Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trộm Tình

Chương 8: Chàng mang theo ánh trăng mà đến

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Edit: Hiểu Yên

để tóc ngắn, chải kiểu đầu bóng bẩy mà đàn ông thời thường ưa chuộng, mà một mái tóc phồng nhẹ, rẽ ngôi ba bảy. Hốc mắt sâu, lông mày rậm, đường nét hai bên gò má thu gọn chéo xuống cằm, giữa vẻ hào sảng còn mang theo vài phần tinh nghịch một trai trẻ, dù từ góc độ nào thì cũng thu hút.

Đôi mắt khẽ cong lên, nghiêng mặt sang cô, ánh mắt giống như một luồng gió mát thổi đến gương mặt đối diện.

Giống như luồng gió khuấy động, Tô Thanh Dao ngây yên tại chỗ, đôi môi khẽ mấp máy phát âm thanh, trái tim cô như cành hoa trong làn sương sớm, nhẹ bẫng, khẽ run lên.

“Trừng mắt to như thế định dọa ai đấy? Mau lên, dậy chuyện .” Đàm Bích bật , cắt ngang khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi . Cũng khoảnh khắc Đàm Bích cất tiếng , Tô Thanh Dao giật , đó cô nhanh chóng cúi mắt xuống.

đàn ông chớp mắt một cái mỉm : “ , chị Đàm.”

xong, dậy, đưa tay phủi nhẹ phần vạt áo sơ mi nhăn , cho dù phủi mấy cái vạt áo vẫn nhăn như cũ.

Tô Thanh Dao cụp mắt xuống nên thấy rõ ngón tay lướt qua mép áo, cô cũng thấy nếp nhăn đó mảy may đổi. còn kịp kỹ thì bàn tay thon dài bỗng nâng lên đưa về phía cô, lòng bàn tay mở , phơi bày từng đường vân tay mắt cô.

“Chào cô Tô.” : “ Vu Cẩm Minh, nghiệp trường Hàng Trung ương Kiển Kiều.”

cần khách khí như thế, cứ gọi Tô Thanh Dao .” Tô Thanh Dao cũng đưa tay bắt lấy tay .

Trong lúc chuyện, cô ngẩng đầu lên, tay mà . Ánh mắt lặng lẽ, bàn tay lạnh cô rơi lòng bàn tay ấm nóng , khiến nó dần ấm lên.

cô cũng gọi Vu Cẩm Minh , tuổi tác chúng cũng chênh lệch bao nhiêu cả, cứ tiên sinh tiên sinh nọ, cứ như ông già cắm cúi sách .” Bàn tay Vu Cẩm Minh khẽ dùng lực, nắm lấy bàn tay cô theo phép lịch sự.

cảm thấy bàn tay vị tiểu phu nhân mắt lạ, dùng từ gì mới hình dung , cảm giác lành lạnh, cái lạnh lạ, giống như miếng ngọc trong nước lâu ngày.

Tô Thanh Dao theo lời , khẽ mỉm , lịch sự gọi một câu: “Vu Cẩm Minh.”

Vu Cẩm Minh dùng giọng mũi khẽ “ừm” một cái, đó thẳng mắt cô buông tay.

Đàm Bích bên cạnh buông vài câu bông đùa, đó cô khoác tay Tô Thanh Dao, dẫn cô gặp những khác, họ đều những thiếu gia, khuê nữ danh viện, nhà văn thi sĩ, phóng viên báo chí, ngôi điện ảnh. một vòng họ xuống chỗ trống sofa giữa phòng, Tô Thanh Dao gần như nhớ hết tên từng , cũng dường như thể nhớ nổi.

May mà Đàm Bích tỉ mỉ chỉ từng , về gia thế, về giá trị tài sản, còn với cô thể thông qua họ để kết nối với những ai.

Khi cô đến những điều đó, thực sự giống một con nhện đang an tọa giữa trung tâm mạng nhện.

Khi đến thế Vu Cẩm Minh, Đàm Bích con riêng vị Vu tướng quân lừng lẫy và một kỹ nữ Belarus sinh . Trong nhà thứ tư, gọi Vu công tử, Vu công t.ử Vu tiên sinh đều , chỉ đừng gọi Tứ thiếu, thích.

Tuy con trai kỹ nữ ngoại quốc, vị Vu tướng quân mệnh khuyết con trai. Ông cưới đến năm vợ lẽ, bên ngoài bao nhiêu mối phong lưu, mà chỉ sinh hai con trai đại thiếu gia và Vu Cẩm Minh.

Cho nên khi Vu Cẩm Minh lên tám tuổi, đón về nhà chính nuôi dưỡng. Mười mấy năm , cuộc sống cũng kém cạnh bất kỳ vị thiếu gia nhà giàu nào. nghiệp trung học, sang Pháp du học vài năm, về nước chạy đến Trường Hàng Kiển Kiều do Ủy viên trưởng đích thành lập để làm phi công. khi nghiệp, Vu tướng quân sợ tuyệt tự nên dám để gia nhập quân đội, ông sắp xếp đưa đến Thượng Hải. vì điều gì khác, chỉ để lăn qua lăn trong chốn hoa bướm, mau chóng để hậu duệ cho nhà họ Vu.

Tô Thanh Dao lặng lẽ lắng , ánh mắt khẽ động, đó cô bắt đầu tìm kiếm bóng dáng Vu Cẩm Minh, mang theo tâm tư con lai để một lượt từ xuống .

vẻ dòng m.á.u Belarus chảy trong rõ ràng lắm, thật kỹ mới phát hiện tóc màu nâu nhạt. Đường nét gương mặt sắc sảo hơn bình thường, đặc biệt sống mũi, cao thẳng như một nét bút kéo xuống. hình cường tráng, dáng cao, khi giữa đám đông trò chuyện, chỉ cần liếc mắt một cái thể thấy. chỉ vì diện mạo tuấn tú, mà còn vì dáng vẻ phóng khoáng đến mức trong nét phóng khoáng đó còn nhuốm mùi vị lãng mạn.

Dường như Vu Cẩm Minh cảm nhận ánh mắt dò xét cô, đầu về phía sofa. Tô Thanh Dao nhanh nhẹn cúi mắt một nhịp, ngay lập tức ánh mắt rơi lên Đàm Bích.

Cô thầm nghĩ, nguy hiểm thật.

Đàm Bích vẫn chuyện gì.

xong chuyện về Vu Cẩm Minh, cô dùng khuỷu tay chạm nhẹ cánh tay Tô Thanh Dao, đó hạ giọng hỏi: “Chúng gọi miền Bắc bên họ Liên Xô Nga nhỉ? bây giờ Nga đổi thành Liên Xô , mà chúng huyết thống Vu Cẩm Minh Nga... rốt cuộc thì hai cái tên đó mối quan hệ gì?”

(*)Belarus còn gọi Nga trắng

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/trom-tinh/chuong-8-chang-mang-theo--trang-ma-den.html.]

“Xét theo tuổi tác thì gọi Nga mới .” Tô Thanh Dao giải thích: “Liên Xô do nhiều nước hợp thành, chỉ mới khái niệm chín năm nay thôi. khi Nga Hoàng sụp đổ thì mới trở thành Xô , đều tính Nga cả thôi, chỉ đổi chính phủ.”

“Phiền phức quá , Nga với Nga trắng , mấy thứ tây tây u u, bao giờ thể phân biệt .” Đàm Bích nhăn nhó , ánh mắt vô tình quét tới một đàn ông mặc vest cách đó xa đang . Ngay lập tức cô đổi giọng, chỉ để một câu ngắn gọn: “Thanh Dao, cô ở đây nhé, sẽ ngay.”

xong, cũng rút từ một chiếc lông đà điểu nhuộm màu hồng, kẹp giữa hai ngón tay, khẽ lắc qua lắc , duyên dáng bước về phía đàn ông .

đàn ông đó thấy cô tới thì vươn một tay vén rèm, một tay ôm lấy eo cô , mật đưa cô rời khỏi căn phòng nhỏ .

lúc vài cô gái trẻ đề nghị khiêu vũ, mấy đàn ông lập tức mời ban nhạc jazz trong. Tiếng kèn saxophone vang lên, họ chơi khúc “Mưa Phùn”, nhịp độ chậm rãi, nam thanh nữ tú quen lập tức quàng tay, đung đưa khiêu vũ theo nhịp điệu.

Tô Thanh Dao từng đến vũ trường, hơn nữa do chân vấn đề nên cô cũng nhảy. Từ Chi Hoài thích dẫn cô ngoài xã giao, phần lớn cũng vì chuyện .

Thanh Phong Uyển - Hiểu Yên

một tại chỗ, giữa âm nhạc và những đôi khiêu vũ bao quanh bốn phía, cô nên giao tiếp với ai, nên chỉ lặng lẽ ngây .

Vốn dĩ Vu Cẩm Minh đang chuyện trò cùng quen. Khi tiếng nhạc nổi lên, một cô gái rụt rè chạy đến mời nhảy, gương mặt cô gái đỏ bừng, giọng mềm mại. Vu Cẩm Minh nhảy, mấy tháng đến Thượng Hải, nhảy đến phát chán. đôi má ửng hồng cô gái , cũng ngại từ chối thẳng, bèn giới thiệu cô gái cho bạn bên cạnh, để bạn nhảy vài bài với cô gái đó.

Tuy bạn ngượng ngùng cũng vòng tay ôm eo cô gái, lắc lư theo nhịp nhạc.

Vu Cẩm Minh thở phào, đang định ngoài hít thở chút gió trời thì bỗng nhiên thấy Tô Thanh Dao đang nghiêm túc ở giữa sofa.

bất giác dừng bước, đảo mắt quanh một vòng, thấy bóng Đàm Bích , ánh mắt tự nhiên về phía Tô Thanh Dao.

xung quanh đều đang khiêu vũ đong đưa theo nhịp nhạc, họ nắm tay , kề má, quấn quýt, từng cặp từng cặp ngang qua mặt .

Vu Cẩm Minh phía đám , mơ hồ thấy bóng dáng cô đơn lẻ loi ở đó, chiếc đèn chùm pha lê, giống như một chiếc quạt khảm ốc xà cừ lấp lánh. vì bộ váy hội dài quét đất lấp lánh bóng tối ? Ánh sáng chiếu xuống gương mặt cô, dường như trong đôi mắt đen sâu thẳm đang phản chiếu muôn ngàn tia sáng, chỉ cần cô cúi đầu thì ánh sáng rời , vẻ huy hoàng đều tan biến, chỉ còn đôi mắt tĩnh lặng lạnh nhạt ngắm cuộc đời.

thật lòng thì Vu Cẩm Minh nhảy... để Tô Thanh Dao một . Thật kỳ lạ, cứ như một sức mạnh vô hình đẩy , bước tới.

“Cô Tô.”

Tô Thanh Dao ngẩng đầu lên, vô thức để ánh mắt chạm ánh .

Vu Cẩm Minh đút tay túi quần, bên cạnh sofa, nghiêng xuống, mỉm cô: “Cô Tô, thể nể mặt một chút ?”

Tô Thanh Dao khẽ mím môi, thấp giọng điều gì đó.

Tiếng kèn clarinet thổi quá lớn làm Vu Cẩm Minh rõ, chỉ thấy môi cô khẽ mở khép .

mỉm xin , nhờ cô nữa, còn chống tay lên lưng ghế sofa, cúi sát xuống để .

hình như Tô Thanh Dao dọa hoảng, cô lập tức giơ tay ngăn , bàn tay đặt lên n.g.ự.c , chặn cho tiếp tục cúi xuống gần hơn, lặp câu : “ khiêu vũ.”

Vu Cẩm Minh hiểu nhầm rằng cô đang ngại nên trấn an cô: “ , dễ. Cô chỉ cần theo nhịp bước , cùng lắm giẫm lên chân mấy cái thôi mà.”

Tô Thanh Dao cụp mắt xuống, cô im lặng trong chốc lát khẽ nâng vạt váy hội dài chạm đất.

lớp váy lụa tím như mây hiện đôi giày cao gót nhỏ nhắn. kỹ mới thấy chân trái cô nhỏ hơn chân một kích cỡ, nhỏ bé bất thường, mu bàn chân nhô lên, giống như từ lâu đây bẽ gãy, để vết thương cũ khó mà lành hẳn.

“Cảm ơn lòng .” Cô nhẹ giọng : “Chân , nên mới nhảy.”

Vu Cẩm Minh sững .

ngẩn ngơ đôi chân nhỏ nhắn , khuôn mặt ấm trong gian phòng hun đến đỏ lên, cảm giác trong lòng nóng lạnh, .

im lặng bao lâu thì mới hồn, Tô Thanh Dao : “ , cũng nhảy. So với việc ở đây ngốc nghếch họ ôm tới ôm lui, chẳng bằng ngoài dạo một vòng , trong đây quá nóng .”

xong, đợi Tô Thanh Dao trả lời thì nắm lấy tay cô, kéo cô ngoài.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...