Vân Ý Truyện
Chương 3:
9.
Chập tối, Thôi Vân Ý hầu hạ ta dùng bữa tối. Kì ma ma chạy vào bẩm báo, Trần thị mới mò đến ngoại thư phòng, lại rinh thêm m rương đồ nữa vào đó.
"Chuyến này e là sấm to mưa nhỏ thôi." Thôi Vân Ý nở nụ cười đầy mỉa mai.
Ta húp một ngụm c mộc nhĩ táo đỏ: "Cái tính nết của phụ thân cháu bị mẫu thân cháu nắm thóp từ lâu . Phen này Trần gia kiểu gì cũng bị lột một lớp da, nhưng cục tức này bọn họ sẽ đổ lên đầu cháu đ."
Tuy ta đã giao quyền quản lý việc nhà cho Trần thị, nhưng ều đó kh nghĩa là ta bị bịt mắt bịt tai trong Thôi phủ.
Bức tượng Quan Âm kia vừa được đưa vào phủ, ta đã cảm th ều kh ổn.
Ta hỏi Thôi Vân Ý định xử lý thế nào. Con bé chỉ nói muốn cho mẫu thân một cơ hội sửa sai:
“Nếu mẫu thân kh ý hại cháu, cháu cũng tuyệt đối kh động đến .”
Nếu bức tượng Quan Âm thật sự được đặt yên ổn trong Phật đường, ta cũng đã định tìm dịp sai lén thay bằng một bức khác.
Dẫu chút “tấm lòng” của Trần thị, ta cũng thể xem như đã nhận.
Đáng tiếc, nàng ta lại một lần nữa khiến chúng ta thất vọng.
Thôi Vân Ý ngước ta, ánh mắt lóe lên một tia khó đoán.
“Cháu thật sự kh hiểu nổi. Nếu mẫu thân muốn nâng đỡ biểu tỷ thì cứ làm, cớ lại chà đạp cháu? Chẳng lẽ cháu kh là con ruột do sinh ra ?”
Ta khẽ thở dài.
lẽ đây cũng chỉ là cơn giận bị trút nhầm chỗ.
Trong lòng Trần thị, khi nàng ta chưa từng muốn sinh con cho Thôi Trọng.
Nhưng dù muốn hay kh, con đường này cũng là do Trần gia sắp đặt.
Nếu nàng ta oán hận, đáng lẽ nên hướng về Trần gia, chứ lại trút lên đầu đứa cháu gái tội nghiệp của ta.
Nàng ta lẽ ra cứ tiếp tục giữ vẻ ngoan ngoãn như trước.
Tận dụng Thôi Vân Ý để kết một mối hôn sự xứng đôi xứng lứa, giúp Thôi gia rạng d.
Thôi gia càng vẻ vang, thì Trần Đình Duyệt cũng sẽ thêm cơ hội đổi đời.
Đáng tiếc, nàng ta hoặc là kh hiểu ều đó, hoặc là hiểu mà kh cam lòng.
Kh cam lòng Thôi Vân Ý sống tốt hơn Trần Đình Duyệt.
Ngày mười lăm tháng Tư là lễ trưởng thành của Thôi Vân Ý. Ta đặc biệt gửi thiệp mời tới những gia đình thân thiết với Thôi gia.
Trong đó kh ít nhà gia giáo nền nếp, con cái thành đạt. Nhi nữ một khi đã làm lễ trưởng thành thì cũng bắt đầu tính chuyện hôn sự được .
Nghe nói m ngày nay bên Bích Ngọc các náo nhiệt. Quần áo mới, nữ trang trang sức liên tục được mang vào.
Xem ra Trần thị muốn nhân dịp này đưa Trần Đình Duyệt ra mắt mọi .
Cả ta và Thôi Vân Ý đều tò mò.
Kh biết họ định bày trò gì để Trần Đình Duyệt thể chiếm sự chú ý ngay trong chính lễ trưởng thành của con bé.
Sáng hôm đó, Trần thị phá lệ đến viện của Thôi Vân Ý.
Theo lời mụ quản sự, nàng ta mang tới một bộ trang sức bằng vàng ròng, lại còn nói toàn những lời ngọt ngào.
Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu ta là: Chồn đến chúc tết gà, thể là ý tốt.
Chờ Trần thị rời , Thôi Vân Ý lén bước qua cửa phụ tới gặp ta. Theo sau là một nha hoàn xách theo hộp thức ăn.
“Mẫu thân vừa nãy đích thân mang tới, còn dặn cháu ăn lót dạ trước.”
Con bé l ra một bát yến sào vẫn còn bốc khói.
Ta nhận l bát yến, đưa lên mũi ngửi thử.
Sau đó sang Thôi Vân Ý, ánh mắt hai bà cháu chạm nhau.
“Nàng ta… thật là tàn nhẫn.”
Nhưng gương mặt Thôi Vân Ý lại bình thản như mặt nước phẳng lặng.
“Tổ mẫu, lần này chúng ta cũng kh cần nương tay nữa.”
Thôi Vân Ý quay sang hỏi Kì ma ma: “ cách nào đưa bát này đến trước mặt biểu tỷ kh?”
Kì ma ma liếc sắc mặt ta.
Th ta khẽ gật đầu, bà liền nhận l bát yến.
“Đại tiểu thư cứ yên tâm. Chuyện này để lão nô lo.”
10.
Khách khứa đã đến đ đủ, thế nhưng lại chẳng th Thôi Vân Ý đâu.
Trần thị kh hề tỏ ra sốt ruột. Ngược lại, nàng ta còn dắt theo Trần Đình Duyệt ăn diện lộng lẫy, khắp nơi chào hỏi các vị phu nhân và chủ mẫu.
Nể mặt Thôi gia, mọi cũng khách sáo vài câu, xuýt xoa khen ngợi dung mạo xinh đẹp của vị biểu cô nương.
Trần Đình Duyệt bẽn lẽn, tỏ vẻ e thẹn. Được tâng bốc vài câu liền bắt đầu đắc ý.
Con bé thao thao giới thiệu loại trà dùng để đãi khách hôm nay: từ nơi trồng, cách hái, đến cách chế biến, nói v vách kh sai chỗ nào.
“Loại trà này quý lắm, tiền cũng khó mua. Phụ thân cháu đã đặc biệt chuẩn bị cho lễ trưởng thành của biểu đ ạ.”
Nghe thì như đang nói giúp Thôi Vân Ý, nhưng từng câu từng chữ đều lộ rõ ý khoe khoang.
Một vị thiếu phu nhân vốn nổi tiếng chua ngoa lập tức bu lời mỉa mai:
“Ra là hôm nay chúng ta được hưởng lộc từ Trần đại tiểu thư. Nếu kh, làm phúc mà uống loại trà quý thế này.”
M cô tiểu thư trẻ tuổi lại ngây ngô ghé tai nhau hỏi nhỏ:
“Thế ra nhà ngoại của Vân Ý buôn trà ?”
Lời này khiến kh ít bật cười.
“Trần cô nương hiểu trà rành rẽ thế này, e rằng m buôn trà gặp cũng gọi cô là sư phụ mất!”
Mặt Trần thị lập tức tối sầm.
Nàng ta vội huých tay Trần Đình Duyệt một cái, lúc con bé mới giật im bặt.
Để dời sự chú ý khỏi Trần Đình Duyệt, Trần thị cố tình lớn tiếng quát nha hoàn phía sau:
“Đại tiểu thư đâu ? Bao nhiêu bậc bề trên đang chờ ở đây, chẳng lẽ bắt mọi đợi nó mãi ?”
Lời vừa dứt, đã nghe một mụ hầu bên ngoài báo:
“Đại tiểu thư tới !”
Thôi Vân Ý từ ngoài bước vào.
Con bé khẽ cúi đầu, bước chân nhẹ nhàng, dáng khoan thai. Vạt váy gần như kh lay động.
Phong thái th nhã, cử chỉ ung dung.
Nhất là khi đem so với vẻ hấp tấp, thiếu chừng mực của Trần Đình Duyệt lúc nãy, khí chất của con gái nhà gia giáo lại càng nổi bật.
Th Thôi Vân Ý thong thả bước vào, Trần thị sững một thoáng.
Ngay sau đó nàng ta quát: “Con đến muộn thế này, tiếp khách cũng chẳng ra thể thống gì. Con học đâu ra cái kiểu lễ nghĩa ?”
Lời vừa nói ra, mọi đều sửng sốt nàng ta.
mẫu thân nào lại quát mắng con gái ruột giữa đám đ, ngay trong ngày lễ trưởng thành của con gái như vậy chứ?
Thôi Vân Ý vẫn kh tỏ vẻ bực bội.
Con bé chỉ khẽ cúi hành lễ nói: “Lúc nãy th mẫu thân dẫn biểu tỷ ra tiếp khách, con kh dám tùy tiện xuất hiện, sợ làm mẫu thân mất vui.”
“Ta nào như thế…”
Trần thị đảo mắt qu đành nuốt nửa câu còn lại vào bụng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Quả thật lúc nãy nàng ta chỉ mải dẫn Trần Đình Duyệt giới thiệu khắp nơi, nào để ý đến Thôi Vân Ý.
Đến khi Trần Đình Duyệt bị nói khéo đến bẽ mặt, nàng ta mới vội lôi con gái ruột ra làm bia đỡ.
Những mặt ở đây đều là từng trải.
Chỉ cần nghe Thôi Vân Ý nhắc khéo một câu, ai mà kh hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.
Nếu Trần thị còn cố cãi nữa, chẳng khác nào tự làm mất mặt thêm.
Một cô nương mối thâm giao với Thôi Vân Ý liền lên tiếng giải vây: "Tuyệt quá, nhân vật chính xuất hiện , chúng ta bắt đầu tiệc thôi!" Mọi đều cười hưởng ứng.
Ngay lúc đó, Trần Đình Duyệt bỗng vặn vẹo cổ, tay cào cấu liên tục kh ngừng.
11.
Chỉ một chốc lát, vùng da từ cổ trở lên của nàng ta đã nổi chi chít những mảng ban đỏ rực, khiến tất cả những mặt đều đứng tim.
Trần thị vừa th cảnh đó, mặt mày biến sắc, hoảng hốt lao tới xem xét tình hình. xì xầm to nhỏ: "Đừng bảo là trúng độc nhé!"
Bầu kh khí trong phòng chùng xuống, ai n hít một ngụm khí lạnh, sắc mặt đều trở nên khó coi. Lúc này, ta mới lên tiếng trấn an: "Đừng hoảng, tr thế này giống như ăn nhầm thứ gì đó nên nổi mẩn thôi."
"Ăn nhầm thứ gì á? Đừng bảo là do uống cái loại trà ngàn vàng khó kiếm kia nha?" M cô nương xì xào bàn tán, cười khúc khích chế giễu. Cú khoe khoang kệch cỡm của Trần Đình Duyệt lúc nãy đã làm mếch lòng kh ít .
Trần thị giờ phút này nào tâm trí để ý đến những lời xỉa xói đó, mắt th khuôn mặt Trần Đình Duyệt sưng vù lên như cái thủ lợn, tàn phá hết cả nhan sắc kiều diễm ban nãy. Nàng ta vừa hoảng sợ vừa giận dữ, quay ngoắt sang quát tháo Thôi Vân Ý: "Rốt cuộc chuyện này là hả?"
Thôi Vân Ý thẳng vào mắt Trần thị, dõng dạc đáp: "Con cũng mới vừa tới, mẫu thân lại đổ v cho con? Lẽ ra con biết chuyện này ? Hay mẫu thân nh ninh rằng con biết chuyện?"
Ánh mắt sắc lẹm của Thôi Vân Ý khiến Trần thị chột dạ. Nếu kh nhờ chúng ta cảnh giác, thì đang oằn chịu đựng sự giày vò lúc này chính là Thôi Vân Ý .
"Hoảng loạn cái nỗi gì, mau mau đưa nó xuống tìm đại phu khám xét ." Ta ngồi chễm chệ ở vị trí bề trên, cất lời chỉ đạo.
M mụ hầu xúm lại xốc nách Trần Đình Duyệt đưa ra ngoài, Trần thị cũng lật đật chạy theo, quên béng mất đây là lễ cập kê của nhi nữ ruột .
" đâu, dọn dẹp thay trà , làm cho ta hoang mang lo sợ, còn ra thể thống gì nữa!" Ta lại lên tiếng.
Trần thị đang bước tới cửa, bóng lưng khựng lại một nhịp. Bao tâm huyết mưu toan của nàng ta hôm nay coi như đổ s đổ biển hết.
Màn kịch để Trần Đình Duyệt tỏa sáng rực rỡ cũng đã bị phá bĩnh tan tành. Trong bụng nàng ta lúc này chắc c đang sôi trào sự căm hận.
Thế nhưng, nhân vật chính của ngày hôm nay kh là Trần Đình Duyệt.
Sau sự cố nhỏ đó, mọi lại vây quần bên Thôi Vân Ý, xôn xao chúc tụng lễ cập kê của con bé. Chẳng ai còn buồn đả động đến cô nàng Trần Đình Duyệt đang sưng húp cả mặt mũi kia nữa.
Đang ngồi dự tiệc, ta len lén đưa mắt quan sát. Trên khuôn mặt xinh đẹp của Thôi Vân Ý luôn thường trực một nụ cười rạng rỡ, vui tươi.
12.
Một thời gian dài sau đó, Trần Đình Duyệt gần như rúc luôn trong Bích Ngọc các, chẳng dám bước chân ra ngoài.
Hôm lễ trưởng thành, con bé kh chỉ thất lễ trước mặt khách khứa, mà còn mang bộ mặt sưng húp ra làm trò cười cho thiên hạ.
Định nhân dịp đó để tỏa sáng, nào ngờ lại trở thành trò hề, bị ta bàn tán suốt m ngày liền.
Trần thị vì chuyện mà suy sụp tinh thần, lăn ra ốm, mời đại phu đến bắt mạch kê thuốc.
Dù bệnh tật, nàng ta vẫn gắng gượng quản lý mọi việc trong nhà.
Bởi nàng ta luôn lo sợ chỉ cần lơ là một ngày, quyền lực đang nắm trong tay sẽ bị khác đoạt mất.
Huống hồ Trần Đình Duyệt vẫn chưa tìm được mối hôn sự nào vừa ý, nàng ta làm dám gục ngã.
Sau lễ trưởng thành, thỉnh thoảng vài vị phu nhân ghé phủ uống trà, bóng gió nhắc chuyện kết th gia.
Theo lẽ thường, Trần thị với thân phận chủ mẫu sẽ ra tiếp khách.
Thế nhưng trước mặt họ, nàng ta lại kh ngớt lời khen ngợi Trần Đình Duyệt.
Nào là tài sắc vẹn toàn, nào là tính nết khiêm nhường hiểu lễ.
Các vị phu nhân nhau ngơ ngác.
ta tới là để tìm hiểu về Thôi Vân Ý – đích nữ của Thôi đại nhân.
Cớ Trần thị lại lôi cô cháu gái nhà buôn ra khoe khoang?
Nhưng vì phép lịch sự, họ kh thể nói thẳng.
Đành khéo léo hỏi thăm về Thôi Vân Ý.
Trần thị lập tức lạnh mặt, chỉ đáp gọn rằng con gái còn nhỏ, chưa tính chuyện chồng con.
Làm m vị khách ngượng ngùng vô cùng, chỉ ngồi một lát vội vàng xin phép ra về.
Tin này truyền tới tai ta, ta tức đến sôi máu, đập mạnh chuỗi hạt Phật xuống bàn.
“Con Trần thị này đúng là được đà lấn tới, đến liêm sỉ cũng vứt !”
Kì ma ma vội vã vỗ n.g.ự.c trấn an ta.
“Lão phu nhân giận dữ cũng chẳng giải quyết được gì. Chuyện hôn sự của Đại tiểu thư đâu phu nhân muốn quyết là quyết. Chúng ta chỉ cần sớm tính toán trước là được, kh cần chấp nhặt với phu nhân.”
Nghe vậy, cơn giận của ta dần nguôi xuống.
Ta biết bà nói kh sai.
Chỉ là ta quá thương tôn nữ, nên mới mất bình tĩnh khi th con bé bị ta bôi nhọ.
“Đi, mời lão phu nhân nhà họ Liễu sang đây. Nói là lâu ngày kh gặp, muốn trò chuyện đôi câu. Nhớ dặn bà dẫn theo Liễu nhị phu nhân. Ta thích cái miệng l lẹ của cô .”
Ta đeo lại chuỗi hạt Phật vào tay, l lại vẻ ềm tĩnh.
Liễu nhị phu nhân trong kinh thành nổi tiếng là l miệng.
Kh chỉ thích nghe chuyện thiên hạ mà còn quen biết khắp nơi.
Quả nhiên hôm đó vừa mới tới, trà còn chưa uống hết một ngụm, nàng ta đã che miệng cười khúc khích.
“Nói ra thì Thôi phu nhân cũng thật kỳ lạ. ta đến hỏi cưới Thôi đại tiểu thư, phu nhân lại cứ ra sức khoe cô cháu gái… Lão phu nhân xem, trên đời này ai lại nâng ngoài mà dìm chính con như vậy kh?”
Lão phu nhân nhà họ Liễu ho khan m tiếng, nhắc con dâu bớt nói linh tinh.
Nhưng ta lại giơ tay ngăn lại.
“Nhị phu nhân nói cũng lý. Trần thị làm vậy là vì hiểu ý ta.”
Lão phu nhân và nhị phu nhân nhà họ Liễu đều tròn mắt ngạc nhiên.
“Vân Ý từ nhỏ đã do ta nuôi dạy. Chuyện hôn sự của nó đương nhiên do ta quyết định. Trần thị biết rõ ều đó nên kh dám tự ý sắp đặt. Rảnh rỗi quá, nàng ta đành quay sang lo chuyện mai mối cho tôn nữ thôi.”
Ta nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói.
Liễu nhị phu nhân lập tức gật gù như vừa hiểu ra.
“Cháu đã nói mà. Con gái nhà gia giáo thể để một cô cháu họ chen ngang được.”
Khả năng truyền chuyện của Liễu nhị phu nhân quả thật đáng nể.
Chưa bao lâu sau khi nàng ta rời phủ, các vị phu nhân khác lại lần lượt tới thăm.
Chỉ ều lần này, thiệp mời đều gửi thẳng đến viện của ta.
Mỗi khi tiệc tùng hay gặp mặt, thiệp cũng chỉ ghi tên hai bà cháu ta, hoàn toàn bỏ qua Trần thị.
Trước đó Trần thị cũng cố gắng chạy vạy mai mối cho Trần Đình Duyệt.
Quả thật vài gia đình tới hỏi.
Nhưng hoặc là nhà nghèo túng, hoặc chỉ muốn cưới về làm cho nhà quyền quý.
Nghe nói Trần thị tức đến phát ên, đập vỡ m chén trà trong phòng.
Lúc nàng ta mới hiểu ra một ều:
Dù đã sống ở kinh thành nhiều năm, nếu kh cái d Thôi gia chống lưng, trong mắt giới quyền quý nàng ta vẫn chỉ là con gái của một nhà buôn mà thôi.
Trong viện của nàng ta, đám hạ nhân bắt đầu xì xào bàn tán.
Chẳng bao lâu, vài tin đồn cũng âm thầm lan ra ngoài.
ta nói Thôi đại tiểu thư tính tình ngang ngược, hỗn láo với thân mẫu.
Cậy được lão phu nhân yêu chiều nên muốn nắm quyền trong Thôi gia, ức h.i.ế.p họ hàng, thậm chí còn hành hạ cả hạ nhân.
Chưa có bình luận nào cho chương này.