Trộm Tình
Chương 9: Oán nữ
Edit: Hiểu Yên
Biệt thự vẫn tắt đèn.
Tô Thanh Dao đẩy cửa bước , cô thấy Từ Chí Hoài áo ngủ, đang lật xem kỳ mới nhất tờ Báo, sofa chờ cô.
“Chí Hoài.” Tô Thanh Dao chậm rãi bước đến mặt khẽ gọi: “ còn ngủ?”
Từ Chí Hoài gấp tờ báo , liếc cô một cái: “Về trễ như , em sợ đường đêm khuya sẽ xảy chuyện ?”
Tô Thanh Dao : “Cô Đàm sắp xếp tài xế đưa em đến tận cửa nhà , sẽ chuyện gì .”
“Đàm Bích chỉ một kỹ nữ, trong tay cô thì thể nào đắn chứ?” Giọng Từ Chí Hoài vô thức mang theo nghiêm khắc: “Ngoài mặt thì em với cô qua chút ít , nếu thật sự em tìm bạn chơi thì cháu gái Hồ tiên sinh, chủ tịch Giao Hàng cũng tệ mà. thể giới thiệu cho em, cô tuổi tác xấp xỉ em, từng gặp cô mấy , ăn cũng giáo dưỡng.”
Từ xưa đến nay Từ Chí Hoài luôn xem thường hạng thấp kém, đầu óc chỉ mấy thứ tư tưởng lạc hậu phân biệt giàu nghèo sang hèn.
Tô Thanh Dao cũng lười tranh luận với , cô cúi đầu gì thêm.
Từ Chí Hoài cau mày, vươn tay lấy tách bàn. Năm ngón tay bao bọc lấy chén sứ trắng nắp nhấc lên, đưa đến môi nhấp một ngụm Ô Long Bạch Hào nguội, ánh mắt liếc qua dáng vẻ tủi cô, đó bất đắc dĩ thở dài.
“ đây.” vỗ lên đùi , hiệu cho cô.
Tô Thanh Dao bước tới, nghiêng lên đùi , cúi đầu nép n.g.ự.c đàn ông. Hai chân cô cách mặt đất vài tấc, cô sợ trượt ngã nên đặt tay lên bờ vai rộng , da thịt khẽ chạm . Từ Chí Hoài cũng lo cô sơ ý té xuống, cánh tay trái siết chặt lấy vòng eo cô, lòng bàn tay đặt lên bụng cô.
Dáng Tô Thanh Dao mảnh mai, cô nghiêng tựa lòng , cử động cũng mỉm , giống như cành hoa cắm trong bình sứ đời Tống, lẳng lặng.
Hai chiếc hoa tai kim cương hồng đeo bên tai cô lấp lánh đến chói mắt.
Từ Chí Hoài vén lớp tóc dài và dày cô , đầu ngón tay chạm dái tai cô, ngón trỏ và ngón cái dùng lực tháo đôi hoa tai xuống, giữ trong lòng bàn tay .
Vành tai cô tái nhợt, chắc gió lạnh thổi lâu nên sắp tê còng .
Từ Chí Hoài khẽ bóp phần sụn mềm ở vành tai, trái : “ lấy t.h.u.ố.c đỏ và tăm bông đây.”
xong, cánh tay đang ôm lấy eo cô siết , đỡ cô xuống sàn.
Tô Thanh Dao lời đến tủ t.h.u.ố.c lấy chai thủy tinh đựng t.h.u.ố.c đỏ và tăm bông, cô đưa cho bằng hai tay. Từ Chí Hoài nhận lấy, nhúng tăm bông miệng chai thấm đầy t.h.u.ố.c bảo cô lên đùi để bôi t.h.u.ố.c cho cô.
“Ôi...” Bàn tay Tô Thanh Dao đặt vai khẽ siết , năm ngón tay co , níu lấy áo ngủ .
“Đừng động, ngoan nào.” Từ Chí Hoài .
Tăm bông lăn lăn vết thương nhỏ bằng móng tay út, đàn ông cố gắng kìm nén để động tác nhẹ nhất thể, đó khẽ thổi từng luồng gió lên tai cô.
ngứa ngáy.
Tô Thanh Dao rụt cổ , né tránh đôi môi .
“Nhịn thêm chút nữa, sắp xong .” Từ Chí Hoài xoay mặt cô thêm: “Nếu thật sự đau thì cứ cấu .”
như , trái bàn tay đang níu lấy áo Tô Thanh Dao thả lỏng, cô tự đưa tay lên gom mái tóc đen bóng bên thái dương, vuốt hết phía . Thuốc đỏ lạnh ngắt dán lên da thịt, vết trầy bỏng rát như ngọn lửa nhỏ thiêu đốt, cảm giác nóng lạnh cứ dâng lên hạ xuống trong lồng ngực.
Tô Thanh Dao khẽ nâng mí mắt Từ Chí Hoài.
nhíu mày, dáng vẻ vô cùng chuyên chú. Khuôn mặt chữ điền, cặp mày dài chạm đến thái dương, đôi môi mỏng... những đường nét điển hình đàn ông Trung Quốc, bình dị mà đoan chính, đặt gương mặt hề thô kệch, chỉ trông quá nghiêm nghị, kiểu đàn ông qua dễ gì bắt chuyện.
Tô Thanh Dao nhớ đến đầu cô gặp , lúc đó cô vẫn mang dáng vẻ nữ sinh, áo trắng, váy vải xanh, xịt nước hoa Bách Hoa kế, tóc dài tết thành b.í.m cuộn gọn đầu, chiều cao thì chỉ chớm đến vai .
Hôm bố đẩy ngoài gặp mặt, Tô Thanh Dao sợ đến run bần bật, bởi vì cô cô gặp gả, chạy trốn cũng sẽ cục cảnh sát bắt về để gả. Mà từ khoảnh khắc đầu tiên thấy cô, cô gì cả, chỉ cau mày, Tô Thanh Dao thấy biểu cảm mơ hồ thì càng thêm sợ, suốt quãng đường cùng xe đến rạp hát mà cô dám mở miệng câu nào. Hai lặng lẽ xem xong buổi diễn, đến lúc bước , nghiêm túc hôn lên má cô một cái, đó lái xe đưa cô về nhà, thế hết.
Rốt cuộc hôm đó họ xem vở diễn gì, Tô Thanh Dao cũng nhớ, chỉ cảm giác sợ sệt nhàn nhạt vẫn còn đọng sâu tận đáy lòng, chỉ cần nghĩ đến thì thể nhớ rõ cảm giác căng cứng khi .
Bôi t.h.u.ố.c xong, bầu khí giữa họ mùi hăng t.h.u.ố.c đỏ chiếm lấy.
Từ Chí Hoài ném tăm bông dùng lên bàn , cánh tay vẫn ôm chặt eo cô, hỏi cô chuyện ở phòng tối nay thế nào, những ai đến. Tô Thanh Dao cố ý giấu tên Vu Cẩm Minh và Hạ Thường Quân, chỉ mơ hồ kể lúc đầu cô ở sofa trò chuyện vu vơ với , đó rủ khiêu vũ, cô nhảy nên vườn hoa tản bộ, đến khi Đàm Bích đến tìm. Từ Chí Hoài cũng để tâm, lẽ cho rằng cô đang buồn ngủ.
chuyện một lúc, dáng vẻ giả vờ buồn ngủ Tô Thanh Dao biến thành thật, trán cô tựa cằm , nửa khuôn mặt vùi n.g.ự.c .
Trong cơn mơ màng, cô Từ Chí Hoài gọi: “Thanh Dao... Thanh Dao...”, Cô bèn ngẩng mặt lên, đôi môi lập tức một sự ẩm ướt bao phủ lấy, năm ngón tay luồn búi tóc đầu cô, giữ lấy, kéo cô áp sát , đầu lưỡi tách đôi cánh môi mềm mại cô, mút lấy lưỡi cô.
Bạn thể thích: Mau Xuyên: Liêu Tinh Vừa Kiều Vừa Dã, Vai Ác Sủng Nàng Đến Phát Điên - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Tô Thanh Dao thở nổi, khẽ rên lên một tiếng, bàn tay cào nhẹ lên n.g.ự.c trần .
Cánh tay ôm lấy eo cô dần siết chặt, lòng bàn tay vuốt dọc theo sống lưng cô, cuối cùng dừng ở gáy. ôm lấy cô, đỡ cô ngửa , đưa tay tháo cổ áo sườn xám cô.
Tiếng vải cọ xát khe khẽ vang lên, giống như âm thanh rung chuông rắn đuôi chuông.
“ .” Đèn trần quá sáng, Tô Thanh Dao giơ tay lên che mắt.
“Họ đều ngủ cả .” Từ Chí Hoài kéo lệch dây áo lót cô sang một bên, để lộ mảng da thịt trắng ngần: “Chỉ hai chúng thôi.”
xong, đôi môi mỏng áp xuống nữa, nhẹ nhàng mút lấy rời , đó kéo lấy bàn tay đang che mắt cô xuống, cúi xuống hôn lên đôi mắt buồn ngủ đến mở nổi cô. Những nụ hôn ướt át vỡ vụn má, men dần xuống , lướt qua cổ, xuyên qua lớp vải lụa tím sườn xám, khẽ c.ắ.n mút lấy cô.
Mấy năm , chính phủ đề xướng “thiên nhũ”, phản đối việc bó ngực, ai thực hiện chính sách thả n.g.ự.c sẽ phạt tiền.
Tô Thanh thả n.g.ự.c sớm, cô vẫn mặc yếm che . Đến khi phong trào “thiên nhũ” do chính phủ Dân Quốc xúc tiến ngày càng lan rộng, cô mới học theo các cô gái tân thời cởi bỏ yếm, chỉ mặc một lớp áo lót và một lớp sườn xám, để vòng n.g.ự.c tự nhiên chuyển động.
Tô Thanh Dao yếu ớt thở dốc, lồng n.g.ự.c phập phồng lên xuống, lớp vải mỏng nổi rõ hai điểm nhô lên, giống như đang hoảng sợ mà khẽ run.
Cô thấy Từ Chí Hoài , mười ngón tay chậm rãi xoay mở từng chiếc khuy áo, kéo tách lớp áo lót bên trong.
Từ Chí Hoài cưng chiều hôn lên chiếc rốn tròn cô, đó đôi môi phủ lên đầu n.g.ự.c ửng hồng, đầu lưỡi quét qua, khẽ c.ắ.n nhẹ.
Đột nhiên ... trở nên dịu dàng như thế...
Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên
Tô Thanh Dao lập tức cảm thấy tim ngứa ngáy căng thẳng, nhịp đập loạn lạc. Cô như biến thành một con cá thiếu nước, khẽ co giật, trong vòng tay , há miệng hít từng ngụm khí lớn.
Từ Chí Hoài liếc qua khuôn mặt ửng đỏ cô, cưng chiều hôn lên má cô, đó giữ chặt cổ cô để cô ngẩng đầu , lưỡi luồn trong, chiếm lấy vị trí sâu hơn, thọc sâu bên trong, quấn lấy tận gốc lưỡi cô.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trom-tinh/chuong-9-oan-nu.html.]
đau, quen thì cũng đỡ, đó thứ cảm giác đau tê dại.
Lúc mới bắt đầu thì sẽ đau nhiều hơn, theo lời Từ Chí Hoài thì vì quá nhỏ nên khó , ướt chậm, cô yếu ớt, yếu đến mức mỗi vợ chồng chung đụng, đều nhẹ nhàng vuốt ve cô như đang vỗ về một con mèo con. Về chuyện , Từ Chí Hoài cũng chút bất mãn, tuy Tô Thanh Dao thể nhạy bén nhận những đổi nhỏ trong biểu cảm , thế cô cũng làm gì, cô một lấy chồng, cũng ai dạy cô cả.
Đến năm thứ hai kết hôn, tình hình dần cải thiện, do quen vì cô trưởng thành hơn.
Những âm thanh ướt át như ăn mòn từng tấc da thịt cô, Tô Thanh Dao thở dốc đầy rối loạn, trong nhịp thở tràn ngập mùi khói t.h.u.ố.c và hương xà phòng đàn hương .
Từ sâu trong ký ức cô bỗng vô cớ hiện lên hình ảnh một bàn tay đàn ông , trắng trẻo, thon dài đến mức thể tưởng tượng từng đốt xương sạch sẽ bên làn da đó.
bàn tay Vu Cẩm Minh chìa mắt cô lúc chào hỏi.
Tất cả những suy nghĩ mất kiểm soát chỉ bùng lên trong khoảnh khắc cực điểm, như một ma cảnh hung ác trong truyền thuyết dân gian, xâm nhập ý chí tiên gia.
Tứ chi Tô Thanh Dao mềm rũ rượi, từng chút kéo thần trí cô trở , cô nhận rõ mắt chồng .
Dù yêu cũng giữ lòng chung thủy với chồng.
Bỗng nhiên cô cảm thấy sợ.
Trong khoảnh khắc mà cô hoang tưởng về một đàn ông mới gặp, trong giáo huấn sơ mẫu Thiên Chúa giáo thì đó tội tham d.ụ.c Eva, sẽ Thượng Đế dung thứ. Còn trong luân lý Tô Vinh Minh thì đó hành vi bất trinh nhốt lồng heo, đạo đức xã hội cho phép. càng xứng với tấm bia đá sừng sững ở đầu làng nơi quê nhà Hợp Phì, tiết phụ phường ban dựng từ thời Càn Long, để tuyên dương một vợ thủ tiết, xứng với câu chuyện mà ruột cô từng cho cô mỗi đêm, vị tổ mẫu làm gương cho phụ nữ, chồng mất vẫn tần tảo nuôi con, phụng dưỡng cha chồng, cuối cùng lưu manh quấy rối mà uất hận tự vẫn.
Tất cả những thứ , tất cả đều đang nguyền rủa cái ý niệm bất luân lóe lên trong đầu cô.
Cô rùng , trán tựa lên vai Từ Chí Hoài, cả ướt đẫm. Như ai dùng d.a.o nhỏ rạch một vết, chất lỏng trong suốt từ đó rỉ xuống, như đang , dòng lệ long lanh lướt qua đôi gò má ửng hồng.
Chắc trôi qua mười mấy phút, thấy cô đáng thương nên Từ Chí Hoài mới ôm lấy cô, hồi lâu mới : “ đây, bế em ngủ.”
Cả dính dớp mà lên giường ngủ, Tô Thanh Dao luôn cảm thấy khó chịu, trở qua trở thể ngủ .
Đêm đen sâu thẳm như đôi mắt cô, đen ngòm, âm u, lọt nổi chút ánh sáng.
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn - Vân Tô + Tần Nhị Gia, truyện cực cập nhật chương mới.
Từ Chí Hoài thở dài, ôm lấy cô từ phía hỏi: “Còn ngủ ?”
“ ngủ .” Cô .
Từ Chí Hoài im lặng trong giây lát, bàn tay chậm rãi vuốt lên trán cô.
Tô Thanh Dao mím môi, khép mắt , giả vờ ngủ. Bàn tay an ủi đàn ông dần dần dừng , đặt xuống eo cô. Chốc lát , ngủ say, cô cảm nhận nhịp thở đều đặn gáy .
Tô Thanh Dao cẩn thận xoay , mặt về phía , cố rõ đường nét gương mặt chồng trong bóng tối mịt mờ.
lớn hơn cô chín tuổi, Ninh Ba, nghiệp trường Công Học Nam Dương, theo nghiệp kinh thương, Hội trưởng Dư hết sức coi trọng, gia cảnh giàu . Khi cô gả về đây, cô chẳng cần giặt giũ nấu nướng, cũng lo từng bữa ăn, con đàng hoàng, coi trọng thể diện, xưa nay từng làm chuyện gì tổn hại đến danh tiếng, cũng giống mấy lão thương nhân mê t.h.u.ố.c phiện.
Đương nhiên cô đây một cuộc hôn nhân , và ai ai cũng như .
vẫn ...
Khi ánh sáng đầu tiên phủ một lớp trắng nhạt lên rèm cửa thì cô tỉnh.
Cuối tháng, trời chuyển sang lạnh hẳn, bầu khí xám xịt, hề chút sức sống.
Từ Chí Hoài thích đưa cô theo khi xã giao, mà Đàm Bích cũng gửi thiệp mời cho cô nữa. Tô Thanh Dao xem như rảnh rang ở nhà, mãi đến đầu tháng mười hai.
Rảnh rỗi việc gì làm, Tô Thanh Dao tìm cuốn sách vỡ lòng năm xưa , định dạy Tiểu A Thất nhận mặt chữ.
Miễn cưỡng dạy vài ngày, Tiểu A Thất chê học cũng vô dụng, nhất quyết học nữa. Cô tiểu thư khuê các nhà quan như phu nhân, bây giờ làm việc tay tiên sinh, kiếm nhiều tiền, gom góp , tìm một đàn ông hiền lành đối xử với gả , coi như hồi môn , đó sẽ sinh vài đứa con bụ bẫm, cả nhà vui vẻ bên , như đủ.
“Học chữ cũng chỉ để nhà máy dệt mà thôi.” Tiểu A Thất giòn giã xong câu lập tức chạy biến.
Cũng thôi, Tô Thanh Dao thầm nghĩ, chữ thì chứ? Giáo viên nữ, phóng viên nữ, nữ đ.á.n.h máy thì lương tháng chỉ ba mươi đồng, ngành y thì cao hơn một chút, từ năm mươi đến tám mươi đồng, cũng bấp bênh. Những chỗ định và thể diện như Bưu cục Thượng Hải, Hải quan..., ghi rõ tuyển phụ nữ kết hôn, nữ nhân viên kết hôn trong thời gian làm việc sẽ lập tức sa thải.
mà chỉ một chai nước hoa Pháp do Từ Chí Hoài tiện tay mua cho cô cũng tốn năm mươi đồng bạc. Tính ... dựa chồng mà sống còn kiếm nhiều hơn so với việc tự phơi nắng dầm mưa bán mạng kiếm tiền.
Một ngày nọ, khi dùng xong bữa sáng, Tô Thanh Dao ghế tựa trong thư phòng báo như thường lệ, Từ Chí Hoài đến nhà máy mà ở thư phòng để chỉnh lý sổ sách. Trong lư hương án thư đang đốt mảnh trầm hương, khuôn hương vân mây do chính tay Tô Thanh Dao nén.
Cửa phòng khép , trong phòng tối, lò sưởi khiến con dễ sinh buồn ngủ.
Tô Thanh Dao đang báo, bỗng nhiên cô thấy một tin tức liên quan đến việc thỉnh nguyện, cô kinh ngạc vội xem ngày phát hành tờ báo, cô sợ cầm nhầm tờ báo cũ.
khi định thần kỹ thì cô mới phát hiện cùng một sự việc.
sinh viên Bắc Bình tàu hỏa xuống phía nam, đến Nam Kinh để xin chi viện, vẫn vì sự kiện Đông Bắc thất thủ trong ngày 18 tháng 9. Quân cảnh vì trấn áp phong trào kháng Nhật mà bắt giữ hơn một trăm ngay tại chỗ. Sinh viên Đại học Trung Sơn tin thì xông thẳng phòng hiệu trưởng đại học Trung Sơn để lấy cờ trường, một nhóm phất cao lá cờ, kết đội cứu sinh viên Bắc Bình.
Tô Thanh Dao từng câu từng chữ, trong lòng khó rõ mùi vị gì.
đó, Vu Cẩm Minh cho cô nhóm sinh viên từ Thượng Hải đến Nam Kinh , khi Ủy viên trưởng phát “Thư khích lệ sinh viên” thì trở về hết .
ngờ trở về , họ nữa.
thường quá tam ba bận, đến thứ ba thì lòng cạn kiệt, họ nghênh khó mà tiến, đến thứ tư.
Từ Chí Hoài thấy cô khẽ thở dài, còn đang lấy làm lạ, ngẩng đầu lên liếc cô một cái, đó hỏi cô chuyện gì.
Tô Thanh Dao thành thật kể .
Từ Chí Hoài xong thì buông bút xuống, bước qua lướt tờ báo tay cô.
lạnh nhạt : “Em xem , sẽ xảy chuyện mà.”
“ , chuyện gì cũng một bước hết.” Tô Thanh Dao hất tờ báo , dậy định rót nước uống.
Từ Chí Hoài nhặt tờ báo lên gấp , cầm trong tay.
“A Dao, em đừng nghĩ lạnh lùng.” theo bóng lưng vợ khẽ : “Nhiệt huyết sinh viên... thứ rẻ mạt nhất đấy, cũng từng sinh viên, rõ hơn ai hết.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.