Yêu Được, Đau Được
Chương 4: Không Phải Là Nhớ, Mà Là Không Quên Được
Buổi tối, tòa nhà ST vắng lặng như một thành phố ma. Hầu hết nhân viên đã rời từ lâu, chỉ còn ánh đèn vàng lác đác từ tầng 39 hắt ra – nơi cô đang ngồi cố hoàn tất bảng thống kê tài liệu mà giao thêm vào cuối giờ.
Tay cô run nhẹ.
Vì lạnh?
Kh.
Vì trái tim cô đang gào thét trong lồng ngực, từng tiếng vang vọng như nhắc nhở rằng... cô kh nên ở lại đây một với quá lâu.
Nhưng tất cả đã muộn.
Cánh cửa phòng tổng giám đốc bật mở.
bước ra, tay đút túi, áo sơ mi trắng kh cài hết cúc, cổ tay áo xắn gọn để lộ cổ tay rám nắng và gân x nổi rõ – thứ khiến cô chưa bao giờ ngừng say mê, kể cả trong những cơn mơ từng cố quên.
“Em vẫn chưa xong?”
Giọng nhẹ, nhưng thấp và đầy áp lực.
“… muốn hoàn thành sớm để mai đỡ vội.” – cô lí nhí, mắt vẫn dán vào màn hình máy tính, tránh ánh của .
“Làm việc chăm chỉ thật.” – cười khẽ, tiến lại gần sau lưng cô.
Hơi thở phả nhẹ lên gáy cô.
Vy cứng .
“Đừng như thế… à…” – cô thì thầm, giọng run run, kh dám quay lại.
kh trả lời. Thay vào đó, bàn tay đặt lên vai cô, nhẹ nhàng nhưng đầy quyền uy.
" đã chờ khoảnh khắc này... suốt bốn năm." – thì thầm, cúi xuống sát bên tai cô. “Em ngồi đây, đúng chỗ cũ của em ngày xưa… còn , vẫn chỉ muốn chạm vào em.”
Vy đứng phắt dậy, nhưng nh hơn.
Cánh tay rắn chắc siết l eo cô, kéo cô đập vào lồng n.g.ự.c cứng như đá. Hơi thở , ánh mắt , tất cả đều khiến cô tan rã từng mảnh.
“ đang dọa à?” – cô hỏi, giọng lạc .
“Kh.” – cười nhẹ, ánh mắt tối sầm. “ đang nhớ em.”
“Kh là nhớ... mà là kh quên được . Đúng kh?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Câu nói khiến khựng lại.
sâu vào mắt cô.
“Ừ. Kh quên được. Kh đẩy ra được. Kh rời được. Và càng kh thể để khác được em.”
Cô rùng .
Từng chữ, từng lời, như cơn sóng dập vùi nơi lồng n.g.ự.c cô.
Và … cúi xuống, hôn cô một lần nữa. Nụ hôn lần này kh bạo liệt như hôm trước. Mà là thứ hôn đầy day dứt – như khát nước tìm th suối mát sau bao năm bỏng cháy.
Tay trượt vào lưng cô, nhẹ nhàng như kh chạm. Nhưng lại khiến cô cảm th cả mềm nhũn.
“ nên dừng lại…” – cô thì thào trong nụ hôn.
“Kh.” – đáp. “Em cũng kh muốn dừng. Đừng nói dối bằng miệng khi cơ thể em đang trung thực đến thế.”
Cô cắn môi. Mắt nhắm chặt. Nhưng vòng tay vẫn siết l cô như một cái kén – ngọt ngào, cám dỗ, và đầy ám ảnh.
Đêm hôm đó, cô về nhà trong trạng thái choáng váng. Toàn thân như vẫn còn vương hơi thở của .
Cô ngồi thẫn thờ trước gương. bản thân – mái tóc rối, gò má ửng hồng, môi sưng nhẹ.
Kh vì đau.
Mà vì... ham muốn chưa kịp chạm tới đã bị đè nén.
Cô ghét . Hận . Nhưng... cô kh ghét được cảm giác trong từng đụng chạm.
Và ... chiếc ện thoại rung lên.
Dạ Thần: "Nếu em vẫn còn say mùi vị của ... đừng gội đầu đêm nay."
Tin n duy nhất. Nhưng khiến cô thở dốc, tim như muốn nổ tung.
Cô kh trả lời.
Chỉ tựa trán vào đầu gối, siết chặt l chính .
Bởi vì cô biết... cô đang thua.
Một lần nữa.
Và lần này, thể là mãi mãi…
Chưa có bình luận nào cho chương này.