Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Được, Đau Được

Chương 6: Nếu Là Trừng Phạt, Xin Đừng Nhẹ Tay

Chương trước Chương sau

Chương 6: Nếu Là Trừng Phạt, Xin Đừng Nhẹ Tay

Kh khí trong căn phòng biệt thự nặng nề và nóng rát.

Vy nằm im trên sofa, cả như đang run lên vì hỗn loạn giữa cơn giận dữ và… cơn thèm khát đang dâng trào kh kiểm soát.

Cô vừa hét vào mặt , vừa thú nhận rằng vẫn còn yêu.

Cô vừa tát , vừa bật khóc vì trái tim yếu đuối đến đáng khinh.

Còn … thì chẳng nói lời nào.

Chỉ cúi xuống, kéo cô vào một nụ hôn sâu kh lối thoát.

Nụ hôn kh còn dịu dàng như những lần trước. Nó trần trụi, hoang dại – như một hình phạt, nhưng cũng là một tuyên bố chiếm hữu kh cho phép cô rời .

“Em dám với ánh mắt đó… lại nói em kh muốn?” – thì thầm bên vành tai cô, giọng trầm khàn như dội từ lồng ngực.

Vy run lên. Bàn tay đã luồn vào trong lớp áo mỏng, chạm vào làn da lạnh ngắt vì sợ hãi… nhưng cũng nóng rực vì khao khát.

“Đừng... làm thế…” – cô thì thầm, nhưng tiếng nói yếu ớt đó chỉ càng khiến siết chặt cô hơn.

nói , Vy…” – ánh mắt tối sầm, như một con dã thú – “ sẽ trừng phạt em… vì dám bỏ .”

Từng chiếc cúc áo bị tháo ra, rơi xuống sàn như tiếng kim loại va chạm, vang vọng trong kh gian kín đáo đến nghẹt thở. Vy nhắm mắt lại, kh dám , kh dám thở. Nhưng cơ thể cô lại phản bội.

Nó cong lên đón l từng lần lướt qua của môi . Run rẩy. Dịu dàng. Và đầy khiêu khích.

lần xuống chiếc cổ mảnh mai, từng nụ hôn nóng bỏng để lại dấu vết như tuyên bố: Cô là của . Duy nhất.

ên …” – cô nói, lệ rơi xuống gối.

“Vì em.” – đáp gọn.

nhẹ nhàng vuốt ve gò má ướt nhòe nước mắt của cô, ánh mắt lúc này lại dịu dàng như năm xưa. Nhưng bàn tay thì vẫn đang tiếp tục hành trình khám phá từng góc mềm mại nơi thân thể cô.

Vy muốn nói dừng lại, nhưng đầu lưỡi vừa động thì đã bị chặn lại bằng một nụ hôn sâu khác.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

... cả thế giới như ngừng xoay.

Thời gian trôi chậm chạp.

Cô nằm im trên ghế sofa rộng, cơ thể được phủ kín bằng chiếc chăn mỏng. Trên làn da, vẫn còn in dấu những nụ hôn đỏ hồng, gợi cảm đến xót xa.

đứng ở ban c, châm một ếu thuốc, nhưng kh hề hút. Ánh mắt trôi về phía xa xăm, như chứa đầy trăn trở.

“Em ghét .” – cô cất giọng, mệt mỏi, đứt đoạn.

quay lại, bước đến, ngồi xuống bên cạnh, cúi đầu hôn lên trán cô.

“Ghét cũng được.” – nói, giọng trầm – “Miễn là em vẫn ở đây.”

.

Trái tim cô đau, nhưng cũng mềm nhũn.

Bởi vì trong ánh mắt , lần đầu tiên… cô th sự mệt mỏi. Và thật lòng.

hôn thê.” – cô nhắc lại, cố gắng níu l một lý do để đẩy ra.

“Là do gia đình sắp đặt. chưa từng chạm vào cô ta, Vy.”

Cô cười nhạt. “Và bị chạm?”

gật đầu.

“Kh chạm. Mà là thuộc về.”

siết l tay cô, lần này kh dùng lực, kh giận dữ, chỉ sự dịu dàng mà cô đã từng khao khát suốt bốn năm trước.

đã sai khi rời bỏ em. Nhưng nếu em còn một chút gì để tha thứ… xin hãy để bắt đầu lại. Bằng tất cả những gì .”

Vy nhắm mắt.

Cô biết, cô đã rơi xuống hố sâu. Và đẩy cô… lại là kẻ duy nhất thể cứu cô khỏi chính vết thương đó.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...