Yêu Được, Đau Được
Chương 5: Ghen Là Khi Không Cần Lý Do
Ngày hôm sau, Vy đến c ty sớm hơn bình thường.
Cô kh biết đang tránh hay đang chờ được th , nhưng lòng thì rối bời như một mớ tơ kh thể gỡ. Cảm giác còn vương trên làn môi, trong từng nhịp thở, khiến cô kh tài nào ngủ được đêm qua.
Bước vào văn phòng thư ký, cô gần như c.h.ế.t đứng.
Một phụ nữ – cao, quyến rũ, tóc uốn sóng, váy ôm sát cơ thể, đang ngồi vắt chéo chân trên bàn của .
Giọng cô ta vang lên kiêu ngạo:
“Cô là trợ lý mới à? tưởng chỉ dùng quen.”
Vy gật đầu, nhẹ giọng: “Chào chị, là Trần Vy.”
“Ồ, Trần Vy…” – ánh mắt phụ nữ đó quét từ đầu đến chân cô, nửa cười nửa mỉa mai – “ là Khánh My. Vị hôn thê được đính hôn hợp pháp của Thần.”
Toàn thân Vy cứng đờ.
Tim cô như ai bóp nghẹt.
Vị hôn thê...?
Tại kh hề nói?
Cánh cửa mở ra.
Dạ Thần bước vào, ánh mắt quét qua hai phụ nữ trong phòng, nhưng lại dừng lâu hơn nơi Vy – gương mặt cô đã kh còn máu.
“Em đến ?” – nói nhẹ, ánh như thiêu đốt.
Khánh My bước đến, khoác tay đầy thân mật. “Thần, kh nói với em là c ty nhân viên mới dễ thương đến vậy?”
kh trả lời cô ta, mà thẳng vào Vy:
“Em ổn chứ?”
Vy siết chặt hồ sơ trong tay, gật nhẹ, cố gắng giữ bình tĩnh.
Cô kh muốn yếu đuối trước mặt phụ nữ khác.
Kh muốn tr như một món đồ đã qua tay.
Nhưng bàn tay đang run kia kh nói dối.
Khánh My bật cười, giọng ngọt lịm nhưng đầy cay độc:
“Cẩn thận đ , trợ lý mới xinh đẹp như vậy, coi chừng lại… kh kìm được.”
Cô ta hôn lên má trước mặt Vy – nụ hôn đầy cố ý.
Vy quay .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Cô kh thể ở lại đây thêm một giây nào nữa.
Chiều muộn.
Cô xin nghỉ sớm, nhưng đã đứng chờ sẵn trước cửa.
“Lên xe.” – giọng lạnh t.
“Kh cần. thể tự về.”
“Vy.” – nhấn mạnh, từng chữ như rít qua kẽ răng. “Lên xe.”
Cô kh còn lựa chọn. Trên xe, kh ai nói gì. Kh khí căng như dây đàn. Cho đến khi xe rẽ vào một khu biệt thự cao cấp – nơi cô từng đến bốn năm trước.
Ký ức cũ kéo về như cơn lũ.
Căn phòng. Chiếc giường. Những đêm kh ngủ. Và... sự rời bỏ tàn nhẫn kh một lời giải thích.
bước đến, kéo mạnh cô vào.
“ nghĩ vẫn còn dễ ều khiển như xưa ?” – cô gào lên, mắt đỏ hoe. “ vị hôn thê, đang đùa giỡn à?”
chặn cô lại bằng một cái hôn.
Lần này kh nhẹ, kh từ tốn.
Mà là cuồng dại.
Môi nghiền nát cô như trút giận. Tay siết l eo, bế cô lên đặt xuống ghế sofa, cơ thể áp sát, kh cho cô một cơ hội thoát thân.
“Cô ta kh là gì cả.” – gằn từng chữ.
“Cô ta hôn .” – Vy giãy giụa, nước mắt tuôn rơi.
“ để em th… vì muốn em ghen.”
Vy đờ .
“ muốn em nhận ra, em kh thể rời bỏ . Em kh thể chịu đựng cảnh khác chạm vào . Vì em vẫn còn yêu.”
Cô hét lên trong nước mắt:
“! yêu . Nhưng cũng biết đau!”
cúi đầu, chôn mặt vào cổ cô.
“ biết. Và lần này… sẽ khiến em đau đến mức kh thể rời nữa.”
Tay siết chặt, môi lướt qua từng đường cong trên da cô.
Cô kh còn phản kháng.
Bởi vì... tình yêu của là thuốc độc. Nhưng cô đã uống vào… thì mãi mãi kh dứt ra được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.