...”

“Làm gì chuyện ngoài dịp Giáng Sinh mà khiêu vũ, suốt ngày nhốt trong nhà, em sợ chán c.h.ế.t ?” Từ Chí Hoài châm thuốc: “Em học hai điệu nhảy đơn giản thôi, cũng tiện tiếp khách cùng .”

Tô Thanh Dao nghiến răng gì, hồi hộp lo lắng theo bước sàn nhảy.

Ban nhạc đang chơi nhạc jazz, một điệu nhảy ba bước chậm.

Từ Chí Hoài ôm lấy eo cô, cúi xuống, khuôn mặt áp sát bên tóc mai cô, thì thầm đếm nhịp bên tai cô.

Một hai ba... một hai ba...

Tô Thanh Dao miễn cưỡng bước vài bước, mũi chân đụng giày da , bước tiếp vài bước đụng , hình mảnh mai như sợi chỉ cô lắc lư vững. Cô hoảng hốt ngẩng đầu thì thấy vẻ mặt Từ Chí Hoài vẫn bình thản, cô xung quanh, những trai cô gái quần áo lượt đang nhún nhảy nhịp nhàng theo nhạc, chỉ tàn phế, cũng vững.

Chỉ cô, chỉ duy nhất cô...

Cho dù cầm d.a.o đ.â.m thẳng tim cô cũng đau đớn hơn sự thật .

“Thôi nhảy nữa, em học nổi.” Tô Thanh Dao dừng bước: “ cứ chơi , em về nhà đây.”

“Chậc, đang vui vẻ mà em nổi nóng gì nữa thế?” Từ Chí Hoài ôm cô buông, cúi đầu định hôn lên khóe mắt cô: “Mệt ? Nếu mệt thì đến hoa viên nghỉ ngơi một lát.”

Tô Thanh Dao dám tin , đó cô dùng lực gỡ bàn tay đang ôm eo : “Em , trong sàn nhảy đầy vũ nữ chân khập khiễng đấy, chọn đại ai cũng , đừng dày vò em nữa.”

“Em thể đừng nghĩ linh tinh hả? Nếu chê em thì chẳng...”

Từ Chí Hoài bực bội kéo tay cô, cơn giận nghẹn trong cổ họng, giọng trầm xuống.

“Tô Thanh Dao, ma quỷ ám nên mới cưới em đấy.”

Tô Thanh Dao giận đến run cả , cô xoay , dùng hết sức giằng khỏi tay .

Cô thầm nghĩ tại thế chứ?

Tại thì cô thuận theo?

Tại cưới thì cô gả cho chứ?

Cô cũng lóc van xin để gả cho .

chân em khập khiễng, em giày cao gót, nhảy mà vững cũng do em, Từ tiên sinh dễ dàng quá nhỉ?”

xong, cô lưng bỏ chạy khỏi sàn nhảy, đầu cũng ngoảnh .

Chiếc xe Lincoln đậu ngoài cửa nhà hàng, cô và Từ Chí Hoài cùng một xe, nếu bây giờ cô ngoài tìm tài xế để về nhà thì chắc chắn sẽ Từ Chí Hoài chặn , hơn nữa cô cũng về nhà, thấy bất cứ điều gì liên quan đến .

bây giờ trong cô cũng tiền, một đồng, chỉ một trang sức lấp lánh đầy giả tạo, sườn xám thêu mua ở Hàng Châu, lược cài Tây Ban Nha, khuyên tai đá quý Pháp, cũng vô dụng thôi, đến lúc nghèo đến mức , ngay cả những đứa trẻ ăn xin ngoài đường cũng giàu hơn cô.

Tô Thanh Dao bước lảo đảo, cô chạy về nơi , trái tim trong lồng n.g.ự.c c.h.ế.t lặng, nhói đau từng cơn, đau đến mức phía lưng đổ mồ hôi lấm tấm. Khi bước lên cầu thang lên tầng ba, cô phát hiện gót giày cao gót bên trái gãy, hành lang trải t.h.ả.m dày, cô lập tức cởi bỏ đôi giày cao gót đầy phiền toái, chỉ để chân mang tất mà bước tiếp.

Cô cũng chạy loạn đến , rẽ bao nhiêu hướng đông tây nam bắc, đột nhiên cô cảm thấy chân đau rát suýt thì té ngã. Tô Thanh Dao nâng bàn chân lên xem thử, hóa giẫm một bông hoa cài n.g.ự.c vị tiểu thư nào đó đ.á.n.h rơi, kim đ.â.m rách lòng bàn chân, m.á.u nhỏ xuống từng giọt.

Đầu óc cuồng, cô chọn một chỗ , tựa tường từ từ trượt xuống đất.

Trời tối dần, rèm nhung rũ nặng buông xuống, bên cửa kính cũng phủ một lớp bụi xám.

Tô Thanh Dao xổm sàn, vòng tay ôm mặt, hai hàng nước mắt nóng hổi rơi xuống.

, cứ , xong vẫn về, xong vẫn về thôi.

Lúc , bên tai vang lên tiếng bước chân đang tiến gần, cuối cùng tiếng bước chân dừng mặt cô.

Tô Thanh Dao co , hai tay ôm đầu gối, giấu bộ khuôn mặt lòng.

Suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu cô đến chính Từ Chí Hoài, vì chỉ mới đến tìm cô, thật sự khoảnh khắc mong đó

“Cô Tô?” đó khẽ quỳ một chân xuống, nhẹ nhàng gọi cô: “ ? Tô Thanh Dao.”

Tô Thanh Dao ngẩng đầu lên: “Vu...Vu tiên sinh?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...