[Xuyên Sách] Sau Khi Thánh Tăng Trúng Cổ
Chương 98:
Trên vỉ nướng, những xiên thịt cừu được xiên bằng cành liễu đỏ và thịt cừu đã được lột da, làm sạch, đuôi cừu được rắc một loại gia vị nào đó đang nóng hổi.
Ôn Ninh ngồi xổm xuống bên cạnh chảo nướng, chăm chú chiếc đuôi cừu thơm phức mùi thịt cừu lẫn với gia vị.
Tây Vực khác với Trung Châu, một thành là một nước, mỗi thành trì chính là một nước, vương thất của bọn họ phần lớn đều là tu đạo, đồng thời cũng là cai trị lãnh thổ. Mà Trung Châu kh vương thất, chỉ thành chủ và tiên môn mà thành chủ trực thuộc, tất cả phép tắc của phàm ở trong thành đều dựa trên phép tắc của tiên môn.
Lần này Ôn Ninh gặp được thương đội từ Tô Đàn quốc đến Hi Bà quốc, Hi Bà quốc này cách Trung Châu gần, cũng nhiều tu sĩ Trung Châu đến Tây Vực để thưởng ngoạn và ở tạm đây.
Mà từ Tô Đàn quốc đến Hi Bà quốc, đúng lúc qua Tháp Lâm tự.
“Chỉ sợ lần này, chúng ta đến sớm hơn sư đệ .” Vô Âm c.ắ.n một miếng bánh hồ chay ở bên cạnh lò thịt nướng Tô Đàn, Lâu Đà, Hi Bà và các thành quốc Tây Vực khác luôn truyền thống dâng đuôi cừu cho Phật, mà Phật tu của m quốc này cũng kh cấm ăn thịt lẽ là bởi vì đồ ăn của Tây Vực khan hiếm, kh bằng Trung Châu nên mới phong tục nhập gia tùy tục này.
Chỉ ều tu vi của Phật tu đã đạt tới một trình độ nhất định, đương nhiên thể tích cốc, kh cần ăn nữa, tất nhiên chuyện này cũng kh tác dụng gì, lẽ là chuẩn bị cho các tiểu sa di tu vi chưa đủ.
Chắc là vì th Vô Âm kh từ chối bánh hồ chay nên thương nhân Tô Đàn còn nhiệt tình nướng một cái đuôi cừu, muốn dâng lên cho Vô Âm nhưng lại bị Vô Âm từ chối. Nhưng Vô Âm từ chối nhận đuôi cừu, đối phương cũng kh làm phiền nữa, sau đó quay nói chuyện với Ôn Ninh bằng phương ngữ Trung Châu kh thuần thục, pha lẫn với phương ngữ Tô Đàn.
Ôn Ninh nghe kh hiểu giọng Trung Châu pha lẫn với giọng địa phương kia của ta, cũng kh hiểu tiếng Tô Đàn, đành cười với ta.
Vô Âm giải thích ở bên cạnh: “ ta hỏi muốn thêm bột ớt vào đuôi cừu kh.”
Ôn Ninh vội vàng gật đầu: “Muốn, muốn.”
Thương nhân kia cầm một nắm đầy bột ớt trộn với các loại gia vị kh rõ cực kỳ hào phóng rắc một nắm lên đuôi cừu nóng giòn kia.
Mùi ớt cay xộc thẳng vào mũi của Ôn Ninh, khiến cho tiểu cô nương che miệng hắt hơi hai cái.
Thương nhân của Tô Đàn rút ra một con d.a.o nhỏ từ bên h ra, cắt một nửa chiếc đuôi cừu ra, dùng mũi d.a.o cắm lên đưa cho Ôn Ninh.
Tiểu cô nương chiếc đuôi cừu vừa được cắm trên mũi đao đang phát sáng trên vỉ nướng kia, tỏa ra mùi thơm thì nuốt một ngụm nước miếng, vô thức muốn tìm đĩa và đũa.
Vô Âm vừa cười vừa nói ở bên cạnh: “Dùng tay cũng được.”
Ôn Ninh lập tức vươn tay ra định cầm lên, kết quả chiếc đuôi cừu kia nóng đến mức nàng kh thể cầm lên được, nên đành tách ra bằng ba đầu ngón tay, thay đổi ngón tay liên tục để bù trừ cho nhau cảm giác nóng hổi đang lan từ đầu ngón tay vào tận trong tim: “Nóng, nóng!” Tuy miệng kêu nóng, nhưng nàng vẫn kh nhịn được mà c.ắ.n một miếng nhỏ.
Gia vị và bột ớt, cùng với cảm giác nóng hổi và một chút vẽ rồng ểm mắt, biến thành một ngụm nước béo ngậy ở trong miệng nàng, nóng đến mức khiến nàng nói kh thành lời, thổi liên tục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/xuyen-sach-sau-khi-th-tang-trung-co/chuong-98-1.html.]
Thế nhưng đây giống như thịt mà lại kh thịt, vị béo ngậy nhưng lại kh béo, cứ như vậy bám chặt ở nơi đầu lưỡi, cảm giác nóng hổi kèm theo một dòng dầu thơm, bùi, tươi, cay và mềm mại hòa quyện ở trong khoang miệng, chỉ mới ăn một miếng mà đã khiến trán của Ôn Ninh toát ra một lớp mồ hôi mỏng.
“Ngon quá.” Nàng bất chấp dầu mỡ ở trên tay, nheo mắt giơ ngón cái lên về phía thương nhân Tô Đàn.
Thương nhân Tô Đàn kia mỉm cười hào phóng, sau đó quay loay hoay với món thịt cừu nướng với cành liễu đỏ ở trên tay của ta ta đã nhận được ba viên linh thạch thượng phẩm từ Ôn Ninh để bán cho nàng một bộ y phục và trang sức, đồng thời được nàng giao phó tiện đường đưa theo hai bọn họ đến Tháp Lâm tự làm đồng hành. ta đã mời tiên t.ử cũng phóng khoáng giống như các cô nương ở sa mạc này ăn món sở trường thịt cừu nướng của ta.
Vô Âm mèo con tham lam ở bên cạnh y, đôi môi hé mở, trên môi dính đầy dầu mỡ, chút bóng loáng. Còn mười đầu ngón tay ngọc dính gia vị, hơi thoang thoảng mùi thơm của thịt cừu, nhưng Ôn Ninh ăn nửa cái đuôi cừu thì th kh đủ nên lại muốn ăn nửa cái còn lại và ăn một cách vui vẻ. Thậm chí còn l.i.ế.m ngón tay với vẻ mặt chưa thỏa mãn.
Y chỉ cảm th trong lòng khẽ động, lại như thường lệ đè nén cảm giác khác thường này xuống.
“Kh đoan trang.” Vô Âm cười nói: “Thật giống một đứa trẻ ba tuổi tham ăn.”
Ôn Ninh:.........
Được , nàng chính là... yếu đuối, vô tội và bất lực, nhưng thể ăn được jpg
Tiểu cô nương hai tay đầy mỡ của thì vội vàng dùng Địch Trần chú, trên tay và trên mặt lập tức sạch bóng. Sau khi dọn dẹp xong, nàng lại là một tiểu tiên nữ thơm tho.
Vô Âm thở dài, bắt chéo chân, chống hai tay lên đầu gối, dùng mu bàn tay chống mặt, nghiêng đầu Ôn Ninh.
“Phật tử, tại ngài lại ta như vậy?” Ôn Ninh th y chằm chằm vào mặt , thì hơi nghi ngờ trên mặt nàng còn dính mỡ cừu hay kh, nên đưa tay lên lau mặt. Nhưng trên mặt của nàng sạch sẽ, kh hề dính một chút bẩn nào.
Nàng ăn no, thể nói là thỏa mãn.
Ánh mắt của Vô Âm dừng ở chỗ eo của nàng, lắc đầu nói: “Béo ra .”
Ôn Ninh:.....
Nàng kh béo đâu nhé!
Mặc dù nói ra vậy cũng xấu hổ, nhưng cơ thể của nàng đã từng được rèn luyện qua nước lạnh, ngoài những tác dụng linh tinh của việc ngâm trong nước lạnh kia ra thì chỗ tốt duy nhất chính là... ăn, kh, béo.
Ôn Ninh ôm bụng: “Ta kh hề béo nhé.” Nàng lầm bầm một tiếng quay sang một bên, kh Vô Âm nữa.
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.