Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tức Nước Vỡ Bờ

Chương 5:

Chương trước Chương sau

Bà Lan bắt đầu trở bứt rứt, hơi thở gấp gáp hơn thường lệ. Mai đặt tay lên trán bà ta, nóng ran. "Lại bệnh ?" cô nghĩ thầm, lòng trĩu nặng. Bà Lan đã nằm liệt một thời gian, những biến chứng thường gặp bắt đầu xuất hiện. Lần này là sốt nhẹ, vẻ do viêm đường tiết niệu, y tá từng dặn cô cẩn thận.

Cô vội vàng vào nhà l nhiệt kế đo. Số hiển thị kh quá cao, nhưng đủ khiến Mai lo lắng. bệnh nằm liệt dễ trở nặng. Cô pha nước ấm lau cho Bà Lan, cố gắng làm bà ta thoải mái hơn.

- Mẹ, mẹ khó chịu ở đâu à?

Bà Lan chỉ khẽ rên ư ử, kh nói rõ được. Mai biết, bà ta đang chịu đựng, giống như cô vậy, nhưng ở một cấp độ khác.

Sau khi chăm sóc Bà Lan xong, Mai ngồi xuống bên chiếc bàn cũ, mở ện thoại, cẩn thận tìm kiếm th tin trên mạng. "Cách chăm sóc bệnh nằm liệt," "biến chứng viêm đường tiết niệu ở già," "dấu hiệu nguy hiểm ở bệnh nằm lâu." Cô đọc từng bài viết, ghi chép lại những ều cần chú ý, những dấu hiệu cần đưa bệnh viện gấp. Cô cảm th giống như một y tá bất đắc dĩ, ngày đêm túc trực bên bệnh.

Nhưng kiến thức thì thể tìm được, còn tiền bạc thì kh. Chi phí thuốc men cho Bà Lan, tiền bỉm, gạc, b băng... ngày càng tăng. Số tiền ít ỏi Huy gửi về, cộng với chút đỉnh Mai kiếm được từ việc làm thủ c, chỉ đủ xoay sở cho ăn uống tằn tiện. Giờ thêm khoản thuốc thang này nữa, cô kh biết làm .

Hộp thuốc của Bà Lan đã vơi đáng kể. Mai lọ thuốc giảm sốt, gói bỉm còn lại vài cái, đến những vật dụng y tế lặt vặt, lòng thắt lại. "Kh đủ ," cô lẩm bẩm. Cô đã vay mượn vài quen, nhưng giờ ai cũng khó khăn, kh ai còn muốn cho vay nữa.

Mai qu căn nhà, ánh mắt dừng lại ở chiếc nhẫn cưới trên tay. Đã cũ kỹ, kh còn lấp lánh, nhưng vẫn là vàng thật. Và cái vòng bạc kỷ niệm ngày cưới... thể bán được chút đỉnh. Cô kh do dự quá lâu. Cảm giác xót xa thoáng qua nh chóng bị sự cần thiết lấn át. Cô tháo chiếc nhẫn và vòng bạc ra, nắm chặt trong tay.

Cô đem bán chúng , đổi l một ít tiền mặt. xấp tiền mỏng dính trên tay, cô cảm th vừa cay đắng vừa nhẹ nhõm. Ít nhất, Bà Lan thuốc uống, đủ bỉm dùng trong m ngày tới.

Mai cũng thử liên lạc với một vài thân bên nhà Huy. Chú thím ở quê, cô bác ở thành phố.

- Dạ con chào chú. Mẹ con đang bị ốm nặng, cần tiền thuốc thang quá ạ... Huy thì ở xa kh về được... Kh biết chú thể... giúp con một ít được kh ạ?

- À... ờ... chú cũng đang khó khăn lắm cháu ạ. Con cái đau ốm liên miên... Chú xin lỗi nhé...

- Thôi cháu ạ, việc nhà ai n lo. Cháu là vợ nó thì chăm sóc mẹ nó chứ. Bọn chú làm giúp được...

Những lời từ chối khéo léo, những lý do bận rộn quen thuộc. Mai nghe xong chỉ th lạnh ngắt. Họ là thân của Huy, thân của Bà Lan, nhưng lại kh một ai sẵn lòng chìa tay ra giúp đỡ lúc hoạn nạn. "Cuối cùng thì vẫn chỉ một ," cô nghĩ, cảm giác đơn độc càng thêm sâu sắc.

Trong lúc bế tắc nhất, khi Mai cảm th như sắp sụp đổ, ện thoại cô reo lên. Là Huy. Cô hít một hơi thật sâu nghe máy.

- Alo?

- Mai à, đây.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Giọng Huy lần này nghe hơi khác, kh còn vẻ vội vã quen thuộc, nhưng lại chút căng thẳng ngầm.

- ... gì kh ? Mẹ lại sốt ạ...

- biết . gọi để báo với em một tin... ... sắp về nước.

Mai sững sờ. Về nước? ta nói sẽ thêm vài tháng nữa cơ mà?

- Về... về thật hả ? Khi nào ạ?

- Ừ, về thật. Chắc khoảng một tháng nữa thôi. đang làm thủ tục.

Tim Mai đột nhiên đập nh hơn. Cảm giác hỗn độn ập đến. Nhẹ nhõm? Lo lắng? Tò mò?

Nhẹ nhõm vì cuối cùng Huy cũng về, gánh nặng trên vai cô sẽ được san sẻ. Cô kh một vật lộn nữa. ta về, ta sẽ lo cho mẹ ta.

Lo lắng vì thái độ bất thường của Huy, và về những nghi ngờ b lâu nay trong lòng cô (hình ảnh trong tấm ảnh nhỏ, những con số chi tiêu lạ...). Liệu sự trở về này đơn giản như cô nghĩ?

Tò mò về cuộc sống của ta ở nơi xa. ta đã làm gì, sống thế nào, tại lại về sớm hơn dự kiến?

- Em... em nghe rõ .

Giọng Mai hơi khô khốc. Cô muốn hỏi thêm, muốn hỏi thẳng về tấm ảnh đó, về phụ nữ và đứa bé. Nhưng lại thôi. Để ta về đã. Mọi chuyện sẽ rõ ràng hơn khi đối diện trực tiếp.

- Ừ. Em chuẩn bị mọi thứ nhé. Chăm sóc mẹ cẩn thận. về tính.

Huy nói nh, lại kết thúc cuộc gọi một cách vội vàng như thường lệ. " tính," ta nói. "" nào chứ? Chỉ một cô đang tính thôi.

Th tin Huy sắp về như một luồng gió lạ thổi vào cuộc sống tù túng của Mai. Cô vẫn chăm sóc Bà Lan, vẫn làm thêm kiếm tiền, nhưng trong lòng đã thêm một đích đến để chờ đợi. Cô bắt đầu dọn dẹp nhà cửa kỹ lưỡng hơn. Lau chùi từng góc nhỏ, sắp xếp lại đồ đạc, giặt giũ chăn màn. Cô dọn phòng ngủ của hai vợ chồng, thay ga trải giường mới, cố gắng tạo lại chút kh khí của ngày xưa, cái ngày mà cô vẫn còn hy vọng vào cuộc hôn nhân này.

Nhưng càng dọn dẹp, càng chuẩn bị, sự bất an trong lòng Mai lại càng lớn. Thái độ của Huy, những m mối nhỏ nhặt... Tất cả như những đám mây đen nhỏ tích tụ trên bầu trời hy vọng mong m của cô.

Mai lau mồ hôi trên trán, căn nhà đã gọn gàng, sạch sẽ hơn một chút. Cô tự nhủ chỉ còn cố gắng thêm một thời gian nữa là Huy sẽ về. ta về, ta sẽ chịu trách nhiệm. Cô sẽ kh còn đơn độc nữa.

Nhưng lòng cô vẫn nặng trĩu một nỗi bất an khó tả. Cảm giác như ều gì đó lớn lao, kinh khủng, đang chờ đợi cô ở phía trước, và sự trở về của Huy chỉ là phát s.ú.n.g khai màn.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...