Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trộm Tình

Chương 12: Bướm Đen (1)

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Edit: Hiểu Yên

Từ Chí Hoài từ cửa phòng ngủ trở phòng khách, xuống mép giường, khẽ cân nhắc chiếc hộp vuông trong lòng bàn tay, trong lòng càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu.

định tranh thủ lúc trời sáng thì phòng ngủ, âm thầm đặt món quà chuẩn sẵn bên gối cô, để khi cô tỉnh dậy, mở sẽ hiểu phần nào tấm lòng . đến giờ ăn sáng, hạ một chút, cô mềm lòng một chút, chuyện tối qua coi như bỏ qua.

thấy cô thức dậy, Từ Chí Hoài cảm thấy ngại, nỡ bước .

Chờ tới khi trời sáng hẳn, lúc định xuống lầu dùng bữa thì nhét hộp quà túi áo, định lúc tới bàn ăn sẽ nhờ giúp việc mang phòng ngủ cũng . khi đến phòng ăn hỏi dì Ngô thì mới vợ nhờ Tiểu A Thất mang bữa sáng lên phòng .

, gặp thất bại .

đưa món quà cho cô, Từ Chí Hoài vẫn cầm hộp quà đến công ty, càng nghĩ càng thấy chuyện tối qua cũng xảy , chi bằng thuận theo mà bỏ qua, nếu bây giờ tặng quà chỉ thêm phiền phức.

quyết định như nên Từ Chí Hoài gọi quản gia đến, bảo ông tranh thủ đến cửa hàng trang sức trả món quà.

Quản gia nhận lấy mở hộp nhung , bên trong một viên kim cương hồng lớn như viên đường phèn.

Cầm trong tay còn thấy nặng, quản gia cảm thấy cánh tay như đổ chì, nâng lên nổi, ông đành cẩn thận hỏi: “Phu nhân thích ?”

“Còn đưa cho cô xem.” Từ Chí Hoài cúi đầu nghịch cúc tay áo vest: “Ai đưa thì cô thích , chi bằng trả sớm còn hơn, lười đến mặt cô tự làm khó lắm.”

Từ Chí Hoài thở dài khó chịu, kéo ống tay áo xuống, may mà vẫn cài cúc.

Từ đến nay những thứ đều do Tô Thanh Dao giúp , hôm nay cô xuống lầu, các giúp việc trong nhà đành tự xoay xở, thì khá gọn gàng vẫn cảm thấy cộm khó chịu, quản gia thấy thật đáng tiếc, khéo léo khuyên một câu: “Tiên sinh, cứ để hộp quà ? Viên kim cương lớn thế , bây giờ khó tìm lắm. Vợ chồng đầu giường cãi cuối giường làm hòa, một ngày dùng đến.”

Từ Chí Hoài đang phiền lòng nên thẳng thừng từ chối, bảo quản gia trả ngay, trả thì quyên góp cho Hội Chữ Thập Đỏ.

Tô Thanh Dao nào chồng còn kế hoạch , cô giun sán trong bụng Từ Chí Hoài, sống vì , c.h.ế.t vì , nhắm mắt thì cô cũng c.h.ế.t theo.

Ăn sáng xong thì cô ngủ thêm một giấc, thẳng đến buổi trưa mới chút tinh thần dậy, cô chân đất tìm chiếc cà vạt tối qua cô giấu giỏ quần áo bẩn.

Chiếc cà vạt nam màu đen hoa văn đỏ viền vàng, cuộn trong váy lụa, nền vải một vệt máu.

Tô Thanh Dao đem nó đến phòng tắm, giặt cho sạch.

Trong phòng tắm đầy ẩm, cô vắt nó lên lưng ghế để hong khô.

Suy cho cùng thì cô cũng mang trả chiếc cà vạt .

Tô Thanh Dao tìm , nghĩ mãi thì vẫn nhờ đến Đàm Bích.

Cô tắm rửa xong, xe Lư Nguyệt Lâu.

Vì cô đến một , đó cũng báo nên tiếp tân ở tiền sảnh thấy Tô Thanh Dao uyển chuyển bước cửa, nhầm tưởng cô đến ứng tuyển làm vũ nữ, mặt hiện một nụ khôn khéo, sốt sắng mời cô lên tầng hai gặp Đàm Bích.

Tô Thanh Dao cũng thanh minh, cô theo đó xuyên qua cánh cửa ồn ào tiếng , một căn phòng khá rộng rãi.

“Cô đợi một chút, gọi chị Đàm.” Tiếp tân .

Tô Thanh Dao gật đầu, cô xuống chiếc ghế gỗ trong phòng chờ.

Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên

yên chừng mười lăm phút vẫn thấy Đàm Bích xuất hiện. Tô Thanh Dao lo trời muộn, nếu về trễ sẽ kịp khi Từ Chí Hoài về nhà, nên cô định ngoài tìm thể hỏi tình hình.

Cô theo ký ức còn sót rẽ khu hậu viện khá vắng vẻ. nửa đường, bỗng nhiên thấy ở ngã rẽ hành lang lóe qua một bóng quen, bóng cao gầy, mặc chiếc trường sam giản dị, đeo kính gọng tròn, trông giống Hạ Thường Quân.

Tô Thanh Dao khẽ thở dài, cô định gọi , thấy đàn ông bước nhanh như bay, như đang né tránh ai đó, chỉ trong chốc lát biến mất mắt cô.

Thật kỳ lạ, Tô Thanh Dao thầm nghĩ, đó cô quyết định theo xem thử.

theo nơi bóng đó biến mất rẽ qua một góc, mặt bảy tám gian phòng nhỏ trang trí theo kiểu cũ, hai lò hương lớn đặt sàn. Tô Thanh Dao bước tấm t.h.ả.m dày vài phân, lượt ghé tai từng cửa, bên trong tiếng khúc khích hoặc tiếng rên rỉ, từng đợt cuồn cuộn vang lên, qua khe cửa, cô thấy hai đang tay trong tay.

đến cánh cửa thứ ba, bất ngờ nhận bên trong im ắng.

Cửa đóng hẳn, Tô Thanh Dao nghiêng qua khe hở, chăm chú đàn ông bên trong phòng, đó cô khẽ gõ cửa: “Xin hỏi Hạ Thường Quân tiên sinh ?”

“Ai đấy?” đàn ông mặc trường sam trong phòng giật , đầu về phía cửa.

Tô Thanh Dao lùi nửa bước, khẽ đẩy hé cánh cửa đóng chặt để lộ khuôn mặt : “Hạ tiên sinh, đây, Tô Thanh Dao... chúng mới gặp ngày hôm qua thôi.”

Rõ ràng đàn ông thở phào nhẹ nhõm.

cúi đầu chỉnh kính ngẩng đầu lên, bằng nụ lịch sự: “Dọa giật , hóa cô.”

Tô Thanh Dao nở nụ phần ngượng ngùng, cô đẩy cửa bước phòng.

Cánh cửa đối diện một chiếc bàn tròn bằng gỗ đỏ, xung quanh bốn chiếc ghế tròn. bàn một ấm , bốn chén , một chén rót đầy nước đặt mặt Hạ Thường Quân. phía bên trái, mặt bàn đối diện bên một bao t.h.u.ố.c lá màu xanh lục, còn nửa điếu t.h.u.ố.c đang cháy dở, đầu điếu vẫn còn tàn tro, một làn khói mỏng bốc lên cao.

thể thấy khi Tô Thanh Dao tới, đang chuyện với một nào đó, và hút t.h.u.ố.c hình như vội vã rời nên kịp dập tắt điếu thuốc.

Hạ Thường Quân cúi , như vô tình chạm lấy nửa điếu t.h.u.ố.c tắt ở phía đối diện, ngậm lên môi, hít hai phun một làn khói xanh trắng.

ở đây?” Hạ Thường Quân khó chịu vặn cong điếu thuốc, dập tắt tàn lửa.

Đột nhiên Tô Thanh Dao cảm thấy hổ, đến để hỏi địa chỉ Vu Cẩm Minh, nên chỉ lấp lửng cho qua: “ đến tìm cô Đàm việc.”

Hạ Thường Quân để ý nhiều, nhấc ấm rót một chén , đưa đến mặt cô : “Cô Đàm đang bận tiếp khách, năm giờ mới rảnh. Tình cờ cũng đến tìm cô việc, nếu Tô tiểu thư phiền thì cứ nghỉ một lát, đến lúc đó cùng gặp cô .”

Tô Thanh Dao gật đầu, cô xuống, đầu xung quanh phòng.

giường, màn, nến đỏ, phòng khách chuẩn cho việc tìm vui, căn phòng thấy dấu vết gì việc mua hương bán phấn.

Tô Thanh Dao nhịn tò mò nên thử hỏi: “Hôm nay Hạ tiên sinh đến việc gì thế?”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trom-tinh/chuong-12-buom-den-1.html.]

Hạ Thường Quân : “Trong tay Đàm Bích một cô gái bệnh, cô gọi tới xem giúp thế nào.”

bệnh mà chịu đến bệnh viện, còn gọi quen tới xem, Tô Thanh Dao suy nghĩ mấy giây hiểu , cô thử hỏi: “Giang mai ?”

Hạ Thường Quân ngạc nhiên liếc cô một cái hạ giọng : “Chuyện mong cô giấu trong lòng. chỗ tai to mặt lớn, tinh đời nhất trong đám tinh đời. Nếu để họ phụ nữ họ từng ngủ mắc bệnh thì cái sân khấu mà cô Đàm khổ cực dựng lên coi như hát nổi nữa .”

Tô Thanh Dao nghiêm túc gật đầu, cô cam kết: “Hạ tiên sinh cứ yên tâm, nếu nửa câu đồn đại nào thoát từ miệng , Tô Thanh Dao sẽ sống qua nổi đêm giao thừa năm nay.”

Hạ Thường Quân mà cảm thấy buồn bất đắc dĩ, cũng đ.á.n.h mất luôn vẻ đắn ban đầu, ôm đầu : “ cô giống hệt thằng nhóc Cẩm Minh , hễ động tí thề độc, chẳng coi mạng gì. cửa còn bảo chuyện sẽ gọi điện cho cô, cô nhận ?”

Tim Tô Thanh Dao đập thình thịch, cô khẽ thở dài: “... ”

, cũng chẳng chuyện gì lớn, chỉ hỏi cô ở Thượng Hải quán ăn nào ngon thôi.” Hạ Thường Quân .

Tô Thanh Dao mím môi, trong lòng cảm giác nhẹ nhõm khó rõ, nỗi hoảng hốt đau thắt.

nén nổi suy nghĩ, Thượng Hải lớn như , như lời Vu Cẩm Minh , đối với hai họ mà hóa thành một nơi nhỏ bé thì ? nếu cuộc điện thoại đó dì Ngô , đầu kể với Từ Chí Hoài thì làm ? Với tính khí Từ Chí Hoài, nhất định sẽ ép cô qua với Đàm Bích, bắt cầu cho cô và Vu Cẩm Minh...

Hạ Thường Quân nhạy bén nhận phụ nữ ở đối diện còn đặt tâm ở đây nữa, khẽ nhíu mày, lặng lẽ uống một ngụm lạnh.

Gần năm giờ chiều, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập. Bóng dáng một cô gái xinh bên ngoài đập cửa gọi: “Hạ Thường Quân ơi Hạ Thường Quân, mau mở cửa .”

Giọng yểu điệu đang làm bộ làm tịch, giọng chút ương bướng đáng yêu như cô con gái út yêu thương nhất trong nhà.

Hạ Thường Quân thấy thì tới mở cửa.

ngờ cửa hé mở, Đàm Bích bất ngờ lao lên nửa bước, cánh tay vòng lấy cổ , đôi môi đỏ khẽ thở nóng, mềm mại áp sát . Tay cô vòng lưng, năm ngón tay sơn đỏ rực, màu sắc tươi mới đến mức như từng giọt m.á.u sắp nhỏ xuống đất.

! !” Hạ Thường Quân sợ đến mức lông tơ dựng hết lên, cong lưng né phía .

“Ai da, con thật nghiêm túc mà.” Đàm Bích nhếch môi , tinh nghịch : “ ngờ Hạ tiên sinh đây gà tơ, còn từng chạm n.g.ự.c phụ nữ nữa cơ, khi nào rảnh thì phòng , sẽ dạy miễn phí cho một khóa.”

Tai Hạ Thường Quân đỏ bừng, vội rụt bên bàn .

Ánh mắt Đàm Bích liếc thấy Tô Thanh Dao, đôi mày cong nhướng lên đầy thích thú, đó vỗ tay : “Ôi trời, tới đây?” xong, cô gần vài bước, chiếc váy nhung bóng mượt thêu đầy bướm đen, cô như bướm, đôi cánh phấn lấp lánh, bồng bềnh bay đến.

“Nếu cô tới, sẽ uống với họ nữa .” Đàm Bích vòng tay giữ lấy cánh tay Tô Thanh Dao, tựa vai cô xuống ghế bên cạnh: “Đùi sờ rách , mà chẳng đổi tiểu cá vàng nữa.”

đầy mùi rượu, ánh mắt tỉnh táo, chuyện cũng chẳng vấp váp gì.

Hạ Thường Quân chăm chú Đàm Bích, trong lòng vẫn còn sợ hãi: “Đàm tiểu thư, cô bảo tới khám bệnh thì khám bệnh thôi, còn làm nữa thì cô hãy tìm giỏi hơn , phục vụ nổi .”

Đàm Bích khoanh chân bật khanh khách, lặp hai ”, đó cô sang ghé sát tai Tô Thanh Dao : “Cô , thật lạ, thịt đưa đến tận miệng mà ăn nữa chứ.”

khi trêu chọc Hạ Thường Quân một trận, cô dậy vươn vai như mèo hoàng, móng tay đỏ tươi nghịch tóc mai, đó dẫn hai gặp cô gái bệnh quyền .

Đó một cô gái vẫn còn non nớt, còn quá mười lăm, mười sáu tuổi, hai gò má vẫn còn phúng phính. Hạ Thường Quân hỏi thăm tuổi tác cô gái đó, Đàm Bích tuổi thực mười bảy, tuổi mụ mười chín. Hạ Thường Quân khỏi thở dài, Tô Thanh Dao thấy mà cũng cảm thấy lòng rối bời, cô còn nỡ thẳng, sợ nếu cố tình sẽ khiến cô gái nghĩ coi thường cô . Đàm Bích thì quen thấy cảnh , cô đốt một điếu t.h.u.ố.c mảnh ung dung hút thuốc.

Hạ Thường Quân hỏi kỹ về bệnh trạng cô gái, xác nhận cơ thể bắt đầu nổi mẩn, đó còn nghiêm túc hỏi liệu thể xem qua “vùng nhạy cảm” . Cô gái bối rối Đàm Bích, Đàm Bích khẩy, đó dập tắt tàn t.h.u.ố.c lá, bảo cô gái nhanh tay vén sườn xám lên .

“Cô còn hổ cái gì chứ? từng đàn ông .” Đàm Bích lười nhác : “Một đêm phục vụ mười mấy gã đàn ông, cũng thấy cô để bụng chuyện gì mà.”

Tô Thanh Dao như thì lặng lẽ nghiêng , cô dời ánh mắt , cô gái giường nữa.

Vẻ mặt Hạ Thường Quân căng thẳng, gì, kiểm tra xong thì đắp chăn cho cô gái, đó với Đàm Bích: “Tình trạng bây giờ tự chữa , chắc chắn tiêm t.h.u.ố.c . tiết kiệm thì dùng 606, t.h.u.ố.c tác dụng phụ, dùng Penicillin thì hiệu quả hơn giá rẻ .”

“Bao nhiêu tiền?” Đàm Bích hỏi.

Hạ Thường Quân trả lời: “Mười mấy đồng một ống, một ngày một ống, tiêm mười ngày.”

hai trăm đồng ?” Đàm Bích lạnh, ánh mắt quét qua cô gái giường, lời nhanh như d.a.o bay: “Lan Nhược, giờ một đêm cô kiếm mười đồng ? Nhịn ăn nhịn uống để chữa bệnh cũng tốn hơn nửa tháng lương. căn dặn ngoài nhận việc riêng, thế mà cô , còn học xong tiểu học nữa chứ. May mà phát hiện sớm, cho cô ngoài làm thêm, nếu thì mấy chục ở đây đều c.h.ế.t .”

Cô gái giường hoảng sợ đến run rẩy, ánh mắt hoảng loạn Đàm Bích.

Đàm Bích rít vài thuốc, mắng một câu: “Xuống đây, quỳ xuống cho .”

Cô gái dám cãi, lăn bò xuống giường, quỳ hai gối xuống mặt Đàm Bích. Đàm Bích cúi mắt liếc một cái, giơ chân đạp lên đùi cô gái, gót giày nhọn nghiền thẳng da thịt.

Cô gái đau đến run lên bần bật, vài giọt nước mắt rơi xuống, lí nhí : “Chị Đàm... đau...”

“Đau? ngoài nhận việc riêng, bẻ toạc hai chân mà đ.â.m cho nát bướm thì đau, ngu xuẩn đến mức để dính bệnh bẩn thì đau, giờ chạy đến lóc với ? Hừ, tiện nhân, rác rưỡi.” Đàm Bích giơ tay tát cô gái mấy cái, mạnh đến nỗi cả căn phòng vang lên tiếng bốp bốp: “Đàn ông trả nổi tiền Penicillin, còn cô trả nổi ? Hừ! Cả Thượng Hải ngoài , còn ai chịu bỏ cả đống tiền như thế để tiêm t.h.u.ố.c Tây cho cái đám hạ tiện như các cô ? thật, mấy cái thứ như các cô, nâng đỡ thì cũng chỉ gái hạng bét trong trại thịt thôi, xuống tàu nửa năm dính đầy bệnh bẩn .”

Hạ Thường Quân chịu nổi nữa, dậy định ngăn Đàm Bích .

Tô Thanh Dao bước tới kéo , nháy mắt hiệu bảo ngoài với cô .

“Bác sĩ Hạ, Đàm Bích đang dạy cho cô gái đó cách sống sót thôi.” Tô Thanh Dao cúi đầu, nhẹ giọng : “Nếu bây giờ rõ thì sẽ chỉ càng khổ hơn thôi.”

Hạ Thường Quân liếc trong phòng, đó im lặng gì.

Tô Thanh Dao do thể , đang suy nghĩ cách trả lời.

“Thượng Hải về đêm nổi danh khắp thiên hạ, nhà thổ, kỹ nữ xinh , mặt hoa da phấn...” Im lặng hồi lâu, Hạ Thường Quân khẽ , mí mắt cụp xuống, ánh mắt qua kính toát một luồng sắc lạnh: “ câu ... súc sinh mà.”

, Tô Thanh Dao gì.

Cô nghĩ nếu Đàm Bích chỉ cần vài cái tát mà thể làm cô gái tĩnh , chữa khỏi bệnh cho cô , đó cô ngoan ngoãn ngoài kiếm đàn ông, tranh thủ nhan sắc tươi trẻ để kiếm thêm ít tiền. nếu cô vẫn chịu tỉnh, vẫn ngoài chơi bời dính bệnh, lấy tiền bán xác thịt mà nuôi trai bao, làm chuyện gì cũng thể nguy hiểm đến tính mạng thì... Thật sự đó cuộc sống con , chỉ mong cách nào đó giúp họ... 

thật sự Tô Thanh Dao cũng cách nào cả.

Cô im lặng, chỉ còn thấy tiếng cô gái trong phòng thét, tiếng càng lúc càng to.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...