Trộm Tình
Chương 11: Không trong sạch (3)
Edit: Hiểu Yên
Vu Cẩm Minh thấy mặt cô đầy nước mắt thì nhướn mày, giọng vẫn điềm tĩnh: “ cô một ?”
Tô Thanh Dao để mặt mũi lem nhem gặp nên mặt , đó hỏi : “ ở đây làm gì?”
“ chơi lễ cùng bạn.” Vu Cẩm Minh chống tay xuống sàn, dịch , thậm chí cũng thèm để ý đến hình tượng mà xuống bên cạnh cô: “Thật ngờ gặp cô... Hóa Thượng Hải nhỏ hơn Tây Hồ nhiều, để gặp cô hai đấy.”
Tô Thanh Dao dùng mu bàn tay nhẹ nhàng lau vết lệ gò má, nghẹn ngào với : “Thượng Hải làm gì nhỏ hơn Tây Hồ chứ.”
“Hai chạm mặt, cho dù ở cùng một căn phòng cũng thấy rộng, thể mặt , thể chuyện, ở cùng một đất nước cũng nhỏ.” Vu Cẩm Minh : “Tất nhiên đây lý lẽ vặn vẹo thôi.”
Tô Thanh Dao mỉm , trong nụ thoảng vị hạnh nhân đắng chát.
Vu Cẩm Minh thu nụ , chăm chú cô, khoảnh khắc im lặng đối diện , cuối cùng thở dài một .
Vu Cẩm Minh đổi tư thế, quỳ một chân xuống đất mặt cô, một gối chạm sàn, đôi tay trắng ngần nhẹ nhàng nâng chân trái đang chảy m.á.u cô lên, đặt lên phần đùi ở chân quỳ hỏi: “Đau ?”
Máu màu hồng nhạt thấm ướt tất lụa, làn da mát lạnh cô dù cách một lớp vải vẫn cảm thấy trơn nhẵn, áp phần đùi rắn chắc Vu Cẩm Minh.
Tô Thanh Dao kìm co chân , Vu Cẩm Minh nhanh tay nắm lấy cổ chân cô, ấn giữ chỗ cũ.
“Đau lắm ?” Vu Cẩm Minh , đó tháo cà vạt , chuẩn dùng tạm nó như băng cứu thương.
Tô Thanh Dao lí nhí : “Vẫn .”
Vu Cẩm Minh ngẩng đầu lên , ánh mắt dò xét liếc cô, tay trái nâng cổ chân cô lên, tay chậm rãi kéo tất lụa .
Chiếc chân giấu bên trong dị dạng.
Mu bàn chân cong, ngón út hướng trong, gần như chồng lên lòng bàn chân, chính vì mà bàn chân trái cô nhỏ hơn với chân phát triển bình thường.
Tô Thanh Dao nhịn nhắm mắt , vì đau mà vì sợ... sợ thấy sự ghê tởm khuôn mặt .
, cô một phụ nữ điên cuồng bó chân đến mức tàn tật, thứ mới mẻ hiện đại đều liên quan gì đến cô, đây nơi khiến cô cảm thấy hổ nhất cơ thể , mà nỗi hổ từng dấu hiệu kích thích d.ụ.c vọng nam giới còn mạnh hơn cả bầu ngực.
Vu Cẩm Minh bình tĩnh xoay đầu cà vạt, lau sạch vết m.á.u bẩn ngoài da, dùng đoạn giữa bằng lụa quấn lên vết thương, đó cố định cà vạt .
Cà vạt hoa lá sặc sỡ quấn quanh bàn chân trần cô, mu bàn chân như nở những bông hoa màu vàng và đỏ lớn.
“ đưa cô tìm Hạ Thường Quân, chính đến lấy chìa khóa đấy.” Vu Cẩm Minh vén vài sợi tóc lòa xòa trán cô: “ học y, đây khi cha đánh, nhờ cứu đấy.”
Tô Thanh Dao mở mắt, đối diện trực tiếp với ánh mắt .
Cô thấy hình ảnh phản chiếu trong đôi mắt màu hổ phách , khuôn mặt xinh , như bức tranh thiếu nữ vẽ bằng mật đường.
Vu Cẩm Minh bế cô lên, bảo cô ôm lấy cổ , bước vững vàng về hướng lúc nãy đến.
Hành lang chỉ hai họ. Tô Thanh Dao cúi đầu, chiếc lược mai rùa nghiêng nghiêng chèn búi tóc lỏng lẻo cô.
Cách một tầng, sàn nhảy lầu truyền lên tiếng nhạc ầm ĩ, đang cuồng khiêu vũ sàn nhảy, bữa tiệc dịp đông chí kiểu phương Tây sẽ kéo dài đến nửa đêm.
Các ca nữ bước lên sân khấu, theo tiếng kèn saxophone trầm ấm, họ uốn eo, nghiêng đầu hát: “ yêu , cần vàng , yêu , cần bạc , chỉ cần trái tim thôi...”
Tiếng hát mờ ảo vang lên như nóng mùa hè, Tô Thanh Dao dựa n.g.ự.c Vu Cẩm Minh, gò má nóng ran. Cô hé môi, đầu lưỡi như lửa đốt, cô gì đó nhận thốt nên lời nổi.
Cô im lặng, phát bất cứ âm thanh nào, dường như ngay cả thở cũng ngừng , vòng tay cô siết chặt vai , hương hoa nhài ướt át như phiến lá rủ xuống, cô áp mặt cổ .
thở mềm mại cô, từng luồng nóng rát thổi lên cổ , dường như cổ nối liền với tim, làm tim cũng nóng rực.
Vu Cẩm Minh cũng chuyện, tán gẫu với cô, vì quãng đường tìm Hạ Thường Quân ngắn. chẳng gì cả, khoảnh khắc chỉ quên hết thứ, ôm cô trong vòng tay, bước chầm chậm đến cuối hành lang.
Trong bầu khí , đột nhiên Vu Cẩm Minh nảy một ý nghĩ trong sạch, nghĩ nếu cô vợ , mà chỉ một cô tiểu thư nhà nào đó, liệu thể cợt nhả hơn một chút, dựa phận tứ thiếu nhà Vu tướng mà trêu chọc cô, dẫn cô về nhà, và ...
Thùng! Một tiếng trống vang lên.
Giống như bật tỉnh giữa cơn mơ.
Vu Cẩm Minh rùng , nhận men theo cầu thang xuống lầu, thảo nào ngạc nhiên khi tiếng nhạc rộn ràng rõ ràng như .
Với ý nghĩ , dám xuống Tô Thanh Dao nào nữa, chỉ vội vàng ôm cô tìm Hạ Thường Quân vẫn đang ở bàn uống rượu.
Hạ Thường Quân duỗi cổ , thấy Vu Cẩm Minh ôm một vội vàng chạy về phía , trong lòng thầm nghĩ chổi gây chuyện gì nữa đây. Khi tiến gần, đẩy kính lên, nhận vị tiểu thư mặt chính từng gặp ở tiệc salon Đàm Bích.
hết lịch sự chào hỏi Tô Thanh Dao, cau mày cằn nhằn Vu Cẩm Minh vài câu, đó sang kiểm tra vết thương ở chân cho Tô Thanh Dao.
“Cũng , vết thương sâu, bôi t.h.u.ố.c vài tuần sẽ lành.” Hạ Thường Quân nhắc nhở: “ nhất vẫn nên khử trùng và băng bó sớm , khi vết thương đóng vảy chú ý đừng để dính nước.”
Vu Cẩm Minh : “Những thứ cũng , đến tìm tưởng mang theo cồn và băng gạc gì đó.”
“Ôi trời, tứ thiếu ơi, tưởng ảo thuật gia ?” Hạ Thường Quân mặc một chiếc áo bông dài, hai tay thò túi áo như mò khí: “Hôm nay diễn màn đập đá lên n.g.ự.c nữa, sẽ biến mười tám vị t.h.u.ố.c cho nhé.”
Tô Thanh Dao khẽ bật .
Cô ngẩng đầu đồng hồ, thấy kim sắp điểm mười giờ, lập tức tài xế đang đợi cô ở ngoài cửa, cô nên về sớm băng gạc.
Vu Cẩm Minh tiễn cô cô từ chối khéo.
khi chia tay, bỗng nhiên tim Tô Thanh Dao nhói lên, đột nhiên cô nắm lấy gấu áo khoác màu lanh Vu Cẩm Minh, nhẹ giọng : “ 876 đường Julaida, Từ công quán, 1656... Nếu việc cần giúp thì cứ gọi cho .”
Vu Cẩm Minh miễn cưỡng tiễn cô đến cửa nhà hàng, quãng đường còn cô cho tiễn tiếp, nên đành .
ánh mắt và thần thái , dường như hồn bay mất .
Hạ Thường Quân tinh mắt, chỉ liếc cũng sự mưu mô trong lòng Vu Cẩm Minh, lạnh lùng : “Đừng nghĩ linh tinh, cô gia đình , chồng đấy.”
“Ý , và cô chỉ trò chuyện vài câu thôi cũng thành gian phu . còn thì , nghèo rớt mồng tơi, tiền ở Thượng Hải, thế sống c.h.ế.t đòi chạy đến ở cùng , tính đây?” Vu Cẩm Minh nhét tay túi nhạt, đổi sang chủ đề khác: “Công t.ử con nhà giàu và trai bao ?”
“ đừng nhảm, còn hiểu ?” Hạ Thường Quân tháo kính xuống, lấy gấu áo lau nước kính, đó đảo mắt quanh.
“ đấy, tính tình ngoan cố, thích thích, thích thích. Lúc chúng học trung học, trường nữ sinh bên cạnh cô gái theo đuổi như mất hồn, ngày nào cũng chặn ở cổng trường, lúc đó định chuyện t.ử tế với ? Còn ngày nào cũng trèo tường trốn ?”
Vu Cẩm Minh chọc chỗ đau nên khẽ , năm ngón tay xoay chiếc ly cao còn nửa ly rượu bàn, đó xuống đối diện Hạ Thường Quân.
“ đ.á.n.h giá cao quá đấy.” : “Tối qua uống nhiều, chẳng đông tây nam bắc gì, ngủ một giấc dậy quên hết.”
Hạ Thường Quân nghiêm mặt : “Cẩm Minh, trường hàng tốn bao nhiêu tiền nuôi , sớm muộn gì cũng lính, thể trốn cả đời ở Thượng Hải . cũng tình hình ở ba tỉnh Đông Bắc mà, tình hình quốc gia lâm nguy, mấy chuyện mắt chỉ hoa trong gương, trăng nước mà thôi.”
Vu Cẩm Minh chần chừ mãi gì. sân khấu đổi sang một cặp chị em sinh đôi xinh , hát phối hợp với , liếc mắt đưa tình khắp nơi.
Vu Cẩm Minh mỉm , vỗ tay theo điệu nhạc mị hoặc đó, ánh đèn neon nhiều màu chiếu lấp lánh đầu ngón tay, khi mở miệng nữa, đổi chủ đề khác: “Thường Quân, chân cô thế?”
“Hồi nhỏ từng bó chân, chắc lâu nên chân . Còn chân trái lẽ bó quá chặt mới gây gãy xương, chữa, dẫn đến về xương lành biến dạng.”
Vu Cẩm Minh nhớ đến đôi mắt đẫm lệ Tô Thanh Dao gì.
Xem thêm: Khi Không Nịnh Nọt, Vợ Ú Vừa Xinh Vừa Ngầu - Khương Tỉnh Tỉnh & Chiến Dạ Tiêu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
“Từ Dân Quốc thì phụ nữ thường bó chân, lúc đó Tôn Trung Sơn tiên sinh nhậm chức Tổng thống lâm thời, ban hành văn bản khuyến nghị cấm bó chân. cách khác, phụ nữ bỏ bó chân bao nhiêu năm, Trung Quốc cũng bỏ bấy nhiêu năm. khi Dân Quốc thành lập, đ.á.n.h Viên (*), hộ quốc, hộ pháp, các quân phiệt trực hệ và phò hệ giao tranh, Bắc phạt rầm rộ. Việc bỏ bó chân cũng giống như , lặp lặp nhiều .” Hạ Thường Quân say: “Thật đáng sợ, vượt qua cả năm dương lịch thì chúng rời khỏi thời Vãn Thanh tròn hai mươi năm .”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trom-tinh/chuong-11-khong-trong-sach-3.html.]
(*)Viên Thế Khải trong lịch sử Trung Quốc
xong, cầm ly rượu lên, một uống cạn.
Ở một bên khác, Tô Thanh Dao tháo cà vạt Vu Cẩm Minh xuống lén nhét trong quần, cô chân đất ngoài.
Đêm về khuya, cơn gió lạnh bên ngoài thổi khiến cô tỉnh táo hơn.
Tài xế ngoài nhà hàng đợi, thấy cô nhón chân bước , ông hoảng sợ hết hồn, vội vàng gọi trong tìm Từ tiên sinh. Ông mở cửa xe, mời Tô Thanh Dao lên xe nghỉ ngơi, ông còn Vu Cẩm Minh sẽ ngoài ngay: “Phu nhân khiến sợ c.h.ế.t , nếu phu nhân còn xuất hiện, tiên sinh sẽ nhờ quản lý phong tòa nhà đây...”
bao lâu , Từ Chí Hoài vội vã chạy tới, cánh tay khoác chiếc áo lông chồn mà lúc nãy cô giao cho .
ngoài xe vài câu với tài xế, cách một lớp kính xe nên Tô Thanh Dao rõ. chuyện xong kéo cửa bước , cô tưởng sẽ nổi giận nên im lặng cúi đầu chờ. Từ Chí Hoài chỉ im lặng, châm điếu thuốc, hút nửa điếu dập tắt, phủi tro dính đầu ngón tay, đó mới cô.
“Giày ?” hỏi.
Tô Thanh Dao : “Vứt , gót giày gãy , nữa.”
“Chân thì ?”
“ cẩn thận dẫm hoa cài ai rơi thảm, đầu kim đ.â.m trúng.”
Từ Chí Hoài vứt điếu t.h.u.ố.c , nắm lấy cổ chân cô đặt lên đầu gối, trấn tĩnh soi ánh đèn trong xe để kiểm tra vết thương vẫn còn rỉ máu.
cố kìm nén cơn giận, vẻ mặt lạnh lùng : “ thích nhảy thì thôi nhảy, đổi chỗ dạo cũng . Em cũng tài thật đấy, chân đất chạy lung tung đành, giờ còn làm rách lòng bàn chân nữa.”
Tô Thanh Dao mặt : “Em đến sàn nhảy .”
“, vô cớ gây sự.” Từ Chí Hoài khẩy, cuối cùng cũng nén câu khó nén trong lòng: “Hôm nay chắc quỷ ám nên mới dẫn em chơi lễ, em còn tưởng tin cái gì gọi Chúa Jesus ?”
Lời chút bực bội, bộc phát theo cảm xúc thể che giấu . Từ Chí Hoài xong thì cũng sững , đó mới định thần , ngẫm nghĩ từng câu từng chữ buột miệng , nhịp tim trong lồng n.g.ự.c nhảy mạnh. liếc Tô Thanh Dao thì thấy cô cúi mặt, sắc mặt tái nhợt, trong lòng đủ loại cảm xúc lẫn lộn.
Đừng bỏ lỡ: Vợ Ơi Anh Sai Rồi: Tổng Tài Thâm Sâu Hóa Ra Lại Là Kẻ Cuồng Mê Vợ, truyện cực cập nhật chương mới.
Suốt dọc đường về biệt thự, cả ai ai với ai câu nào.
khi mấy giúp việc trong nhà chơi lễ về, thấy chủ nhân còn về nên dám ngủ mà tụ tập trò chuyện. Trong lúc đang trò chuyện, Tiểu A Thất thấy hai luồng ánh sáng thẳng tắp quét qua sân, ngay xe tiên sinh và phu nhân về nên vội vàng gọi: “Dì Ngô, tiên sinh và phu nhân về kìa.”
Tô Thanh Dao mở cửa xe, cô định chân đất nhà.
Từ Chí Hoài cô giận, vốn cũng quan tâm, cứ để cô cố chấp, cô bước xuống xe, bước chân loạng choạng, thấy cau mày.
vội bước tới, một tay bế ngang cô lên, bước nhanh nhà.
“Đun một chậu nước nóng mang lên lầu .” Từ Chí Hoài lệnh: “A Thất, mang rượu cồn với băng gạc đến đây.”
Tô Thanh Dao đặt tay cho tiện nên đành đặt lên vai , ôm phòng ngủ đặt lên giường.
Cô chống tay dậy, Từ Chí Hoài cũng xuống mép giường, cánh tay áp sát bên cô. Ánh đèn vàng nhạt chiếu lên gương mặt hai , gương mặt lạnh tanh, Tô Thanh Dao rõ cảm xúc , mà cô cũng dám , cô cúi đầu chỗ khác, đột nhiên vươn tay giữ lấy cằm cô, cho cô chỗ khác.
“ khi còn nữ sinh, năm nào em cũng đón Giáng Sinh, ở Hàng Châu nơi thích hợp để đón lễ, mà lúc đó cũng quá quan tâm đến chuyện .” Từ Chí Hoài chậm rãi : “Hôm nay đưa em ngoài chơi, chỉ đơn thuần bù đắp nỗi tiếc nuối mà thôi, chứ ý gì khác.”
Ý nghĩ trong lời , Tô Thanh Dao cảm nhận , nếu cô suy nghĩ kỹ thì cả Đại La Tiên Nhân cũng làm gì cô.
Cô hít sâu một : “ chân em mà.”
“Cũng tệ đến mức đó , nhiều cô gái bó chân còn chặt hơn ba tấc cũng vẫn mà...” nửa chừng thì dừng , im lặng hồi lâu mới tiếp: “ nhảy thì nhảy nữa, cũng lười quản em lắm .”
Từ Chí Hoài xong, ngón tay hạ xuống, chuẩn mở khuy sườn xám. “ đồ khác , tránh để em thấy bẩn.”
Trong lớp đồ lót cô còn giấu chiếc cà vạt một đàn ông khác, chiếc cà vạt đó còn dính m.á.u cô, nếu thấy thì...
“ tránh .” Tô Thanh Dao vội vàng , lao về phía , đẩy mạnh .
Từ Chí Hoài ngờ cô đột nhiên nổi giận, giày da trơn trượt, suýt nữa ngã khỏi giường.
dậy, yên lặng lâu, trông giống như mất hứng, đó gọi Tiểu A Thất phục vụ phu nhân.
Tuy Tô Thanh Dao nhạy cảm, thích giữ chuyện trong lòng, từ đến nay cô luôn ngoan ngoãn, cho dù nổi giận cũng chỉ lạnh mặt gì, làm gì đến mức la hét như thế .
Từ Chí Hoài hiểu.
khoanh tay ngoài hành lang phòng ngủ, bước chân nặng nề, giày da đập lên sàn gỗ gây tiếng vang rõ ràng, khiến mấy giúp việc lầu cũng dám thở mạnh.
Tiểu A Thất bê chậu nước nóng , cô rửa chân cho Tô Thanh Dao xong thì định lấy băng gạc , lúc ngoài, cô thấy Từ Chí Hoài , trong mũi còn phát tiếng hừ hừ đầy bực bội.
Từ Chí Hoài thính tai nên liếc sang, ánh mắt khiến cả Tiểu A Thất run lẩy bẩy.
“Làm xong ?” hỏi.
“ lấy thuốc.” Tiểu A Thất nhún vai .
Từ Chí Hoài hờ hững trả lời một tiếng hỏi: “Phu nhân gì với cô ?”
Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên
Nhắc đến chuyện , Tiểu A Thất càng hăng hái, cô nhún vai, nhíu mày trợn mắt : “Ngài còn dám nhắc , ngài rõ chân phu nhân , còn bắt cô khiêu vũ? Phu nhân sự kiên nhẫn vô biên, mà cũng ngài làm cho tức c.h.ế.t.”
Từ Chí Hoài cô thì đau cả đầu: “Cô năng kiểu gì thế hả?”
“Hai năm nay trong nhà xảy bao nhiêu chuyện rắc rối, phu nhân còn rơi giọt nước mắt nào, giờ thì , chỉ một chuyện mà ngài khiến phu nhân .” Tiểu A Thất dậm chân: “Theo thấy, ngài cứ phòng khách ngủ tạm một đêm , giờ phu nhân đang giận lắm.”
Những năm đầu khi phu nhân mới về nhà chồng, phu nhân còn nhiều, cũng gần gũi tiên sinh để vun đắp tình cảm vợ chồng.
tính tình Từ tiên sinh quá cứng rắn, chê vợ còn trẻ hiểu chuyện, nhiều bỏ mặc cô.
Hai năm trôi qua, phu nhân cũng làm ấm lòng tiên sinh nổi, mà bản tiên sinh còn lạnh lùng hơn , may mà ngày tháng chầm chậm trôi qua, mưa dầm thì thấm đất.
Cũng thôi, tim ai mà chẳng rung động, ôm hy vọng một hai năm thì cũng chút kết quả.
Lúc đó tiên sinh quan tâm, giờ hăm hở nên mới thành thế .
Đổ cho ai chứ? Tự làm tự chịu thôi.
Từ Chí Hoài thấy Tiểu A Thất , bèn sang phòng khách nghỉ ngơi.
Ngày hôm , dậy sớm, cầm một chiếc hộp vuông bằng nhung tới cửa phòng ngủ.
con các bậc tiền bối trong hội thương nhân từng học ở trường Thánh Nữ Maria , các nữ tu sẽ phát quà cho nữ sinh đêm Giáng Sinh, cho nên đặc biệt chuẩn một món quà.
sự việc tối qua thì chẳng ai còn tâm trạng để quan tâm đến thứ .
vặn tay nắm cửa, khẽ mở một khe cửa nhỏ nghiêng trong.
Tô Thanh Dao xõa tóc dài, cô đang dựa gối tạp chí.
Thấy cô thức dậy, lặng tại chỗ suy nghĩ hồi lâu, quyết định siết chặt hộp quà trong tay, rời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.